logo
REVIEW>> TUYẾT RƠI
tuyet-roi
Tìm truyện
Donate

TUYẾT RƠI

Tác giả:

Lâm Tiểu Lung

Designer:

AI_Bích Sơn

Độ dài: 177

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 220

Dưới ánh nắng hồng của buổi sớm, khi biển cả vừa chào đón ngày mới với những tiếng sóng rì rào, câu chuyện của Thịnh Hạ và Minh Tuyết dần hé mở, như những bức tranh mờ nhạt nhưng đượm chất lãng mạn, chan chứa nỗi niềm.

Từ thuở bé, Thịnh Hạ đã phải sống trong bóng tối của ký ức. Những vết thương từ quá khứ, từ những lần đầu tiên cô chịu đựng nỗi đau do những vết thuốc châm không thương tiếc của mẹ, vẫn in sâu trong tim mỗi khi bóng tối buông xuống.

Dù bị từ bỏ, cô vẫn muốn biết đến sự ấm áp của tình mẫu tử. Nhưng định mệnh đã định sẵn con đường cho cô gặp được Minh Tuyết – người mang trong tim bao niềm thương cảm và sự che chở trọn vẹn.

Lúc đó, Minh Tuyết chỉ là một chàng trai trẻ mười chín tuổi, vừa bước vào đời với những vết sẹo của riêng mình do biến cố với gia đình. Anh vốn không mong mỏi sẽ gánh vác trách nhiệm cho người nào khác, nhưng chính trong ánh mắt non nớt, lẫn bao nỗi cô đơn của Thịnh Hạ, anh đã tìm thấy lý do để tiếp tục bước đi.

Với trái tim trĩu nặng nhưng chứa đầy yêu thương, Minh Tuyết trở thành bờ vai vững chắc, là người che chở, là mái nhà ấm áp cho Thịnh Hạ giữa những cơn mưa bão của cuộc đời.

Thịnh Hạ có niềm đam mê bất tận với các sinh vật biển, luôn tìm được niềm an ủi khi lặng lẽ ngắm nhìn từng đàn cá tung tăng, những chú rùa lượn lờ dưới làn nước mát lạnh. Trong những buổi thiện nguyện cứu hộ động vật biển, giữa khung cảnh sóng gió, nụ cười rạng rỡ không bao giờ rời khuôn mặt cô lại như một tia sáng hy vọng, một lời khẳng định rằng dù quá khứ có đen tối đến đâu, tương lai vẫn luôn hứa hẹn những điều tốt đẹp.

Những lúc đứng bên bờ biển, Thịnh Hạ thường tự hỏi: rồi sẽ đến khi nào cô mới được chạm đến trái tim của người mà cô yêu thương? Trong tâm trí cô, Minh Tuyết – người mà cô luôn gọi bằng một cách trìu mến là “Chú nhỏ” – không chỉ là người bảo vệ, là người hướng dẫn mà còn là nguồn cảm hứng cho những giấc mơ tình yêu đầy mê hoặc.

Nhưng rồi, giữa những đêm tĩnh mịch, khi biển cả ngân nga câu chuyện của riêng nó, Thịnh Hạ lại bỗng dưng cảm thấy trái tim mình như vỡ vụn, vì cô nhận ra bức tường ngăn cách hai người không đơn giản là tuổi tác, mà còn là suy nghĩ cố chấp của chính Minh Tuyết.

Minh Tuyết luôn đứng sau cô, lặng lẽ quan sát từng bước đi của Thịnh Hạ. Anh tự hào vì có thể góp phần vào thành công của cô, nhưng lòng anh cũng chật kín nỗi niềm riêng. Mỗi lần Thịnh Hạ cười, mỗi khi cô nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc, lòng anh lại như thổn thức, vừa ấm áp lại vừa rối bời.

Anh biết rằng, dù có bao nhiêu điều tuyệt vời đang hiện hữu, thì điều mà anh khao khát vẫn là được yêu thương, được trao trọn tình cảm cho người mà anh luôn che chở. Nhưng ranh giới đạo đức khiến anh không dám bộc lộ tâm tư của mình.

Thời gian trôi qua, những kỷ niệm đẹp đẽ cũng xen lẫn những phút giây thầm lặng đau đớn. Thịnh Hạ ghi nhớ từng lời dạy của Minh Tuyết, từng cử chỉ ân cần, và dần dần học được cách vững bước trên con đường của mình. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, nỗi nhớ và nỗi khao khát được chạm vào trái tim người ấy vẫn luôn cháy bỏng, như những ngọn lửa không bao giờ tắt.

Minh Tuyết cũng không khỏi bâng khuâng khi nhớ lại những khoảnh khắc hiếm hoi mà anh cảm nhận được sự ấm áp từ Thịnh Hạ – khi cô bất chợt nhoẻn cười trong giây phút mệt mỏi, khi đôi mắt cô ánh lên niềm tin vào một ngày mai tươi sáng.

Anh từng tự hỏi liệu có nên nói ra tất cả, liệu có nên đánh đổi tất cả để được chạm vào trái tim cô, nhưng rồi lại nghĩ đến hậu quả của những lời nói ấy. Anh sợ rằng, nếu một ngày nào đó tình cảm chân thành của mình được bộc lộ, thì những ký ức ngọt ngào cũng sẽ bị nhuốm màu của những nỗi đau khôn tả.

Cuộc sống chẳng bao giờ là dòng thác suối êm đềm, mà luôn có những lúc giông bão khiến con người phải vật lộn với số phận. Căn nhà chung, nơi chứa đựng biết bao kỷ niệm, dần dần trở nên chật kín những lời im lặng, những cử chỉ lặng lẽ chứa chan tâm tư mà không dám nói ra.

Minh Tuyết và Thịnh Hạ đều nhận ra rằng, nếu tiếp tục giữ mãi những cảm xúc thầm kín, thì cả hai sẽ chẳng bao giờ có cơ hội được sống trọn vẹn với tình yêu…

Thời gian trôi qua, những ký ức xưa cũ dần trở thành quá khứ, và những vết thương lòng được thay thế bởi những nụ cười hạnh phúc. Minh Tuyết và Thịnh Hạ đã cùng nhau xây dựng một tổ ấm đầm ấm, nơi mà tình yêu luôn được nuôi dưỡng bằng sự chân thành, bằng những cử chỉ nhỏ nhặt nhưng lại mang ý nghĩa to lớn.

Minh Tuyết giờ đây không còn là người đàn ông e sợ, mà là một người chồng, một người bạn đời tận tụy, luôn sẵn sàng hy sinh vì hạnh phúc của gia đình nhỏ bé của mình. Anh biết rằng, chính nhờ tình yêu của Thịnh Hạ, anh đã tìm thấy được con đường cho riêng mình – con đường của sự dũng cảm, của niềm tin và của hạnh phúc thật sự.

Nhìn lại chặng đường đã qua, họ hiểu rằng, hạnh phúc không phải là điều tự nhiên đến với ai, mà là thành quả của sự hy sinh, của lòng dũng cảm và của niềm tin vào tình yêu. Dù có những lúc cơn mưa rơi, dù có lúc bão giông kéo đến, thì chỉ cần có nhau, thì mọi thứ đều có thể vượt qua.

Câu chuyện ấy, với bao nỗi đau, bao niềm thương nhớ và cả những khoảnh khắc ngọt ngào, đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho bao thế hệ. Nó nhắc nhở rằng, dù quá khứ có đen tối đến đâu, thì chỉ cần có tình yêu chân thành, thì mọi thứ đều có thể thay đổi, có thể được chữa lành.

Minh Tuyết và Thịnh Hạ đã chứng minh rằng, tình yêu không bao giờ là một điều dễ dàng. Nó đòi hỏi sự hy sinh, sự chấp nhận những khuyết điểm, và trên hết, là sự dũng cảm để đối mặt với chính bản thân mình. Nhưng rồi, khi tình yêu ấy được nuôi dưỡng và trưởng thành, nó sẽ trở thành sức mạnh vô hình, giúp con người vượt qua mọi sóng gió, giúp họ sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc của cuộc đời.

Đây là câu chuyện về hai con người, một người từng chịu đựng bao nỗi đau của quá khứ, một người từng giấu kín tâm hồn mình vì những định kiến. Nhưng cuối cùng, khi tình yêu được thắp sáng, mọi thứ trở nên nhẹ nhàng và trọn vẹn. Minh Tuyết và Thịnh Hạ đã cùng nhau viết nên một chương mới, một chương của sự tha thứ, của hy vọng và của hạnh phúc không bao giờ tắt.

Hạnh phúc của họ không chỉ là một kết thúc có hậu cho một câu chuyện tình yêu, mà còn là khởi đầu cho một cuộc sống mới – nơi mà mỗi con người đều có thể tìm thấy cho mình một mảnh ghép hoàn hảo, nơi mà tình yêu là thứ vô giá, là thứ không thể mua được bằng của cải hay địa vị xã hội.

Câu chuyện của họ đã được viết nên bằng bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu kỷ niệm và cả những giọt nước mắt. Nhưng hơn hết, đó là câu chuyện của tình yêu vượt lên trên mọi ranh giới – của tình yêu chân thành, của tình yêu không bao giờ phai nhạt. Một tình yêu đã chiến thắng nỗi đau, chiến thắng định kiến và cuối cùng, chiến thắng chính số phận.

___

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN