
Tác giả:
Hàn Tinh Lí
Reviewer:
AI_Nguyệt Quý
Designer:
AI_Anh Thảo
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Gương vỡ không lành,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Thầm mến,
Lâu ngày sinh tình,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 68
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 14
Thời gian đôi khi rất biết trêu người, người đến trước chưa chắc đã là người ở lại, còn người tưởng như chỉ vô tình đi ngang qua lại chậm rãi bước vào cuộc đời của một ai đó, từng chút một, cho tới một ngày ngoảnh đầu nhìn lại mới nhận ra: hóa ra đường vòng năm ấy lại là con đường đưa mình về đúng nơi cần đến.
Tên của Tưởng Họa có chữ “Họa”, nhưng cuộc đời cô ban đầu lại giống một bức tranh chỉ được phác bằng những gam màu rất nhạt. Một cô gái ăn nhờ ở đậu, quen nhìn sắc mặt người khác mà sống, quen nhường nhịn, quen im lặng, thậm chí quen cả việc giấu đi những mong muốn nhỏ bé của chính mình.
Cô yêu Giang Chiết Khanh mười năm, đem một người đặt vào nơi đẹp nhất trong lòng mình, cẩn thận đến mức không dám chạm mạnh vào giấc mơ ấy. Cho đến một ngày, cô nghe được câu nói rằng bị cô thích là một chuyện rất phiền.
Có lẽ trên đời này, đau nhất chưa chắc là người mình yêu không yêu mình. Đau hơn là phát hiện thứ ánh sáng mình đã ngước nhìn suốt bao năm thật ra chưa từng ấm áp như mình tưởng. Chỉ là đứng quá xa, nên ta đã nhầm ánh phản chiếu thành ánh mặt trời.
Tưởng Họa yêu Giang Chiết Khanh cả một quãng thời gian thật lâu, lâu tới mức dường như đủ để một đứa trẻ trưởng thành, đủ để một cái cây non cao hơn mái nhà, cũng đủ để một người tự dệt nên trong lòng mình một thế giới mà ở đó đối phương đẹp hơn rất nhiều so với con người thật của anh ta.
Thuở thiếu niên của Tưởng Họa không có nhiều thứ để cô kiêu hãnh. Cô từng tự ti, từng mặc những bộ đồng phục rộng thùng thình, đeo kính đen, cắt tóc ngắn và cố gắng thu mình vào một góc nhỏ.
Khi những cô gái khác học cách làm đẹp, cô học cách không gây phiền phức. Khi người khác có thể tự nhiên đòi hỏi tình yêu thương, cô lại giống một vị khách ở chính nơi mình đang sống, trước khi đưa tay lấy một thứ gì cũng phải nhìn xem nét mặt người bên cạnh có vui hay không.
Bởi vậy, Giang Chiết Khanh năm ấy rất dễ trở thành ánh trăng của cô. Một người từng cứu mình, dịu dàng với mình, lại ưu tú và sáng chói. Đối với một cô gái luôn cảm thấy bản thân không đủ tốt, sự dịu dàng ấy chẳng khác gì một bàn tay chìa xuống đúng lúc cô đang đứng dưới đáy giếng. Cô ngước lên quá lâu, lâu dần quên mất rằng bầu trời không chỉ có một khoảng sáng phía trên miệng giếng ấy.
Thế nên câu “bị cô ấy thích thấy rất là phiền” gần như đã đập vỡ cả một thời thanh xuân.
Nhưng nghĩ kỹ lại, đó cũng chưa hẳn là điều tàn nhẫn nhất số phận dành cho Tưởng Họa. Có những thứ phải vỡ thì người ta mới chịu buông tay. Nếu chiếc bình vẫn còn nguyên vẹn, dù bên trong đã chẳng còn một giọt nước, ta vẫn tiếc vẻ ngoài đẹp đẽ mà ôm nó mãi.
Tưởng Họa cũng vậy. Cô cần tận mắt nhìn thấy lớp men kia nứt ra, cần biết người mình yêu đã hiểu tình cảm của mình nhưng vẫn hưởng thụ sự mập mờ ấy, cô mới thật sự có thể kéo Giang Chiết Khanh từ trên cao xuống, đặt anh trở lại đúng vị trí của một người bình thường.
Và cũng vào lúc bức tượng trong lòng đổ xuống, Từ Triệu Lẫm xuất hiện. Cuộc gặp của hai người chẳng lãng mạn chút nào. Không hoa, không nến, không có kiểu vừa nhìn đã biết đây là người sẽ cùng mình đi hết quãng đời còn lại. Chỉ có một vụ va xe, một món nợ và một Từ Triệu Lẫm rất biết cách khiến người ta vừa bất lực vừa buồn cười. Một người vừa thất tình đến mức mắt còn đỏ hoe, một người bỗng dưng trở thành “chủ nợ”, hai đường đời chẳng liên quan cứ vậy đâm vào nhau theo đúng nghĩa đen.
Bởi đời thật vốn đâu phải lúc nào cũng có tiếng nhạc vang lên để báo cho ta biết: chú ý nhé, người quan trọng xuất hiện rồi đấy. Phần lớn những cuộc gặp gỡ thay đổi cuộc đời đều bắt đầu rất bình thường. Một lần đi nhầm đường, một chỗ ngồi tình cờ, một cuộc trò chuyện chẳng có gì đặc biệt. Khi ấy chúng ta không biết người trước mặt sẽ quan trọng đến đâu, cũng chẳng biết câu chuyện sau này sẽ dài đến mức nào.
Từ Triệu Lẫm khác Giang Chiết Khanh ở một điều tưởng nhỏ nhưng thật ra rất lớn: anh nhìn thấy Tưởng Họa.
Không phải Tưởng Họa của nhà họ Tưởng, không phải cô em gái ngoan ngoãn bên cạnh Giang Chiết Khanh, cũng không phải một cô gái cần được người khác thương hại. Anh nhìn thấy một Tưởng Họa có công việc của mình, có lòng tự trọng, có những điều muốn làm và cả những giới hạn không nên bị người khác tùy tiện bước qua.
Tình yêu tốt có lẽ chính là như vậy. Nó không biến một người thành cây tầm gửi rồi tự hào rằng mình đã che chở cho họ. Nó giống hai cái cây đứng cạnh nhau hơn, rễ của ai vẫn cắm trong phần đất của người đó, nhưng khi mưa xuống, tán lá có thể nghiêng về phía nhau một chút.
Điều đáng trân trọng hơn là Từ Triệu Lẫm không vội vàng biến rung động thành lời thề. Triệu Lẫm từng rời đi, để khoảng cách và thời gian kiểm chứng thứ cảm xúc ấy. Hai năm đủ dài để ham thích nhất thời nguội xuống, nhưng khi trở lại, người anh muốn tìm vẫn là Tưởng Họa.
Có lẽ người trưởng thành yêu nhau nên có một chút tỉnh táo như vậy. Không phải càng mất lý trí mới càng chứng minh tình yêu sâu sắc. Có khi chính vì nghiêm túc nên mới cần hỏi bản thân thật kỹ: mình yêu người này, hay chỉ yêu cảm giác người này đem lại?
Còn Tưởng Họa cũng không từ một người đàn ông bước thẳng sang vòng tay một người đàn ông khác rồi lập tức trở thành phiên bản hoàn hảo hơn. Cô vẫn chậm, vẫn sợ, vẫn có những lúc mềm lòng vì quá khứ. Một tình cảm kéo dài mười năm đâu phải chiếc áo khoác, nói cởi là cởi xuống ngay được. Nó giống rễ cây mọc quá sâu, nhổ lên rồi đất vẫn còn những khoảng trống, thỉnh thoảng trời mưa lại nhói lên một chút.
Chính sự chậm chạp ấy khiến câu chuyện có cảm giác thật hơn. Con người vốn kỳ lạ, nhiều khi biết rõ con đường trước mặt không dẫn tới đâu vẫn cứ đứng lại, chỉ vì đã đi trên nó quá lâu. Chúng ta tiếc mười năm nên muốn bỏ thêm một năm, tiếc một năm lại ném thêm vài tháng, cuối cùng thứ không nỡ buông bỏ chưa chắc là một người, mà là công sức và tình cảm của chính mình đã bỏ vào người ấy.
Tưởng Họa từng như thế với Giang Chiết Khanh. Nhưng trưởng thành đôi khi chỉ bắt đầu từ một câu rất đơn giản: đây là chuyện của tôi.
Khoảnh khắc cô dần biết từ chối, biết nói ra điều mình không thích, biết phân biệt ân nghĩa với tình yêu, sự cảm kích với quyền quyết định cuộc đời, Tưởng Họa mới thật sự bước ra khỏi cái bóng của cô gái nhỏ năm xưa. Cô không cần biến thành một nữ cường nhân lạnh lùng, cũng chẳng cần trả thù ai cho hả dạ. Cô vẫn là cô, mềm mại, tử tế, thậm chí có phần chậm chạp. Chỉ khác là sự mềm mại ấy từ đây đã có đường biên.
Bởi gai không phải cách duy nhất để một bông hoa bảo vệ mình. Có những bông hoa chỉ cần biết mình nên nở ở mảnh đất nào, và không còn cúi xuống vì một người không biết trân trọng mình nữa.
Giang Chiết Khanh về sau có hối tiếc hay không, dường như cũng không còn quan trọng. Có những người chỉ nhận ra viên ngọc quý sau khi nó rời khỏi tay, nhưng sự nhận ra muộn màng ấy không thể trở thành lý do bắt viên ngọc quay trở lại. Tình yêu không phải một cuộc thi mà ai yêu sâu hơn ở phút cuối sẽ được trao phần thưởng. Có những cánh cửa đóng lại đơn giản vì người bên trong đã chờ quá lâu.
Từ Triệu Lẫm cũng không phải người hoàn hảo. Anh có sự ngang ngạnh, có tính chiếm hữu, có những lúc dùng cách của mình để giải quyết vấn đề. Nhưng giữa rất nhiều rối ren, điều khiến anh trở nên khác biệt là anh luôn hướng về phía Tưởng Họa như một lựa chọn rõ ràng. Khi cần bảo vệ sự riêng tư của cô, anh bảo vệ; khi cần đứng trước gia đình giải thích, anh đứng ra; khi người khác phủ những lời khó nghe lên cô, anh không để cô một mình lau chúng đi.
Người ta vẫn hay nói phụ nữ cần một người che mưa. Nhưng đôi lúc, thứ đáng quý không phải một mái hiên thật lớn. Chỉ cần giữa cơn mưa, có một người không hỏi tại sao ta lại ướt đến thế rồi trách ta không biết tránh mưa, mà lặng lẽ bước sang, đứng chung dưới chiếc ô.
“Từ từ” dường như không chỉ nói về tình yêu của Tưởng Họa và Từ Triệu Lẫm, mà còn giống cả quá trình một người học cách trở thành chính mình. Không có phép màu nào khiến cô thay đổi chỉ sau một đêm. Cô bước rất chậm, từng chút thoát khỏi sự tự ti, từng chút nhìn rõ tình cảm cũ, từng chút học cách từ chối và cuối cùng mới đủ bình thản để đưa tay về phía một người khác.
Ốc sên đi chậm, nhưng chỉ cần không quay đầu, rồi cũng có ngày bò qua được ngọn đồi. Có lẽ đời người cũng vậy. Chúng ta không nhất thiết phải gặp đúng người ngay từ đầu. Có người đến để cứu ta một lần, có người đến để dạy ta một bài học, có người khiến ta mất rất nhiều năm mới hiểu rằng yêu một người không đồng nghĩa với việc phải trao cho họ quyền quyết định giá trị của mình. Và rồi cũng có một người đến sau tất cả những điều ấy, không xóa được quá khứ, cũng chẳng cần xóa, chỉ cùng ta viết tiếp một đoạn khác.
Tưởng Họa từng dành mười năm nhìn theo một vầng trăng. May mắn là cuối cùng cô đã chịu cúi xuống, bước tiếp, rồi phát hiện thế gian này không chỉ có ánh trăng. Có tuyết, có núi, có những vì sao từng bị ánh sáng khác che khuất, có vạn nhà lên đèn ở cuối con đường và có một người vượt qua gió lạnh để đi về phía cô.
Người đến sau không thắng người đến trước. Chỉ là khi anh đến, Tưởng Họa cuối cùng cũng hiểu được một điều: tình yêu đẹp nhất chưa chắc là yêu một người lâu đến mức nào, mà là sau bao nhiêu vòng vèo, mình vẫn còn đủ can đảm để yêu, đủ tỉnh táo để lựa chọn, và đủ may mắn để gặp một người cũng đang lựa chọn mình.
Bức tranh của đời người vốn chẳng thể hoàn thành bằng một nét bút. Có chỗ tô sai, có mảng màu từng khiến ta tiếc nuối, có những nét tưởng phải xóa đi nhưng cuối cùng lại trở thành phần nền cho một màu sắc khác.
Tưởng Họa cũng thế. Cô không cần xóa sạch mười năm đã qua để có được hạnh phúc, bởi chính những năm tháng ấy đã đưa cô trở thành người có thể nhận ra đâu là cảm kích, đâu là chấp niệm và đâu mới thật sự là tình yêu. Chậm một chút cũng chẳng sao. Miễn là sau cùng, từng nét, từng nét một, cũng có thể từ từ thành họa.
____
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved