logo
REVIEW>> TRĂN TRĂN MỸ NHÂN TÂM
tran-tran-my-nhan-tam
Tìm truyện
Donate

TRĂN TRĂN MỸ NHÂN TÂM

Tác giả:

Thập Tứ Lang

Reviewer:

AI_Phù Dung

Designer:

AI_Anh Thảo

Độ dài: 162

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 249

Giới thiệu:

Đối với Lệnh Hồ Trăn Trăn, “Ân oán rõ ràng, hai bên không ai mắc nợ ai” luôn là quy tắc của nàng khi đi ra ngoài.

Cái gì bản thân nhận được thì phải cho đi, và ngược lại.

Cho đến một ngày, nàng gặp được một vị thiếu niên lang mồm mép xảo quyệt, đen trắng rõ ràng như thế lại bị hắn làm cho rối tung rối mù đến mức không thể phân biệt được.

*

Lệnh Hồ Trăn Trăn: “Ta cảm thấy chúng ta không ai nợ ai nữa.”

Tần Hi: “Không đúng. Ta còn thiếu nàng một thứ.”

Lệnh Hồ Trăn Trăn: “Cái gì thế?”

Tần Hi: “Một câu: Ta thích nàng.”

***

“Đào chi yêu yêu

Kỳ diệp trăn trăn

Chi tử vu quy

Nghi kỳ gia nhân.” *

Lệnh Hồ Trăn Trăn từng giải thích rằng “Trăn” trong tên nàng xuất phát từ “kỳ diệp trăn trăn”. Theo dịch thơ, “kỳ diệp trăn trăn” có nghĩa là lá cây xum xuê tươi tốt hay thể hiện sự vĩnh cửu, trường tồn. Ngay từ lần đầu gặp, Trăn Trăn đã để lại ấn tượng sâu đậm trong mắt Tần Hi, một người phàm bình thường nhưng đầy sự quái gở.

Lúc Tần Hi gặp Trăn Trăn, nàng còn đang chuẩn bị vung rìu c hém đằng yêu, sự gan dạ đó đã thu hút hắn. Nàng không có một chút thuật pháp nào song hành động lại rất nhanh nhẹn và linh hoạt.

Vốn dĩ, Tần Hi là tu sĩ Trung Thổ Thái Thượng Mạch và hắn cũng được xem như là một đệ tử tiềm năng nhất của Nhất Mạch. Tần Hi đến vùng đất Đại Hoang ngoài việc giúp đỡ Thất sư huynh - Chu Cảnh thì hắn còn một mục đích khác.

Dựa theo lời tiên tri trên quẻ xăm rằng nơi này đang cất giấu bảo bối mà hắn cần tìm, thế là Tần Hi đã đến Vân Vũ Sơn. Không ngờ vừa đến đây, hắn đã gặp phải một cô nương lừa gạt tống tiền, nào là phí dẫn đường, phí nước, phí trị thương…

Hắn không biết Trăn Trăn đào đâu ra nhiều chi phí như vậy. Có lẽ trong suy nghĩ của một tu sĩ vốn không phải lo chuyện “cơm áo gạo tiền” thì việc đòi tiền để trả ơn rất phản cảm. Nhưng với một cô nương đơn giản và ngây thơ như Trăn Trăn, thì đây là cách tốt nhất để giải quyết sòng phẳng mọi chuyện. Huống chi, đại bá của nàng đã từng dạy nàng rằng không được nợ ơn của người khác.

“Đại bá kia của nàng không biết đã dạy nàng kiểu gì mà người này luôn muốn giải quyết rõ ràng mọi chuyện, mở miệng ngậm miệng đều là tiền, bị thương nặng như vậy, nhưng câu thứ nhất vẫn là tiền.”

Vì thế ban đầu, Tần Hi đã hiểu lầm nàng là một kẻ có dã tâm, muốn tống tiền hắn và sư huynh nhưng hắn đâu ngờ mạch não của nàng lại đơn giản đến vậy. Chỉ vì tranh đoạt quả loan mà hai người vô tình đồng hành cùng nhau một đoạn đường.

***

Lệnh Hồ Trăn Trăn cứ tưởng vai trò của nàng sẽ chỉ là người dẫn đường cho Tần Hi đến Tây Chi Hoang và nàng cũng nghĩ rằng khi đến nơi họ sẽ đường ai nấy đi.

Song, trên quãng đường này hai người đã cùng nhau trải qua rất nhiều biến cố, khi nàng phải đối diện với sự truy đuổi của Yêu quân. Từ đây thân thế của Trăn Trăn dần được hé lộ, bao nhiêu rắc rối mà người đi trước đã để lại nàng buộc phải gánh chịu vì mang danh “hậu nhân” của người đó. Nhưng cũng nhờ có Tần Hi bảo vệ suốt dọc đường mà nàng đã thoát khỏi nguy hiểm mấy lần.

Sau khi được Tần Hi giúp đỡ, mối quan hệ giữa hai người đã phát triển thành chủ nợ và con nợ. Tần Hi biết nàng rất quan trọng chuyện tính toán sòng phẳng. Nhưng giữa người với người làm sao có chuyện lúc nào cũng giải quyết được bằng tiền?

Như lời Chu Cảnh đã từng nói về Tần Hi, mặc dù hắn được mô tả là ấm áp và thân thiện nhưng tính cách của hắn hỉ nộ vô thường và không ai biết khi nào ranh giới của hắn sẽ bị vượt qua. Song, dường như ranh giới của hắn liên tục bị xâm phạm khi đứng trước nàng.

Tần Hi cảm thấy giận dữ vì những cảm xúc không tên cứ xuất hiện trong lòng hắn. Đặc biệt là khi Tần Hi phát hiện ra Trăn Trăn chính là kẻ mà hắn đã tìm bấy lâu, là kẻ mà hắn luôn muốn băm vằm ra từng trăm mảnh.

***

Sau khi cùng Mạch Chủ Thái Thượng Mạch quay trở về Trung Thổ. Lệnh Hồ Trăn Trăn đã trở thành tiểu sư tỷ của Tần Hi, có thể nói đây là một bước phát triển đầy lạ lùng.

Những ngày đầu, vì là hậu nhân của Lệnh Hồ Vũ mà nàng còn gánh chịu sự xa lánh của các đồng môn. Nhưng cũng nhờ có thái độ của Tần Hi, các sư đệ và sư muội cũng nhận ra bản tính tốt đẹp của nàng.

“Tỷ có phải không thích Thái Thượng Mạch hay không?”

“Không thích cũng không ghét.”

“Có thể sau này sẽ thích.”

“Tại sao?”

“Thái Thượng Mạch có ngươi.”

Tần Hi bối rối vì những tình cảm không tên đang nảy mầm trong lòng hắn. Hắn không dám gọi tên thứ tình cảm mà hắn cho là “nghiệt duyên” ấy. Thâm tâm hắn lúc nào cũng tự lừa mình dối người, rằng tình cảm giữa hai người chỉ là “lúc hoạn nạn có nhau”.

Mỗi khi đối diện với Trăn Trăn, hắn đều cố gắng kìm nén tình cảm của mình, nhưng càng kìm nén thì tình cảm lại càng đậm sâu. Hắn sợ hãi chính những cảm xúc đó, sợ phải đối diện với sự thật phũ phàng khi Trăn Trăn khôi phục trí nhớ.

Nhưng có một điều Tần Hi đã sai chính là hắn đánh giá thấp tầm quan trọng của mình trong lòng Trăn Trăn. Tình cảm của nàng dành cho hắn sâu đậm hơn nhiều so với những gì hắn nghĩ. Đối với nàng, thứ gì nàng nợ nàng sẽ trả lại hết, dù cho bản thân phải đánh đổi.

“Không phải do tuyết và gió lúc ấy tuyệt đẹp, mà là vì trái tim đã rung động từ lâu.

Vận mệnh trêu người.

Tại sao phải là nàng?”

Vận mệnh cứ liên tục trêu đùa Tần Hi và Trăn Trăn, hai người lại một lần nữa mất đi ký ức tươi đẹp về nhau. Những âm mưu chồng chất dần được hé lộ, liệu họ có vượt qua được tất cả để ở bên nhau không?

“Số phận là một sa mạc đầy cạm bẫy, nhưng hắn vẫn cố chấp lao về phía nàng, bướng bỉnh không chịu quay đầu. Họ sẽ mãi mãi ở bên nhau, mãi mãi không chia lìa.”

____

* Trích bản dịch bài thơ Đào yêu 3 của Khổng Tử

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Jenny

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN