
Tác giả:
Miêu Miêu Lê
Reviewer:
AL_Thiên Điểu
Designer:
AI_Tịch Lam
Độ dài: 103
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 11
Giới thiệu:
Thời điểm Tần Đạc Dã lên ngôi, triều đình hoạn quan chuyên chính, quan trường ngoại thích loạn quyền.
Y dốc cạn tâm huyết, dùng hết sức mình đặt nền móng cho thời kỳ thái bình thịnh trị của Đại Ngụy, nhưng vì lao lực quá độ mà đổ bệnh nặng, rồi đột ngột qua đời ngay trước khi nhìn thấy thời kỳ vàng son ấy.
Lúc mở mắt, y phát hiện mình xuyên vào thân thể của một quan văn ốm yếu thời trăm năm sau. Chỉ vì đối phương lỡ lời chọc giận bạo quân trên triều mà bị ném vào thủy lao, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Trong tình thế cấp bách, đối mặt với hậu bối trẻ tuổi, Tần Đạc Dã nở nụ cười, ôn tồn thuyết phục: “Bệ hạ, chúng ta hợp tác được không?”
Bạo quân nhìn chằm chằm vào đôi mắt y một thoáng rồi gật đầu, mọi việc diễn ra suôn sẻ đến mức vượt ngoài dự liệu của Tần Đạc Dã.
Song, dần dần y bắt đầu nhận ra có điều không ổn.
Dường như bạo quân rất thích cắn y.
Dường như bạo quân cực kỳ si mê ánh mắt y.
Cách bài trí cung điện của hắn không khác gì thời trăm năm trước.
Một ngày nọ, Tần Đạc Dã tiện tay lấy một cuốn sách trong ngăn kéo.
“Hận người sinh sớm chẳng đợi ta,
Yêu rồi ly biệt,
Tình chẳng vẹn,
Ý chẳng thành,
Lệ đẫm khúc thương ca.”
Tần Đạc Dã giật mình ném phăng cuốn sách đi, mạnh tay đóng sập ngăn kéo đầy tội lỗi ấy.
Trong đó toàn là những thứ do chính tay y viết, tranh y từng vẽ, còn có vật dụng quen thuộc như ấm trà hay bút mực của y từ kiếp trước.
Hỏng bét rồi, hình như bạo quân thích y, hoặc chính xác hơn, là thích Ngụy Thành Liệt Đế đã c hết từ trăm năm trước.
Như một kẻ si tình cuồng dại, hắn giam giữ tất cả những thứ thuộc về y trong cung điện.
Khỉ thật, đáng sợ thật!
Bỗng nhiên, hơi thở mang theo khí lạnh phủ xuống từ phía sau, đôi tay lạnh lẽo của bạo quân nắm lấy đầu ngón tay y, giọng nói chứa đầy ham muốn chiếm hữu không tài nào che giấu: “Cuối cùng ngài cũng nhận ra rồi sao, bệ hạ của ta…”
Tổ tông rất giỏi dụ dỗ người khác – thụ × Bạo quân lý trí nhưng cực kỳ si tình – công.
*Thụ không có con cái, ẻm chỉ định con cháu trong tộc kế vị.
*Công không phải là hậu duệ của gia tộc thụ, không có chút quan hệ máu mủ nào.
***
Đầu tiên phải nhận xét đây là một bộ truyện thật sự thú vị, rất thú vị.
Tần Đạc Dã đột tử vì lao lực quá độ sau đó xuyên đến trăm năm sau, y suy nghĩ trong cái rủi có cái may, có Hoàng đế nào được nhìn thấy cơ đồ trăm năm sau của mình đâu. Khi qua đời y vừa tròn 29, 12 năm tại vị không hậu cung không con cái, không biết em trai mình gánh vác giang sơn như thế nào.
Tần Đạc Dã nhìn “đứa cháu” đời sau của mình cảm thấy rất có triển vọng, tướng vóc đĩnh đạc, dung mạo tuấn tú, khí thế cũng rất mạnh mẽ, không có dấu hiệu của hôn quân. Ờm thì Tần Đạc Dã trông mặt mà bắt hình dong rồi, Tần Huyền Hiêu không hôn quân nhưng lại là bạo quân, bốn năm trước vừa lên ngôi đã huyết tẩy một nửa số quan viên chống đối hắn trong triều, mùi m áu ám ở điện chầu mấy ngày không tan hết.
Tần Huyền Hiêu làm vua rất tùy hứng, thích thì lên triều không thích thì nghỉ, tấu chương lúc hứng thì xem, chống đối với triều thần đến tận cùng, mục đích của Tần Huyền Hiêu rất đơn giản, làm lụi tàn triều đại thối nát này. Tần Huyền Hiêu không phải hậu thế của họ Tần tiên đế.
Tần Đạc Dã xuyên vào thân xác một quan văn ốm yếu gần đất xa trời, quan văn kia nghe lời xúi giục của người khác đứng ra đề nghị Hoàng đế lập hậu lập phi, cuối cùng kết cục bị Tần Huyền Hiêu nổi m áu phản nghịch bắt nhốt vào hậu cung, dọa đ iên triều thần. Tần Đạc Dã xuyên đến đúng lúc đó cũng dọa đ iên Tần Huyền Hiêu.
“Xuyên qua đôi mắt sâu thẳm đó, dường như Tần Huyền Hiêu thấy được một linh hồn mạnh mẽ, vượt qua hàng ngàn năm phong ba lịch sử để chạm mắt với hắn. Đó là một linh hồn thuộc về đế vương, bỗng nhiên cộng hưởng trong một nhịp điệu khó tả.”
Tần Đạc Dã ngỏ lời muốn trợ giúp Tần Huyền Hiêu chấn chỉnh triều cương, nguyện làm thanh đ ao trong tay hắn, Tần Đạc Dã nghĩ cháu mình không thể bị đám quan lại kia ức hiếp như thế được, mình phải giúp đỡ thôi. Và bất ngờ Tần Huyền Hiêu lại chấp nhận lời đề nghị đó, có lẽ trong tiềm thức Tần Huyền Hiêu nguyện tin tưởng Tần Đạc Dã, hắn nhân nhượng, cam chịu Tần Đạc Dã một cách khiến mình rất bất ngờ, đúng kiểu ngoại lệ ấy.
Tần Đạc Dã ở cạnh Tần Huyền Hiêu với tâm thế bề trên, trưởng bối, người cộng sự để chấn chỉnh triều chính, vô cùng vô tư trong sáng. Còn Tần Huyền Hiêu thì… thật sự muốn Tần Đạc Dã làm nam sủng của mình, chăm lo sức khỏe, từng bữa ăn giấc ngủ, suốt ngày canh me chấm mút Tần Đạc Dã mà thôi. Nhiều khi làm Tần Đạc Dã bất ngờ hoảng hốt chỉ nghĩ thằng nhãi này tuổi chó à, cẩu Hoàng đế.
Nhưng mà Tần Đạc Dã trông bề ngoài hiền hòa nhưng siêu dữ, Thành Liệt Đế không phải con mèo con để bị tên kia bắt nạt nên cứ hai ngày một trận nhẹ ba ngày một trận nặng, đè đánh Tần Huyền Hiêu bầm người.
Tần Đạc Dã quay người trở lại, ngồi xổm xuống bên cạnh, đưa tay vỗ vỗ mặt hắn.
“Nghe này, lần sau nếu còn dám cưỡng ép ta trái với ý muốn…” Tần Đạc Dã nhấc tai Tần Huyền Hiêu lên, nhẹ giọng nói: “Mỗi lần ngươi làm, ta sẽ đánh ngươi một trận.”
Tần Đạc Dã đứng dậy, ánh mắt quét qua bộ trường sam màu đen trên người đối phương, thấy những dấu chân lấm tấm bám trên vải.
Nhìn chướng mắt quá, y lại giơ chân đá Tần Huyền Hiêu thêm mấy cái, cho đến khi trên bộ y phục đen tuyền phủ đầy dấu chân, lúc này y mới hài lòng.”
Tần Huyền Hiêu kiểu: C hết trẫm rồi, cái tư thái cao cao tại thượng này làm hắn càng thích Tần Đạc Dã hơn rồi, làm sao đây? Cẩu Hoàng đế này thích bị ngược đấy.
Diễn biến tình cảm và chung sống của Tần Huyền Hiêu và Tần Đạc Dã rất rất buồn cười, có thể tưởng tượng Tần Đạc Dã nắm sợi dây xích cổ của Tần Huyền Hiêu, muốn huấn luyện hắn nên người, còn Tần Huyền Hiêu như sói đói vừa nghe theo vừa chực chờ ngoạm Tần Đạc Dã vào bụng. Đọc thích lắm luôn á.
Ban đầu sau khi biết Tần Huyền Hiêu không phải dòng dõi họ Tần, Tần Đạc Dã từng muốn kéo hắn xuống khỏi ngai vàng, tự mình đào tạo tân đế chính thống. Nhưng dần dà y cũng nhận ra thế hệ này không ai có thể đảm đương được ngôi vua, Tần Huyền Hiêu cũng không tệ đến thế.
Tần Huyền Hiêu hành xử đúng theo cương vị của một Hoàng đế, dù thỉnh thoảng có nổi cơn muốn c hém đầu thần tử, nhưng chỉ cần y khuyên bảo thì đối phương cũng thu lại sát ý. Hắn có thể phân biệt đúng sai, có chủ kiến, theo những gì Tần Đạc Dã quan sát, Tần Huyền Hiêu rất có năng lực. Thông minh, nhạy bén. Chỉ là đôi khi có phần bướng bỉnh, nếu có thể dẫn dắt đúng cách, hắn cũng có thể trở thành một vị quân chủ không tệ.
Truyện kết hợp song song giữa sự nghiệp và tình cảm, trước trong và sau khi xác định mối quan hệ và biết được lai lịch của đối phương, Tần Huyền Hiêu và Tần Đạc Dã đều cùng sóng vai bên nhau dẹp loạn những phe phái sâu mọt lộng quyền đã ăn sâu từ mấy mươi năm trước, cuối cùng lập nên một triều đại song đế cùng trị vì, chưa từng có trong lịch sử.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Mew Mew Mew
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved