logo
REVIEW>> TA KHÔNG PHẢI ĐÓA KIỀU HOA
ta-khong-phai-doa-kieu-hoa
Tìm truyện
Donate

TA KHÔNG PHẢI ĐÓA KIỀU HOA

Độ dài: 94

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 192

Giới thiệu:

Thích Dung là một cô gái thôn quê chưa từng ra khỏi cửa, lầm bước vào chốn giang hồ, cả đời nàng có ba chuyện khó lòng mà buông xuống được.

Chuyện đầu tiên là g iết Phùng Mạc - Lão Tam của Ngũ Q uỷ ở Tương Biên, khiến cho Ngũ Q uỷ t ruy s át cả vạn dặm.

Chuyện thứ hai là bước chân vào minh hội đệ nhất giang hồ Vấn Kiếm Minh và nghe ngóng được không ít chuyện phiếm của người khác.

Chuyện cuối cùng là dây vào đóa hoa đ ộc hội đủ Ngũ đ ộc chỉ toàn là hại người hại mình.

Đó là đoá hoa đ ộc Phương Hủ Chi. Võ công không ra gì nhưng trốn chạy thì vô cùng chuyên nghiệp; lừa gạt, dối trá, cái gì cũng tinh thông; âm mưu sâu xa, lòng dạ khó đoán...

Từ đầu đến cuối đều khắc ba chữ: "Công tử bột". Nhưng có một việc mà hắn làm xuất sắc, đó là: khắc tinh của nàng!

Quả thật, giang hồ không phải là nơi dễ sống!

***

Hậu Chu, năm Càn Đức thứ tư, Trung Nguyên bắt đầu loạn lạc, Hoàng đế bù nhìn, nội thì các môn phái phân tranh, ngoại thì có Yết tộc Tây Vực như hổ rình mồi.

Thích Dung từ nhỏ lớn lên trong cốc Yên Hà cùng cha xa lánh giang hồ, chẳng màng thế sự. Nhưng nửa năm trước cha nàng rời nhà không rõ lý do, một bức thư cũng chưa từng gửi về cho nàng. Thích Dung lo lắng cho cha bèn quyết định xuất cốc đi tìm.

Chẳng ngờ một lần này lại khiến nàng dây vào đóa hoa đ ộc hội đủ Ngũ đ ộc chỉ toàn là hại người hại mình Phương Hủ Chi. Võ công chẳng ra sao nhưng trốn chạy thì vô cùng chuyên nghiệp; dáng vẻ như lan ngọc nhưng hành động lại toàn lừa gạt, dối trá, âm mưu sâu xa, lòng dạ khó đoán... Từ đầu đến cuối chính là khắc tinh của nàng!

Thích Dung mặc dù lớn lên ở nơi rừng núi nhưng xung quanh nàng vẫn toàn cẩm y ngọc thực. Nàng được phụ thân và thái sư thúc bao bọc từ nhỏ. Cha nàng là một trong Tứ Thánh Tam Tuyệt vang danh thiên hạ, gần hai mươi năm trước từng dùng sức một người đánh thẳng vào vương đình Yết tộc. Nhưng ông chưa từng dạy nàng võ công.

Bởi vì ông không nỡ.

Người thường luyện võ đã khó khăn, muốn luyện đến mức đứng đầu trên võ lâm càng khó hơn rất nhiều, chăm chỉ và thiên phú là hai yếu tố không thể thiếu, sự khổ cực gian nan trong đó mỗi một người luyện võ đều hiểu rõ. Một khi đã bắt đầu luyện võ, cho dù cực khổ một năm, mười năm, hay thậm chí cả đời cũng phải kiên trì, bằng không sẽ thất bại trong gang tấc.

Thích Tự Thiên không nhẫn tâm nhìn thấy Thích Dung chịu nỗi khổ như vậy, nên mới không dạy võ cho nàng.

Nhưng Thích Dung lại là kỳ tài luyện võ. Nàng cũng rất gan dạ, chịu được khổ cực. Một cô nhóc non nớt mới mười bảy tuổi đã dám xông vào sơn trang Vấn Kiếm trong đêm, tính kế Trịnh Quan Âm, cầm d ao giành giật cơ hội sống sót từ tay của Diêm La sống.

Mình thật sự rất thích tính cách của Thích Dung. Nàng được bao bọc lớn lên nhưng lại không hề yếu đuối, sống trong nhung lụa từ nhỏ nhưng lại có thể phiêu bạt giang hồ không sợ cực khổ. Trong giang hồ, hành hiệp trượng nghĩa là chuyện thường tình nhưng nàng không mù quáng biết là c hết vẫn cố tình đâm đầu vào. Cùng phụ thân lánh đời từ nhỏ nhưng nàng linh lung thông tuệ đến mức Phương Hủ Chi lớn lên trong âm mưu tính toán cũng chẳng lừa nổi nàng mấy lần.

Phương Hủ Chi được gọi là "Bất Tri" công tử, chủ nhân của Tri Tri Đường, đây là tổ chức tình báo vô cùng nổi tiếng. "Bất Tri" này không phải là không biết gì, mà "Bất Tri" này có nghĩa là không có gì là không biết, trên giang hồ không việc gì là không tỏ.

Thế nhưng không ai biết thân phận thật của hắn chính là Thái tử Đoan Huệ.

Vài năm trước, tiên hoàng băng hà, khi ấy Tiểu Hoàng đế vẫn là Thái tử Đoan Huệ lâm bệnh nguy kịch, triều đình Đại Chu lao đao như một mầm tre mới mọc, yếu ớt và vô lực. Phía Tây có Yết tộc đang dòm ngó, như hổ rình mồi từ xa.

Khi đó, quần thần đều lo lắng, cả triều đình chấn động. Nghe nói cuối cùng là Thái hậu ra mặt, đích thân xuống giang hồ mời một thần y vô danh vào cung, cứu sống Thái tử Đoan Huệ. Chỉ trong ba tháng, Thái tử Đoan Huệ đã hồi phục, lên ngôi kế vị, tiếp tục giữ vững mấy năm thái bình cho Đại Chu.

Chỉ là mọi người không biết Thái tử đã bị tráo đổi. Thái hậu vì muốn bảo toàn giang sơn đã nghĩ ra một kế sách, thay mận đổi đào đưa biểu ca có dáng vẻ gần giống Phương Hủ Chi lên ngôi.

Vì vậy, Phương Hủ Chi mười sáu tuổi đứng trước hai lựa chọn. Thứ nhất, chấp nhận hy sinh, hoàn thành tâm nguyện của mẫu thân, giải cứu hoàng tộc khỏi nguy khốn. Thứ hai, từ chối, và kết cục sẽ là ngoại địch xâm nhập, đưa mọi người vào con đường diệt vong, nhà tan cửa nát, sinh linh đồ thán.

Giữa một mạng người và sinh mệnh của hàng ngàn người, cuối cùng Phương Hủ Chi lựa chọn tự mình hy sinh ôm quyết tâm c hết vì xã tắc, uống hết bát thuốc đ ộc mẹ ruột bưng đến.

Vốn tưởng rằng đó là sứ mệnh cuối cùng, không ngờ Mục tướng quân ở biên ải xa xôi vượt gian khổ trở về cứu hắn. Ông tiêu hao nửa đời tu vi để luyện một thứ đã thất truyền từ lâu - “Khô Mộc Phùng Xuân”, đúng như tên gọi của nó - cây khô sẽ hồi sinh khi xuân về.

Thích Dung và Phương Hủ Chi vô tình gặp gỡ rồi bị hắn liên lụy cuốn vào những âm mưu, truy sát. Quá trình đồng hành nàng dần hiểu hơn về Phương Hủ Chi. Nàng hiểu được không phải bản tính hắn sinh ra đã q uỷ kế đa đoan mà hắn phải q uỷ kế đa đoan để tìm đường sống.

Người ta thường nói, giang hồ loạn lạc nữ nhi tình trường chỉ là chuyện nhỏ không đáng nhắc đến. Nhưng càng vào lúc như thế, tình yêu của những người dám vì nhau vượt núi đao biển lửa lại trở nên thật tốt đẹp, ý nghĩa.

Phương Hủ Chi muốn bảo vệ Thích Dung, đưa nàng tránh xa nơi đầu sóng ngọn gió. Nhưng từ Vân Châu rồi tới Hoàng Dương, Lâm Giang Thích Dung vẫn kiên trì đi tìm chàng, chẳng sợ hiểm nguy.

Ta vốn chẳng phải đóa kiều hoa,

Mỏng manh không thể chịu mưa gió

Cũng chẳng phải chim nhỏ trong lồng

Yếu ớt không vượt nổi bão giông.

Phương Hủ Chi khiến Thích Dung bị cuốn vào trung tâm vòng xoáy quyền lực, nguy hiểm trùng trùng nhưng từ đầu đến cuối nàng chưa từng bỏ rơi hắn cũng chưa từng một lần hối hận vì đã quen biết hắn.

Nhưng Phương Hủ Chi lại thấy cực kỳ hối hận. Thích Dung là cô nương vô cùng tốt đẹp, vẻ ngoài xuất chúng năng lực lại phi thường nếu như sinh sớm hai mươi năm, chắc chắn sẽ vang danh thiên hạ chẳng kém người cha Thích Tự Thiên của nàng là bao.

Còn hắn, một người định sẵn sẽ phải c hết, từ lúc sinh ra đã bị cuốn vào thế cục này, thân hãm trong bùn chẳng cách nào xoay chuyển. Thế nhưng hắn lại trêu chọc nàng.

Cha nàng nói rất đúng, dù nàng có thông minh tài giỏi đến đâu cũng chỉ là tiểu cô nương mười bảy tuổi, nàng không nên bị cuốn vào những âm mưu bẩn thỉu này. Hắn cũng sẽ không để nàng phải dấn thân vào nguy hiểm, hắn muốn nàng tiếp tục sống thật tốt.

Thế gian đông người như vậy, hàng ngàn người đều mong hắn c hết chỉ có duy nhất nàng mong hắn sống. Đến mẹ ruột còn tự tay đút thuốc đ ộc cho hắn, chỉ có nàng không sợ hiểm nguy muốn cứu hắn sống.

Cuộc đời này hỏi còn ai may mắn hơn hắn khi gặp được tiểu cô nương tốt đẹp như vậy?

Trước năm hai mươi tuổi, Phương Hủ Chi xuất thân hiển quý nhưng bốn bể chân trời không nơi nào là nhà. Sau năm hai mươi tuổi, bốn bể chân trời nơi nào có Thích Dung, nơi đấy là nhà, là chốn về của hắn.

Nàng không phải đóa kiều hoa

Chẳng chịu nổi một chút mưa gió

Ta cũng không phải là cổ thụ

Chống cho nàng một vùng trời bao la

Vậy thì ta nguyện cùng nàng

Vạn dặm đất trời một bước không xa.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Chùm Ruột - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN