Tác giả:
Thố Kỷ Bạch
Reviewer:
AI_Anh Đào
Designer:
AI_Anh Thảo
Thể loại:
Hiện đại,
Thanh mai trúc mã,
Thanh xuân vườn trường,
Khiếm khuyết,
Lâu ngày sinh tình,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
Chữa lành,
HE
Độ dài: 78
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 725
Có lẽ Vọng Độ sẽ chẳng bao giờ quên được lần đầu tiên mình gặp Nguyệt Mãn.
Đó là một cô bé mặt mũi nom cũng kháu khỉnh đáng yêu nhưng trông có vẻ ngơ ngác, lại chẳng chịu mở miệng nói câu nào. Nghe mẹ bảo nghỉ hè anh phải trông cô bé này, thế mà nhóc con lại cứ lầm lầm lì, anh hỏi gì cũng không đáp, khiến cậu nhóc đang tuổi dậy thì càng thêm mất kiên nhẫn không thôi.
“Nhóc con, sao em không nói chuyện thế?”
“Giả vờ lạnh lùng à?”
Cái cô bé này, ngay cả tên họ của mình cũng chẳng thèm nói với anh. Đang lúc cơn cáu gắt lên đến mức đỉnh điểm, thì khi trông thấy động tác tay của cô bé và lời giới thiệu của mẹ cô khiến anh hối hận áy náy vô cùng.
“Tên con bé là Nguyệt Mãn, Nguyệt trong ánh trăng, Mãn trong trăng tròn.”
Hoá ra, cô bé chẳng thể nói được.
Thì ra, anh đã hiểu nhầm bé con.
Từ khoảnh khắc ấy, anh vứt bỏ đi vẻ lạnh lùng cáu kỉnh ban nãy, nghiêm túc giới thiệu mình với cô:
“Anh tên là Vọng Độ, Vọng trong hy vọng, Độ trong qua sông.”
Tiểu Mãn là một đứa trẻ dễ trông hơn anh nghĩ. Trước khi gặp cô anh đã tưởng tượng ra rất nhiều tình huống sẽ xảy ra, mình sẽ bị nhóc con bắt nạt, nhưng cô lại rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, chưa bao giờ khiến anh phải phiền lòng.
Tuy cô bé mới chỉ tám tuổi nhưng làm việc đâu ra đó, rót nước gọn gàng chậm rãi, không tự ý đụng vào hay lục tung đồ đạc, sau khi chơi xong sẽ tự mình dọn dẹp, không bao giờ làm vương vãi hay lấm lem.
Tiếp xúc lâu hơn một chút, anh biết được cô bé này cũng có nỗi sợ hãi của riêng mình. Phải trải qua những chuyện như thế nào mới khiến cho một cô gái bé nhỏ vừa hiểu chuyện đến đau lòng nhưng lại có những nỗi sợ vô hình bủa vây đến thế?
Hoá ra, cô bé cũng có những thương tổn về gia đình giống như anh từng có. Trước khi có một cuộc sống an yên bên mẹ, cô bé đã phải chịu đựng những bạo hành đến từ người cha.
Vọng Độ nhủ thầm, anh nhất định phải ra dáng một người anh trai, luôn bảo vệ cưng chiều Tiểu Mãn.
Anh học ngôn ngữ ký hiệu để hiểu được những điều cô muốn bày tỏ, mua quà tặng cho cô bé, giúp cô bé xây dựng tình bạn với các bạn đồng niên. Dần dà, chẳng biết từ khi nào Tiểu Mãn đã cởi bỏ vết thương tâm lý và nỗi ám ảnh, giọng nói mất đi đã quay trở lại.
Vì chậm nói nên cô học tiểu học muộn hơn so với các bạn cùng tuổi, khi Tiểu Mãn học lớp 1 thì Vọng Độ đã lên lớp 8 rồi. Nếu cứ theo quỹ đạo này thì chẳng mấy chốc cô chẳng thể còn cơ hội đi học cùng anh nữa, vì không cam lòng nên cô cố gắng học tập chăm chỉ để thi nhảy lớp cho đúng tuổi đúng tiến độ, để có thể đuổi kịp anh.
Khi còn thơ bé, Tiểu Mãn thật sự xem Vọng Độ là một người anh trai, còn anh luôn coi cô như là cô em gái nhỏ. Cô bé chẳng hiểu tình yêu là gì, còn vui mừng khi có nhiều người nhờ mình đưa thư tình cho Vọng Độ. Nhưng khi bản thân đến tuổi dậy thì, có một cảm giác xuyến xao kỳ lạ cứ quấn lấy trái tim cô.
Lúc đó cô chẳng biết nó là sao, nhưng khi bước chân vào cấp ba, Tiểu Mãn bỗng chầm chậm nhận ra, dường như mình đã thích anh Vọng Độ.
Trái tim cô đã rung động từ khoảnh khắc nào?
Có lẽ… là từ mỗi một khoảnh khắc.
Chàng trai ấy đã cùng cô lớn lên, dẫn dắt cô thoát khỏi bóng đêm tìm thấy được ánh sáng. Chàng trai ấy dù bản thân bị người cha tồi tệ đập tan ước mơ nhưng vẫn hiên ngang đứng dậy, anh là ngôi sao sáng nhất trong mắt cô, là ngôi sao Bắc Đẩu mà cô luôn ngước nhìn.
Cô biết Vọng Độ không thể nào thích một đứa trẻ như mình, nên dù đã hiểu được lòng cũng chưa dám tỏ bày với anh. Cô phải để bản thân trưởng thành, trở thành một người xuất sắc. Những chuyện mà anh có thể làm, cô cũng phải làm được.
Trong suốt những năm cấp ba, Tiểu Mãn đã từ chối không biết bao nhiêu lời tỏ tình. Thời gian thấm thoát thoi đưa, cô bắt đầu bước chân vào cánh cửa Đại học, song bên cạnh Vọng Độ chưa bao giờ xuất hiện bất kỳ một bóng hồng nào.
Anh vẫn đối xử tốt với cô, nhưng đồng thời cũng duy trì thêm một khoảng cách. Anh gần như không bao giờ vào phòng của cô nữa, cũng ít khi xoa đầu cô.
“Sau kỳ thi đại học, em có điều ước nào khác không? Nếu anh có thể giúp em thực hiện thì anh đều đồng ý với em cả.”
“Em muốn hẹn hò.”
Từ cái ngày Nguyệt Mãn nói rằng muốn hẹn hò, dường như Vọng Độ trở nên lạ lùng hơn hẳn. Anh hỏi cô có thích ai không, dặn cô phải cẩn thận với những tên xấu xa chuyên lừa dối tình cảm.
Trong lòng anh cũng dấy lên những cảm xúc kỳ lạ mà chính anh cũng chẳng hiểu nổi. Hụt hẫng có, xốn xang có. Chắc do cô bé hạt tiêu ngày xưa đã cao lớn lên, không cần anh phải bảo vệ nữa rồi.
Hừm, mà sao mỗi lần Tiểu Mãn nói chuyện với chàng trai nào đó anh vẫn thấy khó chịu thế chứ.
Cho đến một ngày cô bé chủ động tỏ tình với anh, Vọng Độ mới hay hoá ra người cô thầm thương trộm nhớ trước giờ luôn là mình mà bản thân chẳng hề hay biết.
“Anh à, em thích anh.”
“Em muốn được phép yêu anh… không phải là tình yêu của em gái dành cho anh trai.”
Anh cũng đã phải suy nghĩ rất lâu…
Thì ra cảm giác kỳ lạ khi ở gần bên cô chính là yêu thích không buông tay, là mong muốn chiếm hữu, là không muốn cô tiếp xúc với người đàn ông nào khác ngoài mình.
Trước đó, anh chỉ cảm thấy mình sinh ra là để đối xử tốt với cô, là xem cô như em gái nhỏ. Nhưng chẳng biết từ bao giờ mọi thứ dần lệch ra khỏi quỹ đạo, tình cảm anh em hàng xóm đơn thuần ban đầu đã dần biến thành tình yêu.
Tình cảm ấy anh đã chôn sâu vào lòng, sâu đến mức ngay cả chính anh cũng không hay biết được.
“Anh đã luôn nghĩ rằng tình cảm anh dành cho em chỉ là tình cảm của một người anh trai dành cho em gái.”
“Dù nói ra thì có hơi xấu hổ, nhưng… được em thích là điều anh luôn mong muốn.”
…
“Tuyết tan gặp xuân” là một câu chuyện thật sự rất dễ thương và chữa lành. Không quá màu mè, không drama sóng gió, nhưng vẫn vừa đủ khiến tim mình thổn thức vì thương cho hoàn cảnh của đôi trẻ và ấm áp vì tình cảm của hai người dành cho nhau.
Vọng Độ và Nguyệt Mãn đều là hai đứa trẻ có hoàn cảnh gia đình không mấy êm đẹp, với hai người mẹ đều chịu cảnh khốn đốn từ bạo lực gia đình. Lúc nhỏ là anh em hàng xóm đỡ đần chăm sóc lẫn nhau, nhưng lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, tình cảm qua từng tháng năm lại ngày một nhiều thêm. Tuyến tình cảm trong truyện phát triển hợp lý theo thời gian chứ không hề bị gượng ép.
Sau tất cả những biến cố gia đình, băng tuyết đã dần tan biến đi, và mùa xuân đã đến bên Nguyệt Mãn và Vọng Độ.
Họ đã tìm thấy được hạnh phúc của riêng mình.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: The Atlamtis
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved