Tác giả:
Phác Ngọc Dữ Nguyệt Lượng
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Độ dài: 70
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 369
Giới thiệu:
Hàng Du Ninh sinh năm 1970, là cô con gái út tầm thường mờ nhạt nhất nhà họ Hàng.
Anh trai cô được cắt cử đến Bắc Kinh, chị gái Hàng Nhã Phỉ là một trong những nữ tổng giám đốc đầu tiên của thời kỳ cải cách mở cửa.
Sau khi tốt nghiệp cấp hai, cô theo mẹ mở tiệm tạp hóa.
Điều đặc biệt duy nhất là cô cưới thanh mai trúc mã mà mình đã thầm yêu hơn mười năm, Hứa Dã.
Nhưng trong ngày cưới, cô bị một kẻ g iết người hàng loạt theo dõi.
Cô thấy rõ trong mắt Hứa Dã ánh lên vẻ... như trút được gánh nặng.
Anh đã tốn rất nhiều công sức để khiến những kẻ p hạm t ội chẳng màng tính mạng tin rằng người mà anh yêu nhất là Hàng Du Ninh.
Và cuối cùng, Hàng Nhã Phỉ đã được an toàn.
Hàng Du Ninh không khóc, cô nhìn thẳng vào mắt tên s át n hân và nói nhỏ: "Đừng lo, tôi sẽ đi theo anh."
Không ai biết.
Người bố đã mất của cô là cảnh sát hình sự giỏi nhất. Trong ba đứa con, chỉ có cô giống ông ấy nhất.
Câu chuyện về tội phạm thập niên 80, tập trung vào quá trình trưởng thành của phụ nữ.
Nữ chính là thiên tài điều tra phá án, nam chính là cảnh sát chìm.
***
Ở các tỉnh Đông Bắc có một quan niệm như thế này.
Khi một cặp vợ chồng sau nhiều năm bất ngờ có một cô con gái, đó là “báu vật nuôi gia đình” mà Bồ Tát ban tặng, phụng dưỡng hai người và giúp cho nhà họ thịnh vượng.
Nhưng Hàng Du Ninh lại sinh non, theo sau là chuỗi ngày bệnh vặt liên miên, vừa dứt bệnh nhẹ thì bệnh nặng tới, vét sạch vốn liếng của cả nhà.
Trong ba người con, cô là người tầm thường nhất. Không xinh đẹp, không thông minh, đôi lúc còn hơi ngờ nghệch, nhát gan, nhẹ dạ cả tin. Bà Trương Thục Phân không yên tâm nhất chính là đứa con gái này, cũng may có quầy tạp hóa đủ để hai mẹ con sống qua ngày.
Niềm tự hào duy nhất của Hàng Du Ninh là anh trai Hứa Dã.
Từ lúc cô có thể ghi nhớ, thì Hàng Du Ninh đã biết mình thường xuyên được Hứa Dã chở đi chơi bằng xe đạp, theo anh long nhong qua các hẻm nhỏ ngõ ngách trong thôn xóm.
Hứa Dã thương cô cực kỳ, anh bỏ tiền mua bốn cái bánh sẽ dành hết cho cô cả bốn. Anh còn hứa sau này sẽ dành cho Hàng Du Ninh bất cứ thứ gì cô muốn, cho nên cô thích anh nhất.
Lúc đó, nhà họ Hàng rất quý mến Hứa Dã. Ông nội của anh là cựu quân nhân, bố anh là quản lý cấp cao của nhà máy xí nghiệp. Hứa Dã cà lơ phất phơ nhưng học giỏi, thành tích chỉ đứng sau mỗi Hàng Nhã Phỉ. Năm anh trổ mã còn được khá nhiều các cô gái thích, nhưng người ta nói anh chỉ thích Hàng Nhã Phỉ.
Hàng Du Ninh của những năm ấy đã nghĩ, giá như có thể sống như vậy cả đời thì thật là thích quá.
Bố của cô – Hàng Tầm – là cảnh sát ưu tú nhất của Cục Thành phố, sẽ kể cho cô nghe nhiều câu chuyện phá án kỳ thú. Anh Hứa Dã sẽ mua đồ ăn ngon cho cô, chở cô đi khắp mọi nơi.
Ở nhà có mẹ, có anh, có chị. Mẹ sẽ cằn nhằn vài câu đốc thúc anh trai, chị gái sẽ ngồi một bên nghe từ vựng Tiếng Anh. Còn cô sẽ nhanh nhảu dọn bàn ăn chờ bố về.
Nếu có thể được như vậy, thì tốt biết bao.
***
Hàng Du Ninh của năm mười tám tuổi hiện tại đang chen chúc với mẹ phía sau quầy tạp hóa nhỏ ở thị trấn Tưởng Gia Lý, cách vùng Đông Bắc cả ngàn cây số về phía Nam.
Điều cô mong nhất là ngày Hàng Nhã Phỉ từ thành phố về thăm nhà. Bởi vì mẹ sẽ nấu nhiều món ngon, không phải ăn mãi một miếng đậu phụ bẻ đôi nữa.
Sau khi bố mất, nhà họ chuyển về phía Nam, Hàng Du Ninh biết Trương Thục Phân nuôi ba đứa con không dễ dàng gì. Sẵn thấy cô không có khiếu học hành, mẹ liền bảo cô nghỉ học để anh chị có cơ hội thi đại học. Hàng Du Ninh không phản đối, cô biết sức của bản thân có hạn.
Nhiều năm trôi qua không chút sóng gió, hằng ngày cô chỉ việc phụ mẹ xếp hàng lên kệ và trông cửa tiệm.
Cho đến một ngày, á n m ạng xảy ra đã phá vỡ sự yên bình của Tưởng Gia Lý, làm nghiêng lệch đi sự cân bằng và xé toang lớp vỏ bọc khó khăn lắm nhà họ Hàng mới xây dựng được.
Hàng Du Ninh bỗng nhiên nhớ lại những chuyện trước đây.
Vào cái mùa hè định mệnh năm đó, tội ác cũng đã khiến cho tuổi thơ của cô tan nát như vậy.
Hứa Dã bị buộc tội làm cho cô gái múa ba lê có thai, khiến cho cô ta xấu hổ t ự s át.
Hàng Tầm không tin, ông quyết tâm tự mình điều tra đến cùng. Những năm 1980, việc phá án không có sự hỗ trợ của khoa học kỹ thuật khiến đường đi nước bước đều vô cùng khó khăn. Ông khẳng định Hứa Dã vô tội, bất chấp sự ngăn cản của mọi người để đi tìm chân tướng.
Vì thế, h ung t hủ quay lại để g iết Hàng Tầm.
Hàng Du Ninh chín tuổi ở trong nhà, bố cô đứng chắn ngay ngoài cửa, từng tiếng dao đâm lọt vào tai cô rõ mồn một.
Trước khi c hết, ông nói với cô, hãy bảo vệ mẹ và chị, bảo vệ cái nhà này.
Đó là điều cô luôn ghi nhớ sau ngần ấy năm.
Không ai biết rằng, trong số ba người con, Hàng Du Ninh giống Hàng Tầm nhất. Để bù đắp lại những khuyết điểm kia, ông trời đã ban cho cô một khả năng độc nhất vô nhị là có thể phân biệt được người vô tội và kẻ s át n hân chỉ với một cái nhìn.
Bằng khả năng này, cộng thêm ngón võ được bố dạy cô đã luyện từ nhỏ, Hàng Du Ninh đã cùng với Hứa Dã đang nằm vùng và cảnh sát tóm được tên h ung t hủ trong vụ Tưởng Gia Lý.
Phó Cục trưởng đã đích thân đến cảm ơn, đồng thời cũng chân thành nói rằng, không có cô, chắc chắn cảnh sát sẽ không thể phá án nhanh như thế.
Chỉ bằng vài lời khách sáo như vậy, lại khiến Hàng Du Ninh vui đến mức không ngủ được. Hình như kể từ khi bố mất, không còn ai thật lòng khen cô một câu đơn giản như vậy nữa.
Nhưng cô không hề biết rằng, h ung t hủ sát hại Hàng Tầm, biệt danh Nhện Đen, vẫn chưa bị bắt.
Gã muốn quay lại để trả thù, g iết cô nhóc đã nghe được lời trăn trối của Hàng Tầm, g iết mẹ và chị của cô, để trả lại nỗi nhục mà gã đã phải nhận năm đó.
***
Từ nhỏ đến lớn, Hứa Dã luôn là một người cứng đầu và thẳng thắn.
Anh có gia thế, có ngoại hình, có sức hút, cũng có một cô em gái cực kỳ đáng yêu. Cuộc sống rất êm đẹp cho đến ngày anh bị cảnh sát lôi về đồn, gán cho tội danh c ưỡng h iếp cô gái múa ba lê.
Mặc dù sau này anh được thả, nhưng mọi thứ đã không còn giống như lúc trước được nữa.
Ông nội tức đến mức đột quỵ, bố t ự s át, mọi người tránh xa anh như ôn dịch, có người còn nhổ bãi nước bọt lên người anh.
Chỉ có Hàng Du Ninh vẫn lao về phía anh với đôi chân nhỏ xíu, nhìn vào mắt anh mà nói rằng, “Anh ơi, em tin anh vô tội.”
Hứa Dã rất kính trọng Hàng Tầm, vì minh oan cho anh nên ông đã bị s át h ại.
Kể từ đó, lý tưởng của anh không còn là bầu trời rộng lớn, mà là ẩn nhẫn trong vũng bùn để truy tìm dấu vết của tội ác.
Còn có, tìm lại Hàng Du Ninh.
Hứa Dã của thời niên thiếu đã từng nghĩ, hay là khỏi lấy vợ, cứ ở vậy mà chăm sóc Hàng Du Ninh. Mỗi ngày nấu cơm cho cô ăn, dạy cô học bài, sau đó đạp xe chở cô đi dạo quanh ngõ nhỏ.
Hứa Dã của mười mấy năm sau đã trở thành cảnh sát xuất sắc nhất trong Cục, phong thái đĩnh đạc trầm ổn, khi nghe đến việc có thể cưới Hàng Du Ninh, anh lại lo được lo mất, tim đập thình thịch giống mấy cậu nhóc con.
Hàng Du Ninh đối đầu trực diện với h ung t hủ, bị d ao c hém một vết thật dài trên khuôn mặt. Trương Tố Phân trực tiếp phát đ iên, cấm cô không được tiếp xúc với cảnh sát hay á n m ạng, ép cô đi chữa sẹo cho bằng được.
Lý do rất đơn giản, không chữa sẹo thì sẽ không lấy được chồng.
Mẹ và anh chị rất thương cô, cô biết điều đó, nhưng đôi lúc cô lại không thể cảm nhận được tình yêu của họ.
Lúc Hàng Du Ninh bày tỏ nguyện vọng học đại học, mẹ cho cô một cái tát rất mạnh, anh nói cô là đồ vô ơn, chị bảo cô mau cút về quê.
Cảnh sát từng nói: “Cháu rất thông minh, cũng rất dũng cảm.”
Nhưng họ chỉ muốn cô trở thành vợ của ai đó, rồi ngây ngốc mơ màng đứng sau quầy hàng cả đời.
Chỉ có Hứa Dã tình nguyện nuôi cô thi đại học, còn nói rằng, nếu cần thì anh đi bán máu cũng được.
Ninh Ninh của anh, Bồ Tát nhỏ luôn phù hộ cho anh, mọi người đều nói cô không thông minh, mặt không đẹp lại có sẹo, chỉ nên kết hôn rồi làm hậu phương vững chắc cho chồng mình.
Nhưng Hứa Dã biết rằng, anh không xứng, bất cứ người nào cũng không thể xứng với sự tốt đẹp đó của cô. Ước ao duy nhất của Hàng Du Ninh là trả thù cho bố, nó mãnh liệt như lửa, mặc dù đã bị thực tại tạt nước lạnh, nhưng chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng đủ khiến lửa bùng lên trên đám tro tàn.
Anh muốn chăm sóc bảo vệ Hàng Du Ninh, cũng muốn cô phải đi bằng chính đôi chân của mình, chạy về nơi có ánh sáng và mọi điều tốt đẹp đều đang chờ.
Chỉ cần cô ngoảnh đầu nhìn lại, sẽ thấy anh vẫn luôn đứng ở phía sau, giống như Hàng Tầm đã làm khi cô còn bé.
Anh chỉ muốn dùng quãng đời còn lại để nói rằng, việc cưới em không phải là trả nợ ân tình, mà là để có thể cho em một cuộc sống tốt đẹp hơn mà em xứng đáng có được.
Ninh Ninh, đừng sợ, anh sẽ mãi mãi là con đường về nhà của em.
_____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lê - Team Aliin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved