logo
REVIEW>> TRĂNG SÁNG SOI TÌNH NÀNG
trang-sang-soi-tinh-nang
Tìm truyện

TRĂNG SÁNG SOI TÌNH NÀNG

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 120

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 32

“Hắn âm thầm bảo vệ nàng, lặng lẽ, kín đáo, khiêm nhường… và dịu dàng. Cả sân viện cỏ cây của hắn cuối cùng cũng đợi được vị khách đầu tiên. Hắn nguyện vì nàng mà chết, cũng nguyện vì nàng mà sống.

Bao năm tháng đơn độc bước đi, điều mong cầu chẳng qua chỉ là một người cùng mình hàn huyên dưới trời sao.”

***

Lê quốc, cuối tháng Tám,

Tiết trời dần trở nên dịu dàng, không còn oi bức như những ngày giữa tháng. Từng khóm hoa tử dương e ấp khoe sắc, chúng nối tiếp nhau xếp thành bức tường hoa xinh đẹp. Sắc hoa xanh biếc tựa giấc mộng u huyền thì thầm kể về nỗi cô đơn.

Công Tôn Kỳ thân là Công chúa Tống quốc, thế mà tính đến nay, nàng đã ở Lê quốc tám năm rồi.

Tám năm trước, Tống quốc đại bại sau cuộc giao chiến với Quý quốc, buộc lòng phải cầu viện Lê quốc để thoát khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng. Chỉ là, để đổi lấy viện binh từ Lê quốc, Tống quốc buộc phải đưa Thái tử sang nước họ làm con tin.

Nghiệt ngã thay, người bước lên xe ngựa khởi hành đến Lê quốc, cuối cùng lại là Công chúa Tống Quốc – Công Tôn Kỳ.

Khi ấy nàng cũng chỉ là một đứa trẻ còn chưa hiểu sự đời, chẳng rõ bản thân sắp phải xa cha mẹ, phải xa cố quốc để đến một đất nước xa lạ làm con tin. Năm tám tuổi, khoảnh khắc đẹp nhất còn đọng lại trong ký ức của nàng là cái ôm chặt, là giọng nói dịu dàng và từng giọt nước mắt nóng hổi của mẫu thân rơi xuống gò má nàng.

Từ đó, nàng không còn là Công chúa Tống quốc nữa. Nàng mặc y phục nam nhi, bắt đầu ngồi xe lăn, sắm vai em trai đang ở nơi quê nhà, trở thành “Thái tử Tống quốc” hữu danh vô thực.

Suốt tám năm ròng cô đơn nơi đất khách quê người, Công Tôn Kỳ cẩn thận từng chút một, chưa có một phút giây dám buông lỏng cảnh giác, cũng chẳng dám bước một chân ra ngoài. Bởi lẽ, trong tám năm ấy, nàng không chỉ gánh trên vai sự kỳ vọng của cha mẹ, mà còn gánh trên vai cả an nguy của Tống quốc nhỏ bé. Một khi nàng sơ suất để lộ thân phận nữ nhi của mình, chắc chắn nàng và hàng vạn bách tính ngoài kia phải rơi vào kết cục vạn kiếp bất phục.

Người ta hay nói mùa xuân là biểu tượng của sức sống mới và hy vọng. Nhưng mùa xuân của Công Tôn Kỳ chỉ mới bắt đầu vào hôm nay, vào một ngày đầu thu với bức tường hoa tử dương rạng rỡ khoe sắc.

Vì hôm ấy, nàng lại được nghe thấy người ta gọi mình là “Công chúa điện hạ” sau nhiều năm làm “Thái tử Tống quốc”.

Vì hôm ấy, nàng thấy được hy vọng trở về cố hương, nỗi nhớ nhà tích tụ trong lòng cũng theo đó mà trào dâng như thuỷ triều.

Vì hôm ấy, có một người còn dịu dàng hơn cả gió mát trăng thanh xuất hiện trước mặt nàng. Người ấy lặn lội từ Tống quốc đến Lê quốc xa xôi, gọi nàng là “Công chúa điện hạ”, nói rằng hắn phụng mệnh phụ quân nàng hộ tống nàng trở về.

“Điện hạ, xin thứ cho thần đến muộn.”

Thật ra, hắn không hề đến muộn. Hắn chính là người đầu tiên và duy nhất chẳng quản đường xa để đến nơi đây… chỉ vì nàng, chỉ vì Công Tôn Kỳ nàng.

Nàng ngưỡng mộ vốn hiểu biết sâu rộng của hắn, cũng yêu mến sự dịu dàng lễ độ nơi hắn. Trong lòng nàng, hắn chính là “Lâu tiên sinh” dịu dàng hơn cả vầng trăng sáng, tốt đẹp chẳng có gì có thể sánh bằng.

Nàng trân trọng hắn, thầm vui sướng vì đã hái được vầng trăng sáng duy nhất trên thế gian, để ánh trăng từ nay chỉ vì nàng mà tỏa rạng.

Nhưng nàng lại không biết, người đời khinh ghét hắn, xua đuổi hắn, xem hắn như chó dữ, như mầm hoạ tránh còn chẳng kịp, nào có xứng là “vầng trăng” trong lòng Công chúa điện hạ.

Ở Tống quốc, danh tiếng của Lâu Yểm vang xa vạn dặm, không ai là không biết hắn, nhưng cơ bản chỉ toàn là tiếng xấu.

Hắn xuất thân nô lệ, sau này thì mang thân phận tử sĩ của Lâu gia, thế mà lại được phong làm khanh, khiến giới quý tộc vô cùng mất mặt khi nghĩ đến cảnh phải đặt mình ngay cạnh hắn. Rồi chỉ vì hắn có ngoại hình xuất chúng, năm lần bảy lượt được Tống Bá coi trọng, ưu ái, người ta bắt đầu đồn hắn “lấy sắc hầu vua”.

Từ đó, cái danh xưng “mỹ công tử Tống quốc” cũng dính chặt lấy Lâu Yểm, như một vết tích dơ bẩn chẳng thể xoá bỏ.

Có người nhìn hắn như nhìn đống bùn nhơ chướng mắt, cũng có người hiếm hoi nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại, biết ơn. Hắn vốn đã quen với những ánh mắt ấy, tưởng chừng như trái tim đã chai sạn trước những đòn “công kích” vô hình nhưng lạnh lẽo ấy…

Cho đến khi, Công Tôn Kỳ ngước mắt nhìn hắn, nghiêm túc thỉnh giáo hắn, trân trọng tất cả mọi thứ nơi hắn bất kể thứ ấy là tốt đẹp hay xấu xa.

Đó là lần đầu tiên hắn nhận ra, hoá ra bản thân hắn cũng sẽ có nhiều tiếc nuối đến vậy. Hắn sẽ tiếc nuối vì mình đọc sách chưa đủ nhiều, không thể giải đáp mọi thắc mắc của nàng như những vị tiên sinh học rộng hiểu sâu. Cũng sẽ tiếc nuối vì thân phận của mình quá đỗi thấp hèn, khiến cho đôi tay hắn không thể không dính máu nếu muốn tồn tại.

Đó là lần đầu tiên hắn biết đến cảm giác căm hận, và thứ duy nhất hắn căm hận lại chính là số mệnh của bản thân. Vì nếu Việt quốc vẫn còn, hắn vẫn sẽ là trưởng công tử Sầm gia, hắn sẽ không trở thành nô lệ, để rồi sau này trở thành cỗ máy giết người lạnh lẽo dưới tay kẻ khác. Khi ấy, hắn sẽ đọc sách thánh hiền, trở thành một công tử lịch thiệp, có vậy mới xứng đáng với một người trong sạch như điện hạ.

“Một người trong sạch như điện hạ, có lẽ sẽ ghét thần phải không?”

Trước khi gặp nàng, hắn chưa từng hối hận hay căm hận số phận của mình, mà hắn luôn dùng thái độ dửng dưng để chấp nhận hiện thực tàn nhẫn ấy, như thể chính hắn cũng cho rằng bản thân chẳng đáng được thương xót.

Hắn cảm thấy, có ai trên thế gian này mà không phải khổ đâu? Vậy mà hắn đã vì cái khổ ấy mà khiến đôi tay mình nhuốm màu máu rồi, thế nên, hắn không xứng đáng được sống. Cái suy nghĩ “trả ơn rồi tìm một góc để chết” từng là lẽ sống duy nhất của hắn.

Nhưng rồi, hắn lại gặp được điện hạ, cũng chính là người tốt đẹp nhất mà hắn từng gặp trên cõi đời này.

Nàng tốt đẹp đến nỗi, mỗi lúc nhìn vào đôi mắt ngời sáng của nàng, hắn cảm thấy mình thật trần trụi và nhơ nhớp, sự tồn tại của hắn thật sự chẳng đáng là gì. Sự tốt đẹp nơi nàng khiến hắn bắt đầu cho rằng, chết vì nàng chính là cái kết tốt đẹp nhất mà trời cao rủ lòng thương ban cho hắn.

“Thần nguyện lấy tấm thân mỏng manh này bảo vệ Kỳ điện hạ bình an vô sự… Thần muốn làm thanh đao của điện hạ, đao rồi cũng sẽ cùn, thần chỉ cần chết vì điện hạ, là đã mãn nguyện rồi.”

Nhưng, Công Tôn Kỳ lại muốn Lâu Yểm sống.

Nàng muốn hắn sống, đơn giản chỉ là “sống”. Nàng không muốn hắn xem bất kỳ mục tiêu gì là lẽ sống, để rồi sau khi đạt được mục tiêu ấy hắn sẽ buông xuôi hết thảy. Mà nàng muốn hắn sống vì chính hắn, muốn hắn coi bản thân là lẽ sống.

Hắn không biết, trong khi hắn đang tìm kiếm lý do để rời xa nàng chỉ vì cảm thấy bản thân không xứng đáng đứng trước nàng, nàng đã âm thầm tiếp thêm cho hắn dũng khí để có thể đến gần nàng. Dũng khí của hắn đến từ nàng, cũng vì nàng mà có.

Công Tôn Kỳ luôn nói hắn thật dịu dàng, nhưng trái tim nàng mới là miền dịu dàng cứu rỗi tâm hồn khô cằn héo úa trong hắn.

Có lẽ, vào cái đêm trời đầy sao đó, từ khi bóng nàng dưới gốc hoa tử dương lọt vào tầm mắt hắn, hắn đã được yêu, được cứu rỗi. Thế nên, hắn nguyện dùng cả mạng sống để bảo vệ cho tình yêu này đến chết không phai.

“Chỉ cần tiên sinh vui vẻ đi cùng nàng ngắm hết bình minh này đến hoàng hôn khác, Công Tôn Kỳ đã có được hạnh phúc rồi.”

Gặp được Công Tôn Kỳ, hắn không còn là cô hồn dã quỷ lang thang trên thế gian, mà hắn đã tìm thấy vùng đất bình yên luôn dịu dàng dung chứa hắn, dẫu hắn có ra sao.

Gặp được Lâu Yểm, nàng như cơn mưa u ám được dòng sông rộng tay ôm lấy mà vỗ về, lòng nàng chưa từng an yên đến vậy.

Hai trái tim phủ đầy vết thương đã tìm thấy nhau trong thế giới vĩnh hằng cô đơn ấy. Để rồi từ đây, trăng sáng từng treo nơi trời cao hoá thành bến cảng neo đậu bao tình cảm dịu dàng quyến luyến.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: ZZ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN