Tác giả:
Lam Sắc Sư
Reviewer:
AI_Mộc Miên
Designer:
AI_Trường Xuân
Độ dài: 183
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 272
Giới thiệu:
Chàng như một vị thần trong truyền thuyết, là Phiêu Kỵ Tướng quân gào thét chín tầng mây. Chàng dẫn đội thiết kỵ đạp phá Hồ nô, khai thác vạn dặm cương vực Hán Vũ, lập nên công trạng phi phàm. Một viên tướng công thành vạn cốt khô, trong chiến công huy hoàng ấy, ngoài chôn thây ngàn vạn người Hung Nô, còn có ngàn vạn đồng đội huynh đệ của chàng. Làm một thanh kiếm sắc bén của Quân Vương, chinh phạt g iết chóc qua đi, chàng đối mặt thế nào với gánh nặng như núi đó, cùng với nỗi niềm trắc ẩn chôn giấu sâu kín trong lòng?
Nàng là hậu duệ Mặc gia, trong máu thẩm thấu hiệp nghĩa và nguyên tắc, thay nghĩa phụ giả trai tòng quân, vì đồng bào xả thân bỏ mạng, vì một lời hứa có thể vứt nghiệp biệt tình, biết rõ nhưng có thể làm vẫn cứ làm. Tầm mắt nàng vượt qua nước nhà, trừ bạo giúp yếu, Kiêm ái Phi công, là tín niệm của nàng.
Tình chàng mãnh liệt như lửa, một khi tỏ lòng mình, chưa từng chùn bước, tình nàng sâu thẳm ý dày, một khi đã yêu, sống chết không quên. Trong tàn khốc đó, giữa chiến trường sinh mệnh như cỏ rác, đã nở ra đóa hoa đẹp nhất.
Chỉ vỏn vẹn là một mối tình duyên trong chiến hỏa ư? Hoàn toàn không chỉ có thế…
Nghe Sư tử êm tai kể, để bạn cảm nhận được, cái gì là đức tin, cái gì là lời hứa ngàn vàng.
***
Người Mặc gia kiêm ái phi công, một đời trọng nghĩa, một lần nhận ơn có thể trả bằng cả đời tương trợ, sống vì vạn người chẳng sống vì bản thân. Tiếc thay thời thế luân chuyển, triều đình ban lệnh “bãi truất Bách gia, độc tôn Nho thuật”, khiến Mặc gia lâm vào cảnh lụi tàn, hậu thế lưu lạc mai danh.
Chừng sáu năm trước, gia đình Dịch tiên sinh ở vùng quê hẻo lánh nọ vô tình cứu được một cô bé gặp nạn trong rừng, bèn đưa về cưu mang, gọi là Tử Thanh. Đó chẳng qua là tấm lòng trắc ẩn hết đỗi bình thường đối với rất nhiều người, nhưng vợ chồng Dịch tiên sinh sẽ không bao giờ ngờ rằng, cô bé được họ cứu ngày đó lại sẵn sàng hồi báo họ bằng tất cả những gì mình có.
Thời buổi Hung Nô hoành hành, thuế má tăng cao, trưng binh cứ liên tục diễn ra, ban đầu chỉ là lấy thanh niên trai tráng, riết rồi đến lúc, sống đến quá nửa đời người rồi vẫn còn bị gọi đi binh dịch.
Dịch tiên sinh năm ấy mới năm mươi hai, mà thông cáo lại đến năm mươi ba, khổ nỗi người đã vất vả cả đời, nào còn sức mà ra quân đánh giặc. Tử Thanh biết tiên sinh không thể chịu được nỗi khổ tòng quân, lại nhớ tới ơn cứu mạng cưu mang suốt bao năm nay, quyết định giả trai cùng người anh Dịch Diệp là con trai độc nhất của vợ chồng Dịch tiên sinh rời đi trong đêm, thay tiên sinh đi ghi danh nhập ngũ.
Tử Thanh vốn tên Tần Nguyên, là con gái của Tần Đỉnh, đều là hậu nhân của Mặc gia. Mặc gia trọng võ, người Mặc gia hầu hết đều võ công cao cường, tinh thần trượng nghĩa. Nếu biến cố không xảy đến, gia đình Tử Thanh cũng có thể coi như hạnh phúc mãn nguyện.
Nhưng cuộc sống luôn đầy những điều tàn nhẫn như thế, cha cô vì tin tưởng sai người mà trở thành người “bội tín”, mấy trăm mạng người oan uổng đè nặng trên vai ông, khiến ông không thể tiếp tục kiên trì cuộc sống này nữa.
Cha đi rồi, mẹ cũng suy sụp theo, khoảnh khắc cô trả lời mẹ mình rằng, một mình cô vẫn có thể sống tiếp, đó là khoảnh khắc Tần Nguyên trở thành một cô nhi thật sự, rồi sau đó là một Tử Thanh lưu lạc được nhà họ Dịch giúp đỡ.
Có lẽ vì tôn chỉ sống đặc biệt của mình mà hậu nhân Mặc gia luôn có một phong thái điềm đạm thản nhiên hơn hẳn những người đồng trang lứa khác, Tử Thanh cũng vậy. Tuy nàng nhỏ tuổi nhưng suy nghĩ lại chín chắn, hành xử trầm ổn, không ham khoe tài, biết giấu mình nhường nhịn, coi trọng hòa khí.
Nàng cùng Dịch Diệp vào tòng quân với tư cách là y sĩ dưới trường Phiêu Kỵ Tướng quân Hoắc Khứ Bệnh, và từ ngày hôm đó, cuộc sống của hai người Dịch Diệp, Tử Thanh đã thay đổi hoàn toàn.
Trước đó, họ vẫn chỉ là hai con người lên rừng nhặt củi làm mấy việc vặt để lo toan cho cuộc sống, vậy mà chớp mắt đã biến thành người trong quân, có các huynh đệ hoạn nạn bên nhau. Họ quen biết những người bạn mới, quen Lão Đại, Thiết Tử, Đế Tố, những anh em cùng Ngũ chia ngọt sẻ bùi.
Đó là những ngày mọi người tụ tập với nhau luyện cung luyện võ thuật, những ngày cùng điên cuồng nhẩm học kỳ lệnh để không bị bắt phạt, rồi còn cùng nhau than thở vì câu “cầm kích mười vòng, cùng Ngũ chịu chung”.
Tuy rằng thao luyện vất vả, nhưng lại có anh có em, tuy cơm canh đạm bạc nhưng ít nhất ngày vẫn đủ bữa, thậm chí có phần vô âu vô lo hơn cả khi trước. Nếu những ngày tháng ấy có thể mãi mãi như thế, thật ra mọi chuyện chẳng phải là quá tệ.
Nhưng trưng binh đâu phải để tìm người về nhàn rỗi, vạn ngày thao luyện có thể chỉ vì một trận quyết chiến. Hoàng đế chủ chiến, muốn dẹp loạn Hung Nô, bọn họ vào quân, đương nhiên không tránh khỏi ngày phải ra trận.
Trong mắt Tử Thanh, chiến tranh loạn lạc là điều nàng không mong nhất. Dù ai thắng ai thua, người thiệt thòi nhất vẫn là dân chúng, trong một cuộc chiến đ ao g ươm tước mạng người như thế, chưa kịp bắt đầu, cả hai bên đều đã thua cả rồi.
Những người huynh đệ sớm tối bên nhau, có thể trong lúc vô tình ngoái đầu một cái thôi, khi quay lại đã âm dương cách biệt.
Trận chiến dưới núi Cao Lan ấy, một vạn con người khi đi đều lành lặn hừng hực khí thế, vậy mà lúc về chỉ còn vẻn vẹn hơn hai nghìn người thương vong đủ đường. Bảy nghìn sinh mạng khác đã táng thân nơi đất khách, dưới núi non hùng vĩ xa xôi. Trận chiến như vậy, dẫu thắng cũng có thanh thản được bao?
Phiêu Kỵ Tướng quân Hoắc Khứ Bệnh, người đã chỉ đạo giúp quân Hán giành được thắng lợi từ tuyệt địa Cao Lan đó, cũng mới là một chàng thiếu niên vừa chạm đầu hai mà thôi.
Làm một người tướng quân, trách nhiệm gánh trên vai không chỉ là thắng và thua, mà còn là hàng ngàn hàng vạn sinh mệnh khác.
Thứ có thể khiến con người ta trưởng thành nhanh nhất là từ trong hoạn nạn, là khi tham gia cuộc giành giật giữa sự sống và cái chết, tất cả những người còn được “khải hoàn trở về” là người hiểu rõ nhất.
Khi đứng trước cảnh c hém g iết của người Hán và Hung Nô, Tử Thanh từng không ít lần ngẫm nghĩ, liệu dưới những mũi tên, lưỡi đao đó, có bao nhiêu sinh mạng vô tội, nhưng đồng thời nàng cũng hiểu, chiến tranh loạn lạc không ai có thể vẹn toàn đôi bên, mà Phiêu Kỵ Tướng quân của họ đã làm rất tốt rồi.
Ấn tượng của Tử Thanh về Hoắc Khứ Bệnh ban đầu thật ra khá mơ hồ, nàng không phải người sẽ quá để tâm tới người khác, nghĩ xấu hay nghĩ tốt về ai, nàng chỉ đánh giá mọi người một cách khách quan nhất, càng không cần ai chú ý tới mình.
Vì vậy, Hoắc Khứ Bệnh đối với nàng đơn giản là một vị tướng quân trẻ tuổi nhưng có bản lĩnh, ít nhất trước trận Cao Lan, có lẽ điều ấn tượng nhất của nàng về Tướng quân là khi chàng khiến cả Khúc của nàng phải chật vật vì hiệu lệnh cờ trống và lần chàng đòi dọa chặt bia mộ của cha nàng làm củi đốt.
Không hiểu tại sao nhưng có vẻ vì lý do nào đó mà Tướng quân khá có hứng thú với nàng, dù với tư cách là một người giả trang nam đi tòng quân có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào như nàng thì nàng hoàn toàn không mong muốn điều đó.
Nhưng đúng như Tử Thanh nghĩ, không phải Hoắc Khứ Bệnh vô duyên vô cơ chú ý tới nàng. Ban đầu, chàng chỉ đơn giản coi nàng như một cậu nhóc nhỏ người nhưng cư xử trầm ổn, lại biết chữa chút bệnh, có thể giữ lại trong quân mà thôi.
Mãi đến sau này, khi chàng nhìn thấy nàng có thể bình thản nhường người khác công lao của mình, chẳng mảy may quan tâm tới lợi ích bản thân, chàng mới bắt đầu tò mò về nàng.
Một “cậu nhóc” gầy còm nhỏ nhắn, vậy mà tâm tính lại không hề “gầy còm” chút nào, trông thì như chẳng có gì đặc biệt, nhưng “cậu nhóc” ấy là người thấu đáo mọi chuyện hơn bất cứ ai, thay vì phần thưởng, công lao, thứ “cậu” ấy quan tâm hơn đó là sự sòng phẳng, không muốn nợ nần ai, đặc biệt là nhân tình, nhưng đối với người giúp đỡ mình, dù là to hay nhỏ, “cậu” luôn sẵn sàng đền đáp bằng tất cả mọi thứ của mình, kể cả tính mạng bản thân.
Lần duy nhất chàng thấy “cậu nhóc” Tử Thanh kia phản ứng mạnh mẽ nhất đó là khi chàng dọa phá tấm bia mộ của một vị tiền bối tên Tần Đỉnh. Tới sau này chàng mới biết, hóa ra đó chính là cha của Từ Thanh, Mặc gia Tần Đỉnh.
Từ sự hứng thú đơn thuần nhất, sau đó dần dần bị thu hút bởi con người nàng, bởi sự tốt bụng, thiện lương tới ít ai có thể bì kịp ấy, bởi câu “làm việc trong bổn phận” của nàng, và những điều nhỏ nhặt tới mức khó có thể kể hết, nhưng lại lặng lẽ để lại dấu ấn trong lòng Hoắc Khứ Bệnh.
Họ đã đồng hành cùng nhau một chặng đường rất dài, cùng trải qua sinh tử, cùng có những phút đùa giỡn bình yên, cùng đi qua cả một quá trình dần thấu hiểu đối phương. Tình cảm vốn không phải thứ nói đến là đến, nói mãnh liệt là mãnh liệt.
Giữa Tử Thanh và Hoắc Khứ Bệnh như một mảnh đất được cơn mưa phùn chăm chỉ săn sóc, qua ngày qua tháng mới dần trở nên màu mỡ, đơm chồi nảy lộc những sắc xanh đầu tiên. Dẫu quá trình không hề đơn giản nhưng quý ở chỗ tất cả đều được vun bồi bằng chân thành và kiên định, là điều đáng trân trọng hơn bất cứ thứ gì khác.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nhà trên cây
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved