logo
REVIEW>> TÔI LÀM NPC TRONG TRUYỆN “SẾCH”
toi-lam-npc-trong-truyen-sech
Tìm truyện

TÔI LÀM NPC TRONG TRUYỆN “SẾCH”

Tác giả:

Tiểu Vu Hào

Reviewer:

AI_Lưu Ly

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 39

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 71

Giới thiệu:

Tôi là người vợ giả vờ ngủ trong phim AV, hành khách c hết lặng trên tàu điện và người bạn thân nhắm mắt làm ngơ trước những gì đang xảy ra.

Đúng vậy, tôi chỉ là một phần trong trò chơi của tất cả mọi người.

1. Phần đầu có nhiều cảnh thịt của người qua đường

2. Nếu mắng họ thì không được mắng tôi đấy nhá

Tiểu thuyết “xôi thịt” trường học phiên bản BG giản thể.

***

Có những người sinh ra đã đứng ở rìa câu chuyện của người khác. Họ nhìn thấy rất nhiều, hiểu rất rõ, nhưng chưa từng được hỏi xem mình nghĩ gì. Đồng Gia là một người như thế theo đúng nghĩa đen.

Cô giữ im lặng không hẳn vì muốn, mà vì cốt truyện không cho phép cô lên tiếng; với tư cách một NPC, sự hiện diện của cô được mặc định là không cần phản ứng, không cần lựa chọn, và im lặng trở thành điều kiện để câu chuyện của người khác tiếp tục vận hành.

Trọng tâm của “Tôi làm NPC trong truyện “sếch”” hông phải một câu chuyện ngôn tình theo nghĩa thông thường, càng không phải truyện H chỉ để thỏa mãn cảm giác kích thích mà nằm ở một góc nhìn khá hiếm. Một NPC có ý thức rõ ràng về vị trí của mình trong thế giới đầy ham muốn của kẻ khác thì sẽ sống và chịu đựng như thế nào?

Đồng Gia không bị ném vào trung tâm bi kịch, cũng không được ưu ái trao cho quyền quyết định ngay từ đầu. Ở thế giới này, cô không phải nhân vật chính, cũng không phải phản diện, cô chỉ là một NPC - một người qua đường đúng nghĩa.

Điều đáng nói là truyện không cố gắng “giải cứu” Đồng Gia bằng cách biến cô thành nữ chính rực rỡ. Ngược lại, tác giả để cô ở nguyên vị trí NPC ấy trong một thời gian rất dài, đủ lâu để người đọc nhận ra rằng vai trò này không hoàn toàn do hoàn cảnh áp đặt.

Đồng Gia chọn đứng ngoài vì đó là cách an toàn nhất để tồn tại trong một môi trường nơi ranh giới riêng tư đã bị xóa nhòa. Sự im lặng của cô không phải ngu ngơ, mà là một dạng thích nghi.

Đồng Gia hiểu rõ những gì đang diễn ra và cũng hiểu rõ mình đang bị đặt ở đâu trong câu chuyện của người khác. Sự tỉnh táo ấy khiến cô không còn là một nạn nhân mù mờ, mà là người biết mình không có quyền lựa chọn, chỉ có thể tìm cách tồn tại ít tổn thương nhất trong vai trò bị cốt truyện buộc phải mang.

Cận Viễn Nghiêu xuất hiện như một nhân tố gây nhiễu chứ không phải cứu tinh. Anh không kéo Đồng Gia ra khỏi thế giới NPC, cũng không buộc cô phải thay đổi. Điều anh mang lại là cảm giác được nhìn thấy, một điều tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại có sức công phá lớn với một người đã quen làm nền.

Anh hiện diện trong truyện với tư cách một người đã quen đứng ở trung tâm: quen được chú ý, quen được mặc định là người có quyền lựa chọn và quen với việc những người xung quanh tự điều chỉnh vị trí của họ khi có mặt anh.

Chính vì vậy, sự tồn tại của anh đặt Đồng Gia vào thế đối chiếu rất rõ, một người luôn là trung tâm và một người luôn đứng ngoài.

Mối quan hệ giữa họ không được đẩy đi bằng những bước ngoặt lớn, mà hình thành rất tự nhiên từ việc Đồng Gia liên tục xuất hiện ở bên lề đời sống của Cận Viễn Nghiêu.

Anh thì dần nhận ra sự tồn tại lặng lẽ ấy. Ở cạnh Cận Viễn Nghiêu, Đồng Gia không cần phải giả vờ ngây thơ hay tỏ ra đặc biệt; cô vẫn là người đứng ngoài, nhưng là người đứng ngoài được nhận diện.

Điều này khiến Đồng Gia bắt đầu dao động. Không phải vì cô bỗng nhiên muốn bước vào trung tâm câu chuyện, mà vì lần đầu tiên, việc đứng ngoài không còn hoàn toàn vô hình. Cận Viễn Nghiêu không kéo cô ra khỏi vai NPC, nhưng sự chú ý của anh khiến Đồng Gia ý thức rõ hơn về vị trí mình đang đứng.

Truyện không để Đồng Gia lập tức thay đổi. Cô vẫn tiếp tục im lặng trong nhiều tình huống, vẫn chọn cách quan sát thay vì can thiệp. Nhưng khác với trước, sự im lặng ấy bắt đầu mang theo ý thức.

Đồng Gia biết mình đang né tránh điều gì, và vì sao mình né tránh. Chính sự khác biệt rất nhỏ này đánh dấu chuyển biến quan trọng của nhân vật: từ một NPC hành động theo phản xạ, trở thành một NPC bắt đầu tự chất vấn lựa chọn của chính mình.

Một điểm đáng chú ý khác của truyện nằm ở cách các tình huống thân mật được đặt vào mạch kể. Chúng không xuất hiện như phần thưởng cảm xúc hay bước ngoặt quan hệ, mà giống những lát cắt đời sống buộc Đồng Gia phải hiện diện trong trạng thái khó chịu.

Ở đó, cô không còn hoàn toàn là người quan sát an toàn, nhưng cũng chưa đủ tư cách để can dự. Chính sự lưng chừng này khiến các tình huống ấy mang tính gây áp lực tâm lý nhiều hơn là tạo khoái cảm, và góp phần đẩy nhân vật vào trạng thái tự nhận thức thay vì thụ động chịu đựng.

Truyện cũng không xây dựng một ranh giới rạch ròi giữa “đúng” và “sai” trong các mối quan hệ. Những gì diễn ra xung quanh Đồng Gia thường được bình thường hóa bởi môi trường, bởi sự im lặng tập thể, và bởi thói quen không ai muốn phá vỡ trật tự đang tồn tại.

Điều này khiến người đọc không dễ đứng về một phía đạo đức rõ ràng, mà buộc phải đọc câu chuyện trong cảm giác lấn cấn kiểu như có những điều không hẳn là tội lỗi, nhưng cũng không thể gọi là vô hại.

***

Tuy vậy, truyện cũng có những hạn chế rõ ràng. Nhịp truyện ở một số đoạn bị lặp lại khiến mạch phát triển tâm lý đôi lúc thiếu lực đẩy. Một vài tình huống được dựng lên chủ yếu để củng cố chủ đề “NPC”, nhưng chưa tạo được cao trào nội tâm tương xứng. Với những người đọc mong chờ xung đột mạnh hoặc chuyển biến quyết liệt, câu chuyện có thể gây cảm giác hơi đều.

Dù thế, nếu đặt tác phẩm trong bối cảnh dòng truyện H, “Tôi làm NPC trong truyện “sếch”” là một lựa chọn có ý thức và khá tỉnh táo. Truyện không sử dụng yếu tố thân mật như mục đích cuối cùng, mà xem đó là phông nền để bàn về quyền lựa chọn, sự im lặng và vị trí của những người luôn đứng ngoài câu chuyện của kẻ khác. Đây không phải truyện để đọc nhanh cho thỏa cảm giác, mà là truyện để đọc chậm, và chấp nhận cảm giác lưng chừng mà nó để lại.

Cách truyện kết thúc cũng giữ nguyên tinh thần này. Không có sự bùng nổ, không có lời khẳng định dứt khoát rằng Đồng Gia đã “thoát vai”. Thay vào đó là cảm giác mọi thứ vẫn tiếp diễn, nhưng không còn hoàn toàn giống trước.

Đồng Gia không còn đứng ở vị trí vô thức, cô nhìn thấy rõ hơn những lựa chọn của mình, dù chưa chắc đã luôn chọn cách khó hơn. Sự thay đổi vì thế mang tính nội tại, không phô trương nhưng có trọng lượng.

Với những người đã đọc H đủ lâu, “Tôi làm NPC trong truyện “sếch”” không những hấp dẫn ở mức độ táo bạo, mà nó còn đặt t ình d ục vào đúng vị trí của mình. H ở đây không phải phần thưởng, không phải chiêu câu view mà là công cụ để phơi bày quyền lực, sự im lặng và vị thế của nhân vật.

Truyện không cố làm mới thể loại, nhưng đủ tỉnh táo để không rơi vào lối mòn quen thuộc. Và chính điều đó khiến nó trở thành một truyện H đọc xong còn nhớ, chứ không phải đọc xong là quên ngay.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc:  Siro - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN