logo
REVIEW>> THƯ TÌNH RAMESSES
thu-tinh-ramesses
Tìm truyện

THƯ TÌNH RAMESSES

Reviewer:

AI_Anh Đào

Độ dài: 16

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 13

Có những cuộc gặp gỡ trên đời tưởng chừng chỉ là một sự tình cờ thoáng qua. Nhưng đôi khi, chính những cuộc gặp gỡ ấy lại là sự sắp đặt tinh tế của định mệnh, để rồi từ xa lạ họ trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời của đối phương.

Và cuộc gặp gỡ của Hạ Hi với Cù Bắc Thần cũng bắt đầu như thế.

Cô gặp anh khi đang trên đường rong ruổi một mình tại Ai Cập. Đáng nhẽ ra chuyến du lịch tốt nghiệp này cô sẽ đi cùng bạn thân, nhưng cô bạn gặp vài trục trặc nên Hạ Hi đành phải đi một mình.

Một cô gái trẻ xinh đẹp lần đầu đặt chân đến đất nước xa lạ, tự nhủ rằng mình có thể tự lo liệu tất cả. Thế nhưng, trong những chuyến đi như vậy, sẽ luôn có những lúc người ta cảm thấy lạc lõng, bối rối, thậm chí có chút bất an.

May mắn làm sao khi cô gặp được một người đồng hương là Cù Bắc Thần - người đang tham gia dự án nghiên cứu khảo cổ tại Ai Cập.

Những cuộc gặp gỡ tình cờ như vậy, thông thường chỉ tồn tại trong khoảnh khắc. Hai con người trò chuyện đôi câu, rồi sau đó mỗi người lại quay về với cuộc sống riêng của mình, như thể chưa từng có sự giao nhau nào.

Song cuộc gặp gỡ này dường như lại không đơn giản như thế.

Thật trùng hợp khi Hạ Hi đang cần một người bạn đồng hành cho chuyến đi tiếp theo của mình, còn Cù Bắc Thần lại bất ngờ có một kỳ nghỉ ngắn vì giáo viên huỷ hẹn. Hai con người với hai kế hoạch khác nhau, bỗng nhiên lại đứng trước một khả năng chung.

Và thế là, hai người quyết định đi cùng nhau và cùng lên chuyến tàu đến Aswan.

Cù Bắc Thần quả là một người đồng hành tuyệt vời. Anh biết tiếng địa phương, có kiến thức còn chu đáo, đi với anh chẳng khác nào đang đi cùng một hướng dẫn viên.

Nếu chỉ nhìn bề ngoài, có lẽ mọi người sẽ nghĩ anh là một chàng “trai đẹp lạnh lùng”. Nhưng càng tiếp xúc, Hạ Hi càng phát hiện ra người đàn ông này không chỉ có vẻ bề ngoài hào nhoáng, mà còn là một con người có khả năng đối thoại đầy cuốn hút, trò chuyện linh hoạt chẳng khác nào một nhà ngoại giao kỳ cựu.

Điều thú vị là, chiếc chìa khóa mở ra sự chuyển biến kỳ diệu giữa vẻ lạnh lùng và sự nhiệt thành ấy, đôi khi đơn giản chỉ là một lời khen dành cho anh.

“Cù Bắc Thần. Sao anh lại thích khảo cổ vậy?”

“Em nghĩ sao?”

“Em nghĩ vì bản thân anh cũng là một cổ vật đấy.”

Và có lẽ chính Hạ Hi cũng không ngờ rằng, trong chuyến du lịch này, cô lại tìm được một “cổ vật” đặc biệt như thế.

Về khoản lên kế hoạch, Cù Bắc Thần khiến người ta phải nể phục. Dù là sắp xếp lịch trình hay chọn các di tích lịch sử để tham quan, anh đều có sự am hiểu đáng ngạc nhiên. Với sắp xếp của anh, Hạ Hi chẳng có gì để phản đối.

Từ lúc quyết định đi cùng nhau, giữa họ đã tự nhiên hình thành một sự phân công ngầm: anh phụ trách lịch trình, còn cô thì lo liệu chi phí. Từ đầu đến giờ cả hai phối hợp rất đỗi ăn ý, tưởng chừng như đã quen thân nhau từ lâu.

Ban đầu, Hạ Hi chỉ đơn giản coi anh là một người đồng hương tình cờ gặp được trong chuyến du lịch. Một người bạn đồng hành giúp chuyến đi của cô bớt cô đơn hơn.

Nhưng theo thời gian, mối quan hệ ấy dường như không còn chỉ dừng lại ở hai chữ “bạn đồng hành” nữa. Một cảm giác khó gọi tên đang dần nảy nở trong lòng cô. Có lẽ… đó chính là rung động.

Dẫu vậy, Hạ Hi vẫn cố tự trấn an chính mình, rằng có lẽ do cô đã độc thân quá lâu, anh thì lại bắt mắt như thế. Hơn nữa thì cô cũng đã từng yêu, biết thật sự thích một người là như thế nào, mà họ mới chỉ quen nhau được vài ngày.

Thế nhưng, câu hỏi của em họ Cù Bắc Thần - người bạn đồng hành mới trong chuyến du lịch của hai người - lại làm cho cô phải suy nghĩ.

“Chị có thích anh em không?”

Câu hỏi tưởng chừng đơn giản ấy lại khiến Hạ Hi phải đối diện với cảm xúc thật của mình.

Sau tất cả, họ chỉ là những người tình cờ gặp gỡ trong một chuyến đi xa. Vài tuần nữa thôi, khi hành trình kết thúc, có lẽ mối quan hệ này cũng chỉ còn tồn tại trên mạng xã hội.

“Em sợ chị ghen đấy.”

Buồn cười thật, sao cô lại phải ghen? Rõ ràng là chuyện Nghê Tử Hàm thích Cù Bắc Thần, cô nhìn qua là đã biết tỏng. Cô rất tôn trọng, không bao giờ làm phiền cuộc trò chuyện của hai người bọn họ. Nhưng khi thấy cả hai trò chuyện quá đỗi thân thiết, điều đó lại khiến cô suy nghĩ nhiều.

Rồi từng ngày trôi qua lại khiến cho Hạ Hi phải nhìn nhận khác đi về cảm xúc của mình dành cho Cù Bắc Thần. Chấp nhận thay đổi lịch trình chỉ vì không nỡ để anh hy sinh công việc riêng vì mình, lòng xốn xang khi nghe cậu em Long trẻ kể về quá khứ của anh, cảm giác như trút được gánh nặng nghìn cân khi nghe tin anh bình an vô sự…

Dường như tình cảm cô dành cho anh không đơn thuần chỉ là sự hấp dẫn bề ngoài phù phiếm, cũng không đơn thuần là tình bạn dọc đường, mà nó còn hơn thế nữa.

Cô đã trót thích anh mất rồi, nhưng họ chỉ còn gặp nhau vỏn vẹn vài ngày, lẽ nào lại bỏ lỡ nhau?

Cù Bắc Thần vốn là người thân thiện với tất cả mọi người. Sự chu đáo anh dành cho Hạ Hi có lẽ cũng chỉ là một phần trong tính cách tự nhiên của anh.

Vậy nếu… anh cũng có cảm xúc giống cô thì sao? Điều đó Hạ Hi thậm chí còn không dám nghĩ tới.

“Hạ Hi. Có một việc anh muốn nói với em.”

“Anh thích em.”

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng lại khiến mọi nghi ngờ trong lòng cô tan biến.

Hoá ra, Cù Bắc Thần cũng thích mình. Hoá ra, đây không phải là tình cảm đơn phương của riêng mình cô, mà là tình cảm đến từ hai phía.

Cô hôn lên môi anh, ôm chặt lấy anh, lắng nghe nhịp tim anh đập nhanh chẳng kém gì mình. Khoảnh khắc ấy giống như một giấc mơ, nhưng lại chân thực đến không ngờ.

Thế nhưng, hiện thực vẫn đang chờ họ phía trước.

Họ chỉ còn vài ngày ở bên nhau trước khi phải chia xa. Hạ Hi phải quay về nước tiếp tục cuộc sống của mình, còn Cù Bắc Thần vẫn phải ở lại Ai Cập cho đến khi hoàn thành dự án nghiên cứu.

Một mối quan hệ yêu xa, những khác biệt về cuộc sống, những mối quan hệ gia đình và bạn bè… tất cả đều là những thử thách đang chờ đợi họ.

Mặc dù trước mắt là một con đường rất chông gai, nhưng Hạ Hi lại không muốn từ bỏ. Cô hiểu rất rõ rằng, kiểu người như anh sẽ khó tìm ra người thứ hai tương tự trong số những người cô từng gặp trước đây.

Tương lai sẽ thế nào cô không nghĩ quá nhiều, chỉ đơn giản là không muốn bỏ lỡ. Như cô bạn thân Châu Hiểu Nhàn đã nói, hãy sống cho hiện tại, theo cách mà bản thân cảm thấy thoải mái nhất.

Vậy thì, chuyện gì đến thì cứ đến thôi.

Cô tin rằng, nếu đã chọn nắm tay nhau, thì cả hai nhất định sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.

Có những chuyến đi không đơn thuần chỉ là du lịch ngắm cảnh, mà nó còn mở ra một hành trình mới của cuộc đời. Và với Hạ Hi, chuyến đi đến Ai Cập có lẽ chính là khởi đầu của một câu chuyện như thế.

Giữa thế giới rộng lớn, hai con người xa lạ đã tìm thấy nhau. Có người đã trải qua đổ vỡ vẫn tin tưởng vào tình yêu như Hạ Hi, cũng có người dũng cảm khi gặp được người mình thích như Cù Bắc Thần. Vậy chuyện tình của họ sẽ diễn ra như thế nào, hãy cùng mình nhảy hố và cảm nhận nhé!

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: L’amante

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN