logo
REVIEW>> TRÁI TIM YÊU
trai-tim-yeu
Tìm truyện

TRÁI TIM YÊU

Độ dài: 45

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 8

“Dạ Nghi chỉ là thị vệ thân cận của Công chúa. Ta sẽ mãi mãi bầu bạn cùng nàng, canh giữ cho nàng.”

***

Từ thuở lọt lòng, Dạ Nghi đã bị số phận ruồng bỏ, là đứa trẻ không ai cần.

Hắn lớn lên với sự khinh thường, ghẻ lạnh từ những người xung quanh. Bởi lẽ, hắn mang trong mình nửa dòng m áu của địch quốc Tây Biện. Vì hắn mà mẹ hắn bị hoàng tộc xua đuổi, từ Trưởng Công chúa cao quý chẳng ai sánh bằng trở thành hiện thân cho nỗi ô nhục của hoàng gia. Vì hắn mà cha hắn bị tước đi công lao phò tá tân quân, bị ghen ghét nghi kỵ, bị phế hết võ công, tước mất quyền sống, cuối cùng, ông phải chết già trong cô đơn, đến tận khi nhắm mắt cũng chẳng thể nhận lại con mình.

Cha mẹ hắn yêu thương hắn, họ mong mỏi ngày hắn chào đời biết bao. Nhưng số phận lại đẩy họ đến bước đường chia đôi hai ngả, khiến cho hai người duy nhất trên cuộc đời này yêu thương hắn lần lượt nhận lãnh quả đắng.

Dạ Nghi mang dòng m áu hoàng thất hai nước, thế mà hắn lại chưa có một ngày được sống sung túc bình an. Cuộc đời hắn là những ngày tối tăm nối dài, là những trận đòn roi nhiều không kể xiết, là những vết thương chồng chéo lên nhau chưa bao giờ có được cơ hội băng bó chữa trị. Ngày qua ngày, những vết thương ấy trở thành vô số vết sẹo chằng chịt phủ khắp cơ thể thiếu niên.

“Có lẽ, trên thế gian này, những người đối xử tốt với hắn đều đã lần lượt rời đi, sẽ không còn ai khác đột ngột xuất hiện nữa.”

Hắn như kẻ ngoại lai bị số phận lãng quên, bao năm dài chỉ có thể ẩn mình dò đường bước đi trong bóng tối.

Cho đến khi Tiêu Dao Hi xuất hiện…

Khoảnh khắc thấy làn váy và đôi tay nàng lấm lem chỉ vì cứu hắn, lòng hắn đột nhiên nhói lên, rồi hắn vô thức nghĩ: Nàng không nên ở đây, không nên ra tay cứu hắn, vì nơi này sẽ vấy bẩn nàng mất.

Đó là lần đầu tiên hắn cảm thấy sự tồn tại của mình thật đáng hổ thẹn.

Khi bị người người đánh mắng, khinh ghét dòng m áu “dơ bẩn” của mình, hắn không hổ thẹn. Khi lòng tự trọng bị nghiền nát hết lần này đến lần khác, hắn cũng không hổ thẹn. Khi hắn nghi ngờ sự tồn tại của bản thân, cảm thấy lẽ ra mình không nên tồn tại, hắn cũng chưa từng hổ thẹn.

Những khi ấy, càng bị dồn đến đường cùng, hắn càng căm ghét thế giới này, càng muốn tất thảy mọi thứ tận diệt cùng mình. Như thể chỉ cần kéo cả thế giới đáng căm hận này xuống vực sâu, hắn sẽ không còn phải sống dưới bóng tối khinh miệt này thêm một ngày nào nữa. Nỗi hận còn chẳng đủ chỗ, huống chi là “hổ thẹn”?

Vậy mà khi gặp nàng, thấy nàng bị vấy bẩn vì mình, hắn lại hổ thẹn vô cùng.

Hắn không hổ thẹn vì những lời nhục mạ, chửi mắng, cũng không hổ thẹn vì thân thể chồng chất thương tật này. Mà hắn hổ thẹn vì đã khiến cho một người trong sạch cao quý như nàng phải chứng kiến cảnh tượng nhơ nhớp đáng khinh này.

Chính vì hắn, làn váy nàng mới lấm lem, đôi tay nàng mới nhiễm bẩn.

Đôi mắt to tròn sáng ngời của nàng chiếu rọi vào sâu trong đáy mắt hắn, tựa vì sao lấp lánh rực rỡ trên bầu trời u tối. Đôi mắt sáng ngời xinh đẹp ấy… cứ thế trở thành ánh sáng duy nhất chấp nhận nhìn đến kẻ chôn thân trong bùn lầy như hắn.

Tiêu Dao Hi nào chỉ cứu hắn khỏi lưỡi hái tử thần? Nàng còn cho hắn thấy được hy vọng, khơi dậy khát vọng sống đã sớm ngủ quên trong hắn. Từ đó trở đi, nàng trở thành vầng trăng sáng treo trên cao, trở thành chấp niệm khó buông cả đời hắn.

Điều khiến Dạ Nghi hối hận nhất trong suốt nhiều năm sau, đó chính là, sau khi được thiếu nữ cứu sống, hắn đã bỏ chạy mà chẳng kịp biết nàng là ai. Hắn chỉ loáng thoáng nghe được hai chữ “Yêu Yêu” trước khi ý thức hoàn toàn tan biến, và cũng chính từ đó, cái tên này đã ghi tạc vào lòng hắn, hoá thành từng giấc mơ xa xỉ hắn theo đuổi mỗi đêm dài.

Hắn dần vượt qua những tháng ngày vô vọng không lối thoát trong quá khứ, trở thành mãnh thú hung ác nham hiểm, khiến bất kỳ kẻ nào cũng phải khiếp sợ mỗi khi đến gần. Giờ đây, người ta chỉ biết đến hắn với bộ mặt đáng sợ, một kẻ khát m áu, trong mắt chỉ chất chứa lửa hận sắc bén.

Gần như không một ai biết rằng, cái kẻ điên cuồng khát m áu ấy không chỉ trông giữ vùng cấm địa là quá khứ tăm tối kia, mà hắn còn trông giữ miền đất mềm mại nơi chỉ thuộc về vầng trăng sáng đã cứu rỗi hắn.

Vầng trăng ấy chiếu sáng cuộc đời vốn ảm đạm không có chút ánh sáng của hắn. Ánh sáng dịu dàng của vầng trăng ấy đã giúp hắn đứng lên không biết bao nhiêu lần sau những đêm ngày bị bóng tối giày vò, giẫm đạp. Hắn không cho phép bản thân được gục ngã, vì chỉ khi còn sống, hắn mới có thể gặp lại nàng.

Cho đến ngày gặp lại, hắn vẫn ngỡ ngàng chẳng dám tin. Người mà hắn cố chấp tìm kiếm suốt bấy lâu, Yêu Yêu của hắn… chính là Tiêu Dao Hi.

Nàng là tiểu Công chúa thân phận tôn quý nhất Thịnh Kinh, nàng lớn lên trong tình yêu thương vô bờ bến, là cành vàng lá ngọc mà mọi người hết mực nâng niu trong lòng bàn tay. Mỗi lúc nàng xuất hiện, dung nhan yêu kiều của nàng khiến người ta không khỏi ngước nhìn, tựa đóa hoa ngọc lan thanh nhã tinh khiết không gì có thể sánh bằng.

Cuộc sống nơi cung cấm đủ đầy cao quý, chẳng nhiễm chút khói bụi trần tục nào. Cuộc sống như thế chính là ước mơ của không biết bao nhiêu bách tính lầm than đang vật lộn kiếm sống từng ngày. Thế nhưng, đối với một số người, dù những vật chất xa hoa ấy có quý giá đến đâu, thì khi đặt sau những bức tường son đỏ, chúng cũng chẳng còn đáng mong ước đến thế nữa.

Và với Tiêu Dao Hi, chốn hoàng cung tưởng như phồn hoa ấy lại chẳng khác nào chiếc lồng son khép kín đang nuôi nhốt chú chim hoàng yến yếu đuối bất lực là nàng.

Ngày bé, nàng cũng từng là một tiểu cô nương hoạt bát hiếu động, thích chạy nhảy vui chơi, thích trèo cây, bắn cung. Nhưng nàng càng lớn, thứ áp lực vô hình mang tên “thể diện hoàng thất” càng đè nặng lên đôi vai nàng. Tiêu Dao Hi buộc lòng phải che giấu tâm hồn khao khát tự do của mình để yên phận sắm vai một Công chúa cao quý. Người ta càng ngưỡng vọng dáng vẻ cao quý của nàng, thì đôi cánh tự do của nàng càng bị giam giữ chặt chẽ. Mãi cho đến khi đôi cánh ấy thu lại, gần như biến mất vì chẳng được ai nhìn thấy…

Sự xuất hiện của Dạ Nghi đã mang lại cho cuộc sống của nàng chút hy vọng mong manh về bầu trời tự do bên ngoài cửa cung.

Thuở đầu, hắn luôn dùng dáng vẻ lạnh nhạt hờ hững để đẩy nàng ra xa, vì hắn chẳng nỡ nhìn tiểu Công chúa của hắn sa chân vào cạm bẫy hận thù này. Thế mà, nàng lại chẳng mảy may bận tâm đến điều ấy, cũng chẳng vì thế mà sinh lòng hoài nghi hay cách xa hắn. Ngược lại, khi nghe người khác nói hắn chỉ lợi dụng nàng, chỉ xem nàng như một quân cờ trong ván bài của hắn, nàng lại chỉ khẽ cười, kiên định nói rằng nàng tin tưởng hắn.

Tiêu Dao Hi thật lòng chẳng rõ sự tin tưởng đến mù quáng ấy bắt nguồn từ đâu. Nàng chỉ biết, một người dù đã bị số phận bỏ mặc hết lần này đến lần khác nhưng vẫn vững vàng bước tiếp, một người quen dùng bộ mặt lạnh lùng để che giấu trái tim dịu dàng, một người chưa từng nỡ làm nàng tổn thương… giống như hắn đáng để nàng tin tưởng. Thế nên, dù biết sau này quyết định đó có thể sẽ khiến chính mình phải đối diện với vô vàn hiểm nguy, thì khoảnh khắc ấy, nàng vẫn nguyện tin tưởng vào hắn.

“Người trong tim ta, rực rỡ tựa đào hoa, thiện lương thông tuệ, lòng này ái mộ. Dù bị vô tình ruồng bỏ, cũng không thể hổ thẹn.”

Dạ Nghi chưa từng dám mong cầu lời hồi đáp từ nàng, ngay từ khi bắt đầu, là hắn cố chấp đến bên nàng, là hắn tham lam quyến luyến ánh sáng dịu dàng từ vầng trăng sáng ấy. Nhưng rồi, khi nhận ra trong mắt nàng cũng có hắn và nàng đáp lại phần tình cảm hèn mọn này của hắn, hắn biết, hắn không thể buông tay nàng được.

Nàng không chỉ quan tâm đến những vết thương phủ kín thân thể hắn, cũng không chỉ dịu dàng ôm lấy những tổn thương chưa từng được bất kỳ ai nhìn nhận. Mà nàng còn trao cho hắn sự tin tưởng tuyệt đối, cũng chính là thứ mà hắn chưa từng ngờ bản thân cũng xứng đáng có được.

Vầng trăng sáng treo nơi trời cao giờ đây đã thuộc về hắn, từ đây trở về sau chỉ còn chiếu soi cuộc đời hắn. Hắn tham lam muốn độc chiếm vầng trăng ấy, để nàng vĩnh viễn chỉ thuộc về riêng hắn.

Bất kể là nơi nào, chỉ cần có nàng, hắn đều nguyện lòng trở thành chiếc bóng lặng lẽ dõi theo bước nàng.

“Yêu Yêu, từ khoảnh khắc gặp nàng, ta đã rất hạnh phúc rồi.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: ZZ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN