Tác giả:
Sơ Hòa
Reviewer:
AI_Diên Vĩ
Designer:
AI_Cẩn Du
Độ dài: 39
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 171
Tên gọi của một người có lẽ ảnh hưởng lớn đến số phận của người đó.
Hà Tân Dương, Tân trong cực khổ, Dương trong đại dương. Số phận cuộc đời cậu từ bé đã long đong cực khổ như cái tên của mình vậy.
Hà Tân Dương sinh ra tại một huyện nhỏ ở Sơn Thành. Năm mười sáu tuổi, ba cậu mất, mẹ lại chạy theo người khác. Hà Tân Dương chẳng còn cha mẹ, tài sản trước đó cũng đã bán đi hết để chữa bệnh cho ba. Cậu nhóc còn ở tuổi vị thành niên ấy đã khăn gói lên thành phố mưu sinh.
Trong khi các bạn cùng tuổi đang an ổn học tập ở trường, Hà Tân Dương đi làm nhân viên giao hàng, không quản nắng mưa kiếm từng đồng một. Khi họ than vãn với nhau về đề thi khó, về áp lực học tập, Hà Tân Dương lại tranh thủ thời gian nghỉ ship đi tới tiệm sách cũ mua mấy quyển sách đã cũ mèm để tự học.
Những đứa trẻ không có ô, cũng chẳng có ai chống lưng bắt buộc phải chạy nhanh hơn người khác.
Hà Tân Dương chưa từng oán hận số mệnh, chỉ biết cắn chặt răng tiến về phía trước.
Nhưng số phận trêu ngươi, theo như định luật Murphy, trong cái rủi có cái xui, không có tệ nhất, chỉ có tệ hơn. Hà Tân Dương thậm chí còn mất cả công việc kiếm cơm ăn của mình vì cậu làm mất tài liệu của vị luật sư Trình nào đó, và vì vài lời bông đùa của người nọ.
Cậu chẳng thể thay đổi được gì. Một đứa trẻ vị thành niên sống trong khu ổ chuột gọi là “thôn công nhân”, không học vấn không người thân, thì bất cứ ai cũng có thể giẫm đạp lên cuộc đời cậu.
Vị luật sư họ Trình kia, Trình Châu Hoàn, lại không ngờ một lời nói đùa của mình lại gây ra cơ sự như vậy. Anh là người có địa vị cao trong xã hội, có gia tộc bề thế, từ khi sinh ra đã luôn thuận buồm xuôi gió.
Đến khi tình cờ gặp lại cậu shipper làm mất tài liệu của mình trong quán bar, Trình Châu Hoàn mới biết cậu đã phải tìm việc làm thêm khác.
Tổ tiên đã dạy, nồi do mình mở ra thì dù có nặng tới đâu cũng phải giữ trên đầu mình.
Anh che giấu sự thật mình chính là vị luật sư họ Trình khó ưa kia, mang tâm lí áy náy tiếp cận với Hà Tân Dương, muốn bù đắp cho cậu. Nhưng bản tính Hà Tân Dương quật cường, Trình Châu Hoàn phải nghĩ nát óc mới có thể “tiện tay” giúp đỡ cho cuộc sống của cậu bớt khổ.
Hà Tân Dương vừa làm việc ở quán bar vừa đi ship hàng mới đủ tiền trang trải cuộc sống và tích cóp tiền học đại học. Mỗi ngày cậu thời gian ngủ còn chẳng đủ, lại vẫn tích cực tự học để chuẩn bị cho kì thi.
Thanh thiếu niên ở độ tuổi của Hà Tân Dương có lòng tự trọng rất mạnh, rất để ý đến ngoại hình và phong cách của mình, nhưng cậu thậm chí còn chẳng có đặc quyền ấy.
Bởi vậy, luật sư Trình khi nhìn thấy Hà Tân Dương còn sử dụng điện thoại bấm phím cục gạch từ thời xưa không có nổi kết nối mạng, cưỡi con xe điện cũ nát sắp nghỉ hưu cũng chỉ biết nín lặng.
Hai người với hai hệ tư tưởng, hoàn cảnh xuất thân và địa vị khác hẳn nhau đã dần gắn bó khăng khít qua quá trình tiếp xúc hàng ngày.
Hà Tân Dương cảm thấy Trình Châu Hoàn là một người rất tốt, cũng rất đỗi dịu dàng. Anh không chê cười cậu, tìm tài liệu cho cậu học tập, giảng bài cho cậu, nấu đồ ăn cho cậu.
Anh đứng ra bảo vệ, bênh vực cậu khi cậu bị lừa, là người duy nhất lo lắng cho an nguy của cậu. Trình Châu Hoàn gọi cậu là Dương Dương, là dương trong ánh mặt trời, mong cuộc đời cậu ngày càng thuận buồm xuôi gió.
Trình Châu Hoàn lại cảm thấy mình là cầm thú. Anh không kìm lòng nổi mà thích cậu nhóc kém mình mười tuổi này, ngày ngày lo lắng cậu ăn đói mặc rét, bị người ta bắt nạt. Anh biết mối tình này sẽ rất trắc trở, nhưng mặt trời của mình trồng nhất định phải ôm vào trong ngực, dù có nóng phỏng cũng không được phép buông tay.
Anh đồng hành cùng cậu, chứng kiến cậu nhóc gầy gò lấm lem ngày nào ngày càng mạnh mẽ tỏa sáng, dùng nghị lực và sự cần cù của mình để đỗ vào khoa Kỹ thuật máy bay của Bắc Hàng, từ nay về sau tương lai rộng mở.
Mặt trời nhỏ của anh nay đã trưởng thành.
***
Tớ chỉ dùng vài câu vắn tắt để tổng kết chặng đường phấn đấu của cả hai người, nhưng ở trong truyện, dưới ngòi bút của tác giả, lại là một phần đời gian nan mà ấm áp. Nhiều tình huống dở khóc dở cười vì sự nghèo của Hà Tân Dương, về những khác biệt trong lối sống và tính cách của cặp đôi đũa lệch này.
Với tớ, “Trồng mặt trời” là một bộ truyện rất chữa lành. 39 chương là độ dài vừa phải để độc giả có thể thấm được truyện mà không thấy chán. Truyện cũng không buff nhân vật chính nhiều mà mô tả khá chân thực, ngọt sủng đan xen. Nếu bạn cảm thấy hứng thú với truyện này, hãy thử đọc và trải nghiệm nha.
Cảm ơn mọi người vì đã đọc đến cuối bài review. <3
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nananiwe
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved