logo
REVIEW>> THỰC VỊ
thuc-vi
Tìm truyện

THỰC VỊ

Designer:

AI_Bích Sơn

Độ dài: 61

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 10

Giới thiệu:

Trần Túy không ngờ rằng đối tượng one night stand (tình một đêm) ở quán bar hôm đó lại chính là quản lý nhà hàng sắp làm việc chung với mình, Tần Phong.

May mắn thay, Tần Phong và Trần Túy đều là người công tư phân minh, nên chuyện đêm đó đã trở thành bí mật.

Sau này, họ phối hợp ăn ý, trước mặt người khác thì hòa thuận, nhưng sau lưng lại có thêm nhiều bí mật.

Rồi sau đó, mới phát hiện mọi thứ yên bình đều là cái bẫy do hồ ly giăng ra.

Tần Phong đã quên thỏa thuận dưới giường giữa cả hai, trong lúc thỏa mãn vẫn không quên nhắc nhở Trần Túy.

“Chef, món đó chỉ được làm cho một mình tôi ăn thôi…”

***

Hồi nhỏ, Trần Túy được một cặp vợ chồng Hoa kiều người Pháp nhận nuôi, sau đó theo họ sang Pháp sinh sống. Đến lớn Trần Túy theo nghề đầu bếp và rất hợp với cuộc sống tại Pháp. Trần Túy luôn mong muốn có một căn bếp và đội nhóm riêng, song xét về kinh nghiệm, ít nhất phải tới 35 tuổi cô mới có thể làm bếp trưởng tại nhà hàng cấp Michelin.

Đây cũng là lý do Trần Túy quay lại Thượng Hải, cô đã bị cậu bạn thân Sơ Tiểu Niên thuyết phục, thử về nước phát triển và thực hiện ước mơ.

Ai dè mới ngày đầu tiên về nước, Trần Túy đã qua đêm cùng một người đàn ông lạ. Tất cả chỉ bắt đầu bằng vài câu đánh giá món ăn và đôi lời mập mờ:

“Cô có bao nhiêu hình xăm? Tôi chỉ có một cái ở lưng.”

“Vậy tôi có thể xem đầu bên kia của hình xăm trên ngực cô không? Để đổi lại, tôi cũng sẽ cho cô xem hình xăm của tôi.”

Đêm hôm đó, họ như thể đã nếm trải được hương vị của sự thỏa mãn và khi tỉnh táo, người nọ đã ghi nhớ số điện thoại của Trần Túy, còn cô đã biết được tên anh – Tần Phong.

Những tưởng chuyện này sẽ nhạt phai sau vài giấc ngủ, song trái đất này tròn vô cùng. Chỉ mấy ngày sau, Trần Túy đã gặp lại Tần Phong. Không phải trong quán bar, cũng chẳng phải trên giường, mà tại chính nhà hàng mà cô sẽ làm bếp trưởng.

Trần Túy không ngờ rằng, người đêm đó giờ lại xuất hiện trước mặt mình trong bộ vest chỉn chu. Cô cũng không ngờ, trên con đường thực hiện ước mơ lại nhanh chóng vấp phải hòn đá cản đường đầu tiên.

Bởi lẽ Trần Túy có một nguyên tắc là không phát sinh mối quan hệ với những người quen. Thú thật Tần Phong đúng là gu của cô. Nếu giữa họ không phải là mối quan hệ đồng nghiệp, thì người này chắc chắn sẽ thường xuyên xuất hiện trong phòng của mình rồi.

Nhưng bạn biết đấy, một món ăn hoàn hảo một khi đã vào miệng, vị giác sẽ ghi nhớ lâu dài hương vị này, cho đến khi xuất hiện một món ăn khác có thể so sánh và vượt qua nó. Nếu không, sẽ khiến người ta trằn trọc không yên.

Điều này đúng với cả Tần Phong và Trần Túy.

Thế nên vào khoảnh khắc nhìn thấy Trần Túy trong bếp, Tần Phong hưng phấn nhiều hơn cả ngạc nhiên.

Thế nên Trần Túy mới ba lần bảy lượt vượt qua ranh giới “công tư phân minh” của mình. Không chỉ trở thành bạn giường với đồng nghiệp, mà còn nói chuyện về công việc trong thời gian riêng tư. Dần dần, công và tư đã hòa lẫn vào nhau.

Trần Túy phải thừa nhận rằng khi ở bên Tần Phong, cô luôn cảm thấy thoải mái. Không cần tốn sức giải thích công việc cho anh, cũng không cần phải gượng ép bản thân vì các mối quan hệ đồng nghiệp.

Và Tần Phong cũng dần nhận ra rằng Trần Túy là một câu đố hóc búa. Lòng hiếu kỳ và ham muốn chiến thắng thôi thúc anh muốn tìm ra đáp án. Nhưng mỗi lần gần tìm ra câu trả lời thì tờ giấy nháp lại bị xé toạc, buộc anh phải làm lại từ đầu.

Ví dụ như Tần Phong cố tình “kể khổ” để lấy lòng thương, nhưng Trần Túy lại chẳng thèm nể mặt. Song cũng có lần anh mạo hiểm bày tỏ sự ghen tuông thì nhận được lời giải thích của cô. Lúc ấy anh biết mình đã cược đúng rồi.

Kể từ khi thường xuyên ở bên Trần Túy, Tần Phong luôn cảm nhận được sự ấm áp. Dẫu cô không phải là một người ấm áp, sinh hoạt của cô cũng có thể coi là tẻ nhạt, ngoài việc tập thể dục và nấu ăn, cô chẳng tìm được sở thích nào khác, bên cạnh chỉ có một người bạn duy nhất là Sơ Tiểu Niên.

Và Tần Phong cũng nhận ra sự chiếm hữu của mình đối với Trần Túy. Nói thật, anh là một kẻ điên. Nhưng Trần Túy cũng đâu kém cạnh. Nếu phải nói, thì họ đúng là trời sinh một cặp. Vậy nên trước lời tỏ tình của Tần Phong, Trần Túy đã đồng ý.

Sau khi xác định quan hệ, cuộc sống của cả hai cũng chẳng thay đổi mấy. Tần Phong vẫn không ngừng chăm sóc, lo lắng, Trần Túy thì sẵn sàng đón nhận và mở lòng hơn.

Tất nhiên, chẳng có cuộc tình nào là êm đềm từ đầu đến cuối cả. Từ quá khứ của Tần Phong tới gia cảnh của anh và cả sự xuất hiện của mẹ anh đều khiến Trần Túy rối bời. Rõ ràng khi ấy cô nên cảm thấy người này đáng sợ, không thể cứu vãn, rồi tránh đi thật xa, nếu không được thì mua một vé máy bay về Pháp, dù sao cô cũng một mình, làm gì cũng được.

Chỉ là Trần Túy đã do dự, Tần Phong đã trở nên đặc biệt. Mọi chuyện xảy ra khi tình cảm của họ hiện tại ổn định, và cô cũng chắc chắn mình thích Tần Phong, nên không thể dễ dàng rời đi được.

Nhưng cô cũng không ngu ngốc đến mức vì một mối quan hệ mà tự mình rơi vào rắc rối không thấy đáy. Điều này nghĩa là Tần Phong phải xử lý mọi rắc rối xung quanh anh, phải tự thoát ra khỏi cái lồng đã kìm kẹp anh bao lâu nay. Trần Túy chắc chắn rằng, anh cũng không muốn sống trong cái lồng đó mãi đâu.

Bước ngoặt cho chuyện này là khi Trần Túy đặt vé máy bay sang Pháp sau tin nhắn của người yêu cũ. Vốn dĩ cô về để dự đám cưới của anh ấy, nhưng Tần Phong cứ ngỡ cô vứt bỏ anh rồi. Anh không có can đảm hỏi nên cũng chẳng có câu trả lời từ Trần Túy.

Mãi cho đến khi nỗi lo lắng dâng tới đỉnh điểm, anh biết mình chẳng thể ngồi im được nữa. Thế là Tần Phong cũng bay sang Pháp tìm Trần Túy. Khoảnh khắc gặp lại cô đang cầm hộp nhẫn, anh buộc phải giãi bày hết nỗi lòng:

“Mấy ngày nay anh đã nghĩ rất nhiều… Anh nghĩ, em không thích Thượng Hải, không thích trong nước, chúng ta có thể đổi chỗ khác sống, muốn về Pháp cũng được, nhưng em cho anh thêm chút thời gian, đợi anh xử lý xong một số chuyện trong nước.”

“Trần Túy, em đừng nhận nhẫn của anh ta, chúng mình về nhà đi…”

Kết quả là Trần Túy ngơ ngác luôn. Bởi chiếc nhẫn này có phải dành cho cô đâu:

“Chiếc nhẫn này không phải cho em.”

“Em chưa từng nói muốn đi, là anh luôn cho rằng em muốn đi.”

Đến lúc này, cả Trần Túy và Tần Phong đều hiểu rõ lòng mình, cũng như hiểu rõ đối phương.

Nếu như sau khi về Thượng Hải cô không gặp được Tần Phong, vậy thì kết cục có khác không? Có lẽ cô đã xách hành lý về Pháp từ lâu rồi.

Nếu như không gặp được Trần Túy, Tần Phong có vượt qua được “chiếc lồng” đang kìm hãm anh không? Có lẽ là không, quá khứ mà mẹ anh luôn nhắc đến sẽ luôn là thứ giữ chân anh lại.

Thế nên, bởi vì gặp được nhau nên tương lai của cả hai đã bước sang một trang khác.

May mắn là đã gặp được nhau.

***

“Thực Vị” đúng như cái tên, sẽ có rất nhiều món ăn được miêu tả trong truyện. Nhưng không vì vậy mà tuyến tình cảm bị lưu mờ. Chuyện tình của Trần Túy và Tần Phong có mở đầu hơi “hoang dã” song về sau, những khúc mắc dần được giải quyết và hai anh chị cũng mở lòng hơn. Ngoài ra cậu bạn thân Sơ Tiểu Niên cũng có mối tình lãng mạn và không kém phần hài hước đâu nha. Tóm lại đây là bộ truyện đáng đọc thử đó!

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lynn

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN