
Tác giả:
Diêu An An
Reviewer:
AI_Mộc Miên
Designer:
AI_Nguyệt Bạch
Thể loại:
Cổ đại,
Trùng sinh,
Cung đình hầu tước,
Hào môn thế gia,
Cung đấu,
Gia đấu,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 71
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 19
Giới thiệu:
Sư phụ đặt tên cho nàng là Quan Âm, là vì hy vọng nàng sẽ trở thành một người tốt, không như mẹ đẻ Du di nương của nàng. Nhưng cuối cùng, nàng lại trở nên xấu xa không thua kém gì bà ấy.
Cha k hốn n ạn sủng thiếp diệt thê, mẹ là di nương á c đ ộc hại c hết đích tỷ và chủ mẫu. Đích tỷ sống lại vô số lần, trở thành khuê nữ nhà người ta, quả thực là tình tiết chờ đích tỷ sống lại để bị hành hạ.
Mẹ ruột vội vàng gả nàng cho đích tỷ phu, qua bao vất vả nàng mới gả được cho người khác, ai ngờ… đích tỷ sống lại trở thành tiểu thiếp của trượng phu! Đây chính là số mệnh của nữ phụ, vật hy sinh…
*
Tiêu Lang: “Ta và nàng đều không phải người tốt lành gì, trăm năm sau, trong sử sách sẽ ghi nhớ bạo quân trẫm, cũng sẽ ghi nhớ gian phi là nàng.”
Trình Quan Âm: “Nếu tất cả mọi người đều không phải người tốt, vậy thì tới một lần xem ai xấu xa hơn.”
…
Về rất lâu sau này, có lẽ quãng thời gian hai mươi năm đầu tiên dưới thời Tiêu đế Tiêu Lang sẽ còn được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần trong lời truyền miệng của dân gian. Bởi số lượng câu chuyện hoang đường trong hai mươi năm ấy quả thật nhiều như muối ngoài biển, từ cuộc đảo chính g iết cha đoạt ngôi, vị vua bạo quân vô pháp vô thiên, đến vị Hoàng hậu “gian phi tái giá” khiến triều đình đ iên đảo, rồi cả câu chuyện chia phủ “không đội trời chung” kinh điển của phủ Vĩnh An Hầu nữa.
Về câu chuyện kinh điển này, ngày ấy, mỗi khi các gia đình bất hòa trong kinh thành định lao vào đánh nhau, họ chỉ cần nghĩ đến việc Đông phủ và Tây phủ của phủ Vĩnh An Hầu còn quay về làm một được là lại có thể quay sang bắt tay làm hòa, cùng nhau nâng chén.
Tuy nghe có vẻ buồn cười là thế nhưng khi nhắc tới, chỉ người trong cuộc mới biết, trong đó không biết từng chất chứa bao nhiêu â n o án h ận t hù suốt mấy đời người. Để đi được tới ngày giảng hòa buông bỏ kia, chẳng biết mỗi người trong đó phải dùng bao nhiêu trang giấy mới giãi bày được hết nỗi lòng của mình nữa.
Nếu truy về khởi đầu của mọi việc, có lẽ là bắt đầu từ câu chuyện Vĩnh An Hầu sủng thiếp diệt thê, khiến chính thê Phùng thị và vị Du di nương được sủng ái nhất trong phủ Vĩnh An Hầu đấu đá nhau suốt nhiều năm.
Từ xưa tranh đấu trong hoàng thất vốn đã nổi tiếng là khốc liệt, nhưng thật ra tranh đấu trong các gia tộc quyền quý đôi khi cũng chẳng kém cạnh là bao. Vì bản thân và con cái, vì quyền lực và vị thế tương lai mà đấu nhau tới ngươi c hết ta sống.
Phùng thị và Du di nương cũng vậy, Du di nương hại c hết Phùng thị, chèn ép đích tử, mưu mô t àn á c khôn tả, có điều sau đó thời thế đổi thay, đứa con đích tử trở thành công thần giúp tân đế lên ngôi, sau khi thành danh lập tức quay về trả t hù cho mẹ ruột, g iết c hết Du di nương trước mộ mẹ mình, còn muốn g iết cả mấy đứa con mà Du di nương yêu thương nhất.
Con cái của Du di nương có hai nam hai nữ, ngay khi biết bản thân có thể gặp họa, Du di nương lập tức để con trai đi lánh nạn biệt tích, có điều hai người con gái là Trình Quan Nguyệt, Trình Quan Âm thì lại đều đã gả chồng, không thể đi đâu được, trở thành nỗi lo lắng trong lòng Du di nương tới lúc c hết.
Mà quả thật Du di nương cũng không hề lo sai. Du di nương bị g iết cũng đồng nghĩa dòng thứ đã thất thế trước dòng đích, nếu ngày trước Trình Quan Nguyệt và Trình Quan Âm còn được nhà chồng nể nang vì ngại mặt mũi của phủ Vĩnh An Hầu thì lúc này, các nàng đã chẳng còn chỗ dựa nào nữa.
Trình Quan Nguyệt chịu cảnh mẹ mất, sau đó đứa con trai duy nhất còn bị di nương trong phủ âm mưu hại c hết, những chuyện này đã khiến nàng ấy tuyệt vọng không thiết sống. Dù muội muội Trình Quan Âm hết lòng mong nàng ấy khỏe mạnh, dặn nàng ấy chờ nàng tới đón nàng ấy ra, nhưng cuối cùng Trình Quan Nguyệt vẫn không chờ được.
Về Trình Quan Âm, nàng là con gái út của Du di nương, vốn đã được gả cho phủ Quảng Bình Hầu, quan hệ với phu quân cũng tương đối tốt. Nhưng khi biến cố ập tới, khi ấy Trình Quan Âm mới nhận ra cái tương đối tốt ấy thật ra chẳng khác gì một tờ giấy, mỏng manh, vô nghĩa.
Quảng Bình Hầu luôn miệng nói yêu nàng, nhưng điều hắn làm lại là dung túng cho Thái phu nhân ức hiếp nàng, dỗ dành nàng nhẫn nhịn, khi Du di nương gặp nạn, nàng cầu xin hắn cứu bà một mạng nhưng chỉ đổi lại được những lời sáo rỗng, rằng hắn không tiện can thiệp, đó là quả báo của Du di nương.
Thậm chí, khi nàng vạch trần chuyện Hà di nương đã âm mưu khiến nàng sảy mất đứa con đầu lòng của nàng và hắn như thế nào, hắn cũng chỉ cho nàng được một câu trả lời đó là “cấm túc Hà di nương”.
T hù g iết mẹ, nỗi đau mất con, người khác đã không thể giúp Trình Quan Âm nàng, vậy nàng chỉ có thể tự giúp bản thân. Nếu không lương thiện được, vậy thì á c đ ộc thôi. Nếu mọi người đều đã là kẻ á c, vậy cứ xem ai xấu xa hơn là được.
Trình Quan Âm rất xinh đẹp, xinh đẹp đến mức bất kỳ kẻ nào nhìn thấy cũng phải lưu luyến say mê, ngay cả vị tân đế Tiêu Lang vừa “g iết cha đoạt ngôi” kia còn từng đến tận cửa cầu hôn nàng kia mà. Có điều, khi ấy nàng từ chối hắn, nhưng giờ đây, hắn chính là nước cờ mạnh nhất của nàng.
Nhưng ai lại thèm một nữ nhân đã gả chồng cơ chứ?
Không sao, Tiêu Lang vốn chẳng để ý điều đó, bởi hắn hoàn toàn không giống người bình thường, thậm chí có thể gọi là đ iên cũng không ngoa.
Bạo quân Tiêu Lang, danh xứng với thực, không chỉ tắm m áu hoàng cung bước lên hoàng vị, hắn còn là một kẻ cực kỳ vô pháp vô thiên, không quan tâm bản thân cũng chẳng màng đến phép tắc. Lúc nào hắn cũng chắc chắn Trình Quan Âm là một người xứng đôi với mình, vậy nên không cần biết nàng đã gả cho ai, miễn là nàng tới, thì hắn sẽ không ngại.
Bên ngoài người ta chỉ nói Quảng Bình Hầu hòa ly với Trình Quan Âm, sau đó Trình Quan Âm lại “tái giá” vào hoàng cung, nhưng trong lúc tám chuyện với nhau, mọi người đã nói đến nát câu chuyện “Vua c ướp vợ thần tử” rồi.
Chẳng qua cả Tiêu Lang và Trình Quan Âm đều không quan tâm chuyện này, bạo quân thì bạo quân, gian phi thì gian phi, miễn là Tiêu Lang còn làm hoàng đế một ngày thì mọi chuyện hắn đều dám quyết, hắn buông một câu, Trình Quan Âm lập tức trở thành Quý phi cao quý, quần thần can sống can chết cuối cùng còn chuốc họa vào thân. Ngược lại, Trình Quan Âm thì cũng chỉ cần để ý mỗi Tiêu Lang mà thôi.
Nàng chỉ cần dựa vào Tiêu Lang để bảo vệ bản thân, giúp đỡ các huynh trưởng của mình, dùng quyền lực hắn cho để b áo t hù cho tỷ tỷ, thế là được. Những chuyện còn lại, nàng không rảnh quan tâm và cũng chẳng muốn quan tâm, bởi một mình Tiêu Lang đã quá đủ phiền phức rồi.
Con người này chẳng bao giờ đi theo lẽ thường, hắn thích nàng, cho nàng quyền lực, dung túng nàng nhưng đồng thời rất khó chơi, tính tình thất thường, lúc lên lúc xuống, tàn ác không quan tâm bất cứ ai, kể cả bản thân hắn. Khởi đầu của nàng và hắn thật sự không phải tốt đẹp gì cho cam. Nhưng cứ ngày này qua tháng nọ, vậy mà chẳng mấy hai người đã dây dưa đến cả mười mấy hai mươi năm, còn có với nhau hai đứa con đủ nếp đủ tẻ.
Tình cảm khi này đã chẳng thể dùng yêu hay không yêu, thích hay không thích để diễn tả nữa rồi. Chung đụng suốt ngần ấy năm, là yêu hay ghét, hay chỉ là lòng biết ơn, nàng tự biết, cần gì nói ra.
Cái người này, trời sinh đã chẳng biết nói lời yêu thương ngọt nhạt, nhưng lỡ dính lấy nhau rồi thì đành vậy thôi, hắn luôn nói hai người mới là trời sinh, biết đâu lại cũng đúng thế thật chăng?
Cuộc đời của Trình Quan Âm từ lúc sinh ra đã chẳng được bình yên mấy. Â n o án từ đời mẹ nàng kéo dài đến đời của huynh muội nàng, rồi liên đới tới cả rất nhiều người khác. Trên tay họ, ít nhiều đều đã dính chút sắc đỏ, h ận mới t hù cũ cũng báo được phần nào, nhưng muốn báo hết, thì sẽ không bao giờ hết được. Thế nên mới có câu oan oan tương báo bao giờ mới dứt, rồi cũng đến lúc những kẻ tưởng chừng cả đời không đội trời chung phải ngồi xuống thỏa hiệp, nhường nhịn lẫn nhau thôi.
Dẫu sao, họ chênh vênh giữa sóng gió lâu như vậy, dần dần đều đã có được một gia đình mới, có vợ có chồng, có con có cái, ai mà còn muốn cứ phải h ận t hù nhau mãi? Giống như phủ Đông phủ Tây của phủ Vĩnh An Hầu cuối cùng vẫn hợp làm một, còn Trình Quan Âm và Tiêu Lang thì cùng nhau ẩn cư ở chốn non xanh nước biếc, vui vẻ qua ngày vậy.
Dù con người có nhìn về phía trước hay không thì tương lai vẫn sẽ tới, vậy nên đừng cứ níu mãi quá khứ rồi tự làm khổ bản thân, đôi khi, biết chấp nhận và thỏa hiệp mới là thứ hạnh phúc bình yên mà vui vẻ nhất.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Bom, Siro - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved