logo
REVIEW>> TRẪM NÀO BIẾT MƯU TÍNH GÌ ĐÂU
tram-nao-biet-muu-tinh-gi-dau
Tìm truyện

TRẪM NÀO BIẾT MƯU TÍNH GÌ ĐÂU

Designer:

AI_Tịch Lam

Độ dài: 82

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 19

Giới thiệu:

Lục Bình là hoàng tử thứ 9 vô dụng xinh đẹp mờ nhạt nhất trong hoàng thành, còn Nghiêm Nhận là thế tử tung hoành áo gấm ngựa oai, bè bạn thành đàn, thanh danh hai người khác biệt trên trời dưới đất.

Lần đầu gặp mặt, Nghiêm Nhận lấy cớ ngọc bội chòng ghẹo Lục Bình, Lục Bình cắn răng: Cái tên thế tử Nghiêm này lưu manh vô cùng tận, phải tránh đi càng xa càng tốt.

Trớ trêu thay có trốn được đâu, trong màn rủ lầu xanh giữa đêm trăng sáng ngả mình, Nghiêm Nhận miết cổ tay Lục Bình đến nỗi thành vệt đỏ, nói đầy châm biếm: “Khóc gì mà khóc, chẳng phải ngươi thích ta muốn c hết đấy à?”

Năm thứ 3 chia xa, “oạch” cái ngai vàng rơi xuống trúng đầu Lục Bình. Ai ai cũng bảo số Lục Bình phải đỏ lắm mới đến lượt cái cậu này ngồi lên long ỷ chứ.

Sau khi y nối ngôi, đột nhiên có tấu sớ từ biên cương gửi lại —— đại tướng quân Trấn Bắc hầu Nghiêm Nhận sẽ về kinh báo cáo.

Lão thần lập tức hô to: “Bệ hạ! Tên Nghiêm Nhận giả lả khó lường lòng dạ sâu xa, lần về kinh này dễ có ý đồ dấy binh tạo phản, bệ hạ phải quyết đoán cho sớm đi ạ!”

Lục Bình khóc không ra nước mắt: “Trẫm nào có biết mưu tính gì đâu!”

Rồi Lục Bình do dự: “Hay là… trẫm mượn sắc đẹp cám dỗ vậy?”

***

Đầu tiên phải khen Lục Bình siêu đáng yêu, từ lúc còn là hoàng tử nhàn tản tới khi lên ngôi vẫn đáng yêu, tính cách mềm mỏng siêu cưng.

Lục Bình và Nghiêm Nhân quen biết nhau khi theo học trong cung, từ hiểu lầm ban đầu, Nghiêm Nhận nghĩ Lục Bình thầm thương trộm nhớ mình nên hay trêu chọc cậu lắm, xong mới biết mình tưởng bở, hơi quê nhiều xíu.

Rồi họ thành tri kỉ “ẩn danh”, trao đổi thư từ văn chương với một người xa lạ, nếu không phải sau này nhận ra nhờ nét chữ thì nhìn bề ngoài không thể nhận ra đối phương. Nghiêm Nhận bốc đồng ham vui không thể viết ra những thứ sâu sắc như thế, Lục Bình kín đáo học kém không thể viết ra những suy nghĩ đao to búa lớn như vậy, họ đều giấu tài rất kỹ.

Gặp nhau khi cả hai chưa có gì trong tay, một người là thế tử trẻ tuổi chưa tập tước, một người là hoàng tử không được coi trọng, tuổi trẻ vô tư lự bầu bạn cùng nhau như bạn bè như tri kỉ, tình cảm vừa chớm nở đã phải chia xa kẻ trời nam người đất bắc, xa tận ba năm.

Đến khi gặp lại, hoàng tử bé ngày nào bị dòng xoáy triều chính đẩy lên làm hoàng đế. Phụ hoàng băng hà, thái tử bị hại, vốn dĩ có nhiều hoàng tử như vậy nhưng cuối cùng đứa trẻ không ham quyền thế nhất bị đẩy lên ngôi vua.

Còn thế tử ngày nào mơ ước rong ruổi cùng cha với vó ngựa Bắc Cương, nay khải hoàn về triều nhưng gia đình chả còn ai, cha hy sinh bỏ thân xác lại chiến trường, mẹ qua đời vì bạo bệnh, chàng trai ấy quay về nhưng chiến trường đã khiến hắn không còn như ngày xưa nữa.

Giữa họ hiện giờ thân phận đã thay đổi, từ tri kỷ biến thành mối quan hệ quân thần. Thật ra Nghiêm Nhận vẫn vậy và Lục Bình vẫn thế.

Triều thần lo Nghiêm Nhận dẫn quân về sẽ tạo phản, công cao lấn chủ uy hiếp đến ngôi vua của Lục Bình.

Nói thế này hơi sớm nhưng Nghiêm Nhận ham thích cái ngôi hoàng hậu hơn ngôi vua của Lục Bình luôn ấy, mọi người đừng lo họ sẽ dày vò dằn xé nhau nha.

Lúc vừa gặp lại, Lục Bình cũng nhận thấy Nghiêm Nhận thay đổi nên cậu cũng hơi lo lo, cậu không sợ mất ngôi mà cậu sợ mình hẹo thôi, thế là cũng nghe theo lời xúi dại của triều thần làm vài trò khó coi với Nghiêm Nhận, nhưng mà trẫm nào biết mưu tính gì đâu, đành lấy sắc dụ dỗ.

Nghe Nghiêm Nhận ngày ngày triệu tập tướng sĩ họp hành, Lục Bình đành phải triệu Nghiêm Nhận vào cung chép sách “mỗi đêm”, để xem buổi sáng hắn còn tỉnh táo để họp hành bày mưu tạo phản nữa hay không. Kế sách rất hay, cụ thể trực quan và nhảm nhí kinh khủng nhưng Nghiêm Nhận cũng đành tuân mệnh.

Từ đó lại tạo ra một chuyện hiểu lầm hết sức buồn cười. Triều thần: “Tên Nghiêm Nhận đêm nào cũng vào cung bắt nạt hoàng thượng, giải cứu hoàng thượng”. Còn hoàng thượng thì đang ngủ chổng vó, tên gian ác trong miệng chúng thần lại phải thức thâu đêm chép sách kia kìa.

Chỉ thử lòng nhau xíu thôi chứ thật ra Lục Bình vẫn tin Nghiêm Nhận không làm hại mình, Nghiêm Nhận cũng hành động khủng bố dọa dẫm triều thần chứ chưa từng nói mình muốn tạo phản. Tất cả đều do sự tranh chấp giữa phe phái trong triều, sau khi Nghiêm Nhận được Lục Bình tin tưởng giao cho điều tra vụ án ăn chặn lương thảo chiến đấu hại cha mình bỏ mạng thì hiểu lầm giữa hai người hoàn toàn được hóa giải.

Họ chưa từng thay đổi, ba năm xa cách là ba năm nhớ nhung, một khi gỡ được khúc mắc thì chuyện gì đến cũng sẽ đến, hai người lại vui vẻ quấn quýt như lúc còn chưa phải lo âu gì.

Lục Bình lên ngôi bất ngờ nhưng cậu không quá tệ như mọi người nghĩ, dù thiếu kinh nghiệm, không được đào tạo từ nhỏ nhưng Lục Bình có những suy nghĩ chính kiến riêng, không đi theo lề lối thông thường tuy nhiên lại áp dụng hiệu quả. Sau này khi Nghiêm Nhận trở về, Lục Bình và Nghiêm Nhận hòa thuận rồi thì cùng nhau thanh lọc triều đình, bắt ra đám rắn rết sâu mọt đã hãm hại tiên đế và tiên thái tử, âm mưu thâu tóm triều đình.

Nghe mình kể thấy đao to búa lớn nhỉ, thật ra truyện thuần sảng văn, tình tiết diễn biến thuận lợi lắm á. Tình cảm của Nghiêm Nhận và Lục Bình cũng nhẹ nhàng gà bông nữa, ngọt ngào và sến sẩm một cách khó hiểu, đáng yêu vô cùng.

Thật sự trẫm nào biết mưu tính gì đâu, trẫm có chỗ dựa.

___

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Bunbun @Thỏi Bạc Nhỏ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN