
Tác giả:
Lâm Triền Miên
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Thể loại:
Hiện đại,
Thanh xuân vườn trường,
Gương vỡ lại lành,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Điên cuồng,
Độc chiếm ,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 115
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 9
Giới thiệu:
Cô gặp lại Trương Dục Thụ vào một đêm hè oi ả tại quán đồ nướng vỉa hè.
Người đàn ông đó mặc áo ba lỗ, quần đùi, dáng người cao lớn vững chãi. Anh vắt chiếc khăn lông trên cổ, tay cầm nắm xiên sắt, đứng hiên ngang trước lò than đỏ rực.
Hai giờ rưỡi sáng, Đoạn Chi Nguyện theo anh về nhà.
“Chân em bị muỗi đốt rồi, mấy nốt liền này.”
Khi Trương Dục Thụ cầm tuýp kem đánh răng vị bạc hà cúi người xuống chân cô, đập vào mắt anh là cảnh cô khẽ nhấc tà váy, chỉ vào đùi mình rồi lí nhí bảo: “Còn… còn chỗ này nữa…”
…
Thời cấp ba, Đoạn Chi Nguyện và Trương Dục Thụ chẳng khác nào mây trên trời và bùn dưới đất.
Một học sinh ngoan hiền và một tên cá biệt, vốn dĩ chẳng thể có điểm giao nhau.
Cho đến một ngày nọ tan học trên trên đường về nhà, Đoạn Chi Nguyện bắt gặp một vụ ẩu đả.
Lúc gọi điện báo cảnh sát, cô cứ lắp ba lắp bắp chẳng nên lời. Giây tiếp theo, điện thoại đã bị ai đó cướp mất.
Trương Dục Thụ lười biếng nói vào điện thoại: “Hẻm sau trường Trung học số 17, có một nhỏ nói lắp bị bắt nạt đến nỗi sắp khóc đến nơi rồi.”
Cuộc gọi vừa ngắt, anh đã áp sát người xuống.
…
Ai cũng biết Trương Dục Thụ là một kẻ nóng nảy, là một thiếu niên bất hảo đúng chuẩn.
Trong trường vẫn luôn lan truyền tin đồn anh từng bắt nạt một bạn nữ đến mức người ta phải thôi học, chuyển nhà.
Lý do thực sự đằng sau luôn là chủ đề gây tranh cãi.
Bỗng một ngày, Đoạn Chi Nguyện bị anh chặn lại ở con ngõ sâu hun hút.
Thiếu niên nở nụ cười ngông cuồng, phóng khoáng, còn Đoạn Chi Nguyện thì sợ đến mức run cầm cập, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Cậu… cậu còn thế nữa là… là tớ mách giáo viên đấy…”
Kể từ ngày hôm đó, Trương Dục Thụ thề rằng, cả đời này anh sẽ không để “nhỏ nói lắp” ấy phải rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.
Bởi vì anh thật sự không nỡ.
*
“Em vẫn luôn yêu anh, và chắc chắn anh cũng biết điều đó.”
***
Học sinh ngoan và học sinh hư vốn không cùng một thế giới, càng miễn bàn đến chuyện có chung đường hay không.
Đoạn Chi Nguyện là một học sinh ngoan. Cô ngoan đến nỗi chẳng cần ai phải “chứng nhận”, vì chỉ cần nhìn vào vẻ ngoài mềm mại, dịu dàng của cô, hoặc nhìn vào thành tích “chuẩn chỉ” trải dài ở đủ các cuộc thi, người ta đã biết cô là một học sinh ngoan luôn chăm chỉ học hành, là “con nhà người ta” trong truyền thuyết.
Quả thật, từ khi bắt đầu đi học đến nay cũng đã hơn mười năm, Đoạn Chi Nguyện chưa một lần khiến bố mẹ hay bất kỳ ai phải phiền lòng về mình.
Một học sinh vừa ngoan lại vừa có thành tích tốt như thế, ắt sẽ luôn nhận được rất nhiều sự quan tâm từ mọi người, được “săn đón”, thậm chí còn rất được yêu thương. Nhưng đôi lúc vẫn sẽ có một số ít người chẳng vừa mắt những người được xem là “con nhà người ta” như Đoạn Chi Nguyện.
Và những “học sinh hư” chính là một trong số ít ấy.
Phần lớn các bạn học đều rất hòa đồng, vui vẻ, nhưng đôi khi Đoạn Chi Nguyện vẫn sẽ gặp rắc rối chỉ vì bản thân quá ngoan. Khi gặp phải những chuyện như thế, Đoạn Chi Nguyện sẽ luôn giải quyết mọi chuyện bằng thái độ nhẹ nhàng, ôn hòa nhất có thể, chưa từng có ngoại lệ.
Không chỉ vì cô “ngoan”, mà còn là vì cô có một chướng ngại tâm lý, mỗi khi căng thẳng hoặc sợ hãi, cô sẽ có tật nói lắp.
Vì số lần cô rơi vào căng thẳng, sợ hãi không quá nhiều, cô ít bộc phát tật nói lắp, nên rất ít người biết cô còn bị nói lắp.
Cho đến một mùa đông nọ của năm lớp mười một, “đại ca” của đám học sinh hư – Trương Dục Thụ “hoàn lương”, hiếm hoi “đại phát từ bi” mà ra tay giúp đỡ cô, để rồi từ đó năm lần bảy lượt xông vào cuộc sống của cô, trêu chọc cô, “đe dọa” cô, lại âm thầm giúp đỡ cô, dịu dàng với cô…
Không chỉ khiến cô nói lắp ngày càng nhiều, mà còn lặng lẽ thay đổi cuộc sống vốn bình lặng của cô, kéo cô vào một quỹ đạo hoàn toàn xa lạ.
Trùng hợp thay, vào đông năm lớp mười một ấy, chỉ vì sự xuất hiện của Đoạn Chi Nguyện, cuộc sống vốn luôn hỗn độn, u tối của Trương Dục Thụ không còn là những vết trượt dài không hồi kết trong bóng tối nữa.
…
Trương Dục Thụ chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày anh lại để tâm đến một người như vậy.
Từ khoảnh khắc anh bước chân vào ngôi trường cấp ba này, đứng trước lớp giới thiệu, anh đã được mọi người gán cho cái danh “đại ca”, từ đó gắn chặt với hình tượng “học sinh bất hảo”.
Chính anh cũng chẳng phụ cách hình tượng học sinh bất hảo ấy. Cứ hễ đến giờ học, anh lại nằm gục xuống bàn mà ngủ, đến giờ tự học thì vắt chân lên bàn mà chơi điện thoại, đến giờ chép thơ cổ thì nói cười ầm ĩ rồi cuối cùng nộp giấy trắng. Ấy vậy mà lần đầu tiên anh ngồi thẳng người dậy, nghiêm túc không ngủ trong giờ học, anh lại chú ý đến Đoạn Chi Nguyện.
Cũng như bao người khác, suy nghĩ đầu tiên của anh về cô đó là “cô ấy quá ngoan”. Cô ngoan đến nỗi dù người đối diện đang chửi mắng hăng say, đang từng bước “ép sát” để buộc cô thừa nhận việc mà cô vốn chẳng làm, cô cũng chẳng biết làm gì khác ngoài cúi đầu ấm ức, chậm rãi nói từng câu “không phải tớ”.
Rồi Trương Dục Thụ cảm thấy thật bực mình. Anh bực mình vì sao cô lại ngoan đến thế, vì sao lại để người khác dễ dàng bắt nạt mình đến vậy? Anh nghĩ, nếu đổi lại là anh, có lẽ cái cô gái ngang ngược hống hách kia còn chẳng có cơ hội đến gần nữa là, huống chi còn “giương nanh múa vuốt” như thế.
Thế rồi, anh đã làm một chuyện mà từ trước đến nay, ai cũng đinh ninh rằng Trương Dục Thụ anh sẽ “không bao giờ làm”, đó là “tiện tay” giúp “nhỏ nói lắp” ngoan ngoãn kia.
Khi mấy anh em hỏi, Trương Dục Thụ chỉ cười nói, làm việc xấu nhiều quá rồi, hôm nay anh đây muốn làm chút việc tốt bù lại, để mai này xuống âm phủ còn chạy được một chân công chức. Câu trả lời ấy nghe cợt nhả vô cùng, nhưng đúng là anh đã nghĩ như vậy thật.
Chỉ là, ngoài suy nghĩ cợt nhả ấy ra, Trương Dục Thụ ngông cuồng của tuổi mười tám khi ấy còn chưa nhận ra rằng, lý do thật sự cho lần ấy, cũng như vô số lần sau này ra tay giúp đỡ Đoạn Chi Nguyện, chưa bao giờ chỉ là “tiện tay”.
Từ sau lần ấy, Trương Dục Thụ bắt đầu để tâm đến “nhỏ nói lắp” Đoạn Chi Nguyện rất nhiều. Chính anh cũng chẳng hiểu lý do tại sao bản thân lại để tâm đến cô như vậy.
Anh không thích dáng vẻ cô cúi đầu, lặng lẽ chịu ấm ức mỗi khi bị ức hiếp, bị bắt nạt. Anh không thích dáng vẻ cô ngoan ngoãn, nghe lời mỗi khi anh vờ hung dữ, bắt cô phải làm một chuyện nào đó cô không muốn. Anh cũng không thích dáng vẻ cô vui vẻ cười nói với các bạn học khác, đặc biệt là bạn nam ngồi bàn dưới.
Và anh càng không thích việc chỉ khi đứng trước mặt anh, cô mới bị nói lắp.
Vì anh nhận ra một vấn đề, đó là khi nói chuyện với người khác, tuy Đoạn Chi Nguyện vẫn sẽ nói rất nhỏ nhẹ, đôi lúc còn lí nhí, nhưng rõ ràng là không hề bị nói lắp. Duy chỉ khi đứng trước mặt anh, nói chuyện với anh, cô mới có dáng vẻ căng thẳng, sợ hãi, bắt đầu phát tác chứng nói lắp, lại còn trưng ra vẻ mặt vô tội, uất ức nữa.
Rõ ràng anh chẳng làm gì cô, thậm chí còn cố gắng hoà nhã, lịch thiệp hết sức có thể rồi, vậy mà chẳng hiểu tại sao lần nào cũng dọa cô sợ đến nỗi nói lắp…
Chỉ là, anh “hung dữ” với cô, “doạ” cô, “bắt nạt” cô thì được, còn người khác thì không thể. Vì anh đã nhận định cô là người của anh, là giới hạn của anh. Ai dám động đến cô tức là đang động đến giới hạn của anh, và người đó phải trả giá.
…
Trương Dục Thụ hung dữ với tất cả mọi người, lúc nào cũng mang dáng vẻ ngông cuồng, bất kham, tựa chú sói hoang không được thuần hoá, chẳng biết sợ là gì. Vậy mà mỗi khi đứng trước mặt Đoạn Chi Nguyện, anh lại thu lại dáng vẻ “hung dữ” kia, lặng lẽ thu hết móng vuốt và gai nhọn của mình lại, dễ dàng mềm lòng trước đôi mắt to tròn ngập nước của cô.
Trương Dục Thụ như một bức tường băng lạnh lẽo sừng sững đứng vững từ năm này qua năm khác, nhưng đằng sau bức tường băng lạnh ấy lại là ngọn lửa rực cháy chỉ vì một người. “Nhỏ nói lắp” Đoạn Chi Nguyện, chẳng hay từ lúc nào đã trở thành ngoại lệ duy nhất trong lòng anh.
Từ thời khắc anh nhận ra tình cảm của mình, nhận ra mình muốn ở bên cô đến nhường nào, hoặc có thể là sớm hơn cả khi anh kịp hiểu, anh đã là người may mắn nhất rồi. Vì trong dòng chảy chưa bao giờ dừng lại của thời gian, Trương Dục Thụ anh sẽ được gặp cô, ở bên cô, yêu cô.
Nhưng người cảm thấy may mắn… nào chỉ có anh?
“Trương Dục Thụ, gặp được anh thực sự là điều may mắn nhất của em.”
Kể từ khi gặp anh, chưa có một phút giây nào cô không cảm nhận được sự che chở, sự nâng niu của anh. Ban đầu là sự vụng về, là những lần cố ra vẻ hung dữ chỉ vì để che chở cô, bảo vệ cô. Đến sau này gặp lại, anh đã trưởng thành, không còn là thiếu niên xốc nổi nóng nảy của ngày cũ nữa, thì cách thể hiện tình cảm cũng đã không còn ngông cuồng, “hung dữ” như trước. Nó được năm tháng mài giũa, trở thành những cử chỉ chừng mực nhưng đầy quan tâm, trở thành những dịu dàng không ngừng rót đầy trái tim Chi Nguyện.
Duy chỉ có tình yêu của anh là không hề thay đổi, cũng chưa từng che giấu. Nó chịu được bao thách thức của thời gian, khiến “nhỏ nói lắp” của bốn năm trước và Đoạn Chi Nguyện của bây giờ chưa bao giờ thôi tin rằng, tình yêu này ắt cũng sẽ đứng vững trước thời gian.
“Tôi từng oán hận năm tháng dài đằng đẵng, cho đến khi gặp em.
Vì nhân gian này có em, nên tôi yêu mọi thứ ở nơi này, từ ngọn cỏ lá cây, đến đóa hoa nhành mộc.
Vạn vật rồi sẽ lụi tàn, ngoại trừ tình yêu tôi dành cho em.”
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Từ sao Hoả đến La Mã
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved