logo
REVIEW>> SÓNG TRIỀU ĐÊM XUÂN
song-trieu-dem-xuan
Tìm truyện

SÓNG TRIỀU ĐÊM XUÂN

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 128

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 14

Giới thiệu:

Quý ông trưởng thành (vibe Daddy) × Cô gái non nớt.

“Thanh xuân cũng giống như một ngọn đèn, bị quật ngã trong mưa, ướt đẫm nhưng vẫn rực cháy.” - Neruda.

-

Từ năm Giang Trĩ Nhĩ mười sáu tuổi, cô đã được Trình Kinh Úy đưa về sống bên cạnh anh.

Anh nhận lời gửi gắm và vẫn luôn chăm sóc cô trong suốt nhiều năm. Anh dạy cô cách cư xử cẩn trọng, lễ độ, cũng dạy cô can đảm đối mặt với con đường phía trước.

Trong vai trò “chú hai”, anh không có gì đáng trách.

Chỉ là, tình cảm đầu đời của thiếu nữ vừa chớm nở, lại lặng lẽ nở rộ trong đêm xuân oi ả.

Vào ngày cô trưởng thành, cuối cùng cô cũng đã lấy hết can đảm để thổ lộ tình cảm mãnh liệt trong lòng nhưng lại bị người đàn ông dập tắt bằng một câu: “Vừa mới trưởng thành mà đã không biết lớn nhỏ rồi à?”

-

Trình Kinh Úy là người nắm quyền trẻ nhất của gia tộc danh giá, anh có tính cách bảo thủ, điềm tĩnh, hành xử tàn nhẫn.

Dù bên ngoài đồn đoán đủ điều về Trình Kinh Úy nhưng dù như thế nào đi nữa thì chắc chắn cuộc đời của anh sẽ đi đúng quỹ đạo, suôn sẻ, không có sai lệch.

Trình Kinh Úy cũng tin như vậy.

Thế nhưng, khi ấy anh hoàn toàn không thể ngờ.

Sau nhiều năm, khi anh thấy Giang Trĩ Nhĩ ở bên cạnh một chàng trai trẻ thì sự phong độ, lịch thiệp, nho nhã cùng với sự kiềm chế lạnh lùng được tôi luyện từ gia tộc đã hoàn toàn sụp đổ.

Trong ánh sáng mờ ảo trước cửa, lần đầu tiên anh đưa bàn tay thon dài có khớp xương rõ ràng vuốt ve đôi môi cô: “Bạn trai nhỏ của em có dạy em cách hôn không?”

“Trình Kinh Úy, bây giờ anh như vậy là có ý gì chứ?”

Giang Trĩ Nhĩ nghiến răng, mắt đỏ hoe, cô nói với anh từng câu từng chữ: “Là kẻ thứ ba.”

Người đàn ông xưa nay luôn kiêu ngạo, mạnh mẽ, đứng trên đỉnh quyền lực lại cúi đầu, cũng đáp lại cô từng chữ từng chữ.

“Chọn anh.”

“Đừng chọn cậu ta.”

Cuối cùng thanh gươm Damocles treo lơ lửng trên đầu cũng rơi xuống.

Thiếu nữ từng đau khổ theo đuổi tình yêu không được đáp lại, cuối cùng cũng nắm lấy thanh gươm, giành lấy quyền sinh sát.

-

Giang Trĩ Nhĩ không thích bị anh kiểm soát.

Trước đây, khi bị anh phát hiện quyển nhật ký, cô một mực phủ nhận việc mình có người trong lòng. Sau đó, cô bị anh mắng là không được nói dối.

Về sau, khi anh đi công tác trở về, anh ôm cô ngồi lên đùi, hỏi cô có nhớ anh không.

Cô nói không nhớ, lại tiếp tục bị anh mắng.

Quá đáng hơn, anh còn đưa tay vỗ nhẹ lên mông cô.

Sắc mặt của người đàn ông nghiêm nghị. Anh bày ra dáng vẻ người lớn dạy bảo người nhỏ, ép cô sửa đổi thói quen xấu.

“Sao trẻ con có thể nói dối được?”

***

Ở tuổi mười sáu, cũng như bao cô gái khác, Giang Trĩ Nhĩ đã có cho riêng mình một bí mật.

Cô thích Trình Kinh Úy, người đàn ông lớn hơn mình mười một tuổi, là người mà cô gọi là chú hai, đồng thời cũng là người đã cứu cô thoát khỏi những năm tháng á c mộng kia.

Kể từ khi bố mẹ qua đời vì tai nạn giao thông, Giang Trĩ Nhĩ đã được hai vợ chồng bác cả cưu mang, ngoài ra còn có bà nội và em họ Giang Sâm. Ở với hai bác, cô chưa bao giờ thiếu ăn thiếu mặc, thậm chí còn được đi học vẽ và piano.

Cũng bởi vì như thế nên Giang Trĩ Nhĩ luôn tỏ ra cực kỳ hiểu chuyện. Cô luôn là một cô gái ngoan ngoãn, lúc nào cũng nghe lời bác cả, kể cả khi bị em họ Giang Sâm bắt nạt, cô cũng chỉ nén nước mắt nói xin lỗi. Bác cả nói cô là chị thì phải biết nhường nhịn em, hơn nữa còn uyển chuyển nhắc nhở thân phận ở nhờ của Giang Trĩ Nhĩ.

Những lúc như thế, chỉ có bà nội đứng về phía cô. Bà sẽ la rầy Giang Sâm, sẽ lấy lại công bằng cho Giang Trĩ Nhĩ, vì thế nên cô thích bà nhất.

Cho đến khi bà qua đời, thế giới của Giang Trĩ Nhĩ bỗng chốc sụp đổ.

Khách đến viếng đông nườm nượp, nhưng dường như chỉ có mình cô là thật lòng khóc thương cho bà. Kể từ đây, cô đã mất đi điểm tựa và chỗ dựa duy nhất, bơ vơ trơ trọi lại một mình, những ngày tháng tiếp theo mờ mịt chẳng biết phải làm sao.

Điều tồi tệ hơn là, Giang Trĩ Nhĩ lại phát hiện ra rằng sở dĩ hai bác cho cô đi học nhiều môn năng khiếu như vậy, chính là vì để bồi dưỡng cô trở thành một món hàng có giá trị để trao tặng cho một người có của nào đó, nhằm mang lại lợi ích cho nhà họ Giang. Và hiện giờ, hai người họ đang có ý định nhắm cô cho một người đàn ông vừa mới ly hôn.

Nếu như không có Trình Kinh Úy xuất hiện, cô thực sự, thực sự chẳng biết phải làm sao.

Anh nói rằng mình từng nợ bà nội cô một ân tình, mà trước khi nhắm mắt xuôi tay, bà đã từng gọi cho anh một cuộc, nhờ anh hãy chăm sóc cô thật tốt. Vì thế nên, Trình Kinh Úy đã che ô cho cô, rồi chìa tay ra, hỏi rằng: “Cháu đi theo chú nhé?”

Kể từ đó, Giang Trĩ Nhĩ đi theo anh.

Trong mắt mọi người, Trình Kinh Úy là một người hết sức nghiêm nghị, lúc nào cũng trưng ra khuôn mặt lạnh lùng, cả cử chỉ lẫn lời nói đều đúng theo tiêu chuẩn của nhà thế gia, là một quý ông lịch thiệp. Mới ban đầu, Giang Trĩ Nhĩ cũng thấy hơi xa cách, nhưng sau này rồi cũng làm quen dần.

Trong mắt cô, Trình Kinh Úy là một người rất rất tốt. Anh chưa bao giờ gò ép, cũng chưa từng kể công như bác cả, chu đáo chuẩn bị tất cả, lúc nói chuyện cũng vô cùng dịu dàng. Và không có gì ngạc nhiên khi một người thiếu thốn tình cảm như Giang Trĩ Nhĩ lại đem lòng tương tư người đối xử với mình tốt như thế.

Cô nghe thấy trong lòng mình dậy lên một cơn cuồng phong, bên tai là âm thanh vang dội giòn giã như tiếng sấm.

Hay là tiếng mưa nhỉ?

Thật ra đều không phải.

Đó là tiếng tim cô đang đập, mỗi khi nghĩ đến anh.

Giang Trĩ Nhĩ biết rõ khoảng cách giữa hai người không chỉ có vài năm ngắn ngủi, mà là một thập kỷ dài đằng đẵng. Trong khi anh là một người đàn ông trưởng thành đã có thể gánh vác cả một tập đoàn, cô vẫn chỉ là một học sinh cấp ba không hơn không kém. Thậm chí cô còn chẳng thể uống nổi cà phê đen, vốn là thói quen hằng ngày của anh.

Cô bé Giang Trĩ Nhĩ mười sáu tuổi đã từng mong ước rằng bản thân có thể mau chóng trưởng thành, có vậy thì mới có thể đường đường chính chính bày tỏ với Trình Kinh Úy một lần. Cô gửi gắm hết mọi tâm tư vào trang nhật ký, ép khô bó hoa mà anh tặng để giữ làm kỷ niệm, lại chăm chỉ đi làm thêm để mua quà sinh nhật cho anh, cố gắng ở bên anh vào những lúc khó khăn nhất.

Nhưng điều đáng buồn là, có vẻ như Trình Kinh Úy chỉ coi cô là một cô gái nhỏ trong nhà, hết thảy những ấm áp và ân cần mà anh dành cho cô đều chỉ đơn giản là quan tâm săn sóc, làm tròn trách nhiệm của một bậc phụ huynh.

Rồi sau này, ở thành phố Nam Tích rộ lên tin đồn anh sắp kết hôn, Giang Trĩ Nhĩ đã khóc rất lâu.

Anh từng nói cô vẫn còn nhỏ, đợi sau này khi lớn lên rồi, sẽ gặp được rất nhiều người tốt khác và rồi khi đó, tình cảm của cô cũng sẽ được đáp lại.

Nhưng làm sao anh hiểu được?

Cô không thể đợi đến sau này. Cô chỉ thích người đàn ông đã từng nói với mình rằng thế giới ngoài kia rất rộng lớn và cô nên đi khám phá nó, thay vì chỉ để cuộc đời mình gói gọn trong một ô vuông.

Thích người đàn ông đã chống lưng cho cô, cho cô dũng khí để phản kháng lại Giang Sâm, giúp cô đứng thẳng lưng, chẳng còn phải khép nép dè dặt mỗi khi gặp lại bác cả.

Cho nên, làm sao anh có thể hiểu được.

***

Ngày đầu tiên Trình Kinh Úy nhìn thấy Giang Trĩ Nhĩ, anh đã thấy cô bé này thật đáng thương. Một mình cô quỳ trên bãi cỏ dưới cơn mưa tầm tã, mà chỉ có một mình anh tiến đến che ô cho cô.

Theo lời bà nội của Giang Trĩ Nhĩ, anh đã đón cô về nhà, chịu trách nhiệm nuôi dưỡng đến năm cô đủ tuổi.

Bản thân Trình Kinh Úy cũng chưa từng được sống trong một gia đình hạnh phúc.

Trước kia, anh không phải là đứa con được cưng chiều nhất trong nhà, cũng chẳng phải người được kỳ vọng nhất. Mọi thứ chỉ đến tay anh khi người kia bỏ mạng, cùng với sự căm hận đến từ chính mẹ ruột và thờ ơ lạnh nhạt của người cha.

Anh đã sống một mình ở nước ngoài rất nhiều năm, đã sớm quen với sự cô độc, mọi thứ trong mắt anh dần trở nên nhạt nhòa, từ đó hình thành nên tính cách cứng rắn nghiêm khắc mà mọi người vẫn hay thấy.

Vì thế nên, anh chỉ biết dành cho cô tất cả những gì mình có, bao gồm những khoảng trống ít ỏi giữa trăm công ngàn việc, kinh nghiệm chăm sóc trẻ con ít ỏi đến đáng thương và bằng cả toàn bộ dịu dàng hiếm hoi mà anh có được.

Giang Trĩ Nhĩ giống như người nhà của anh, là người mà anh thật lòng quan tâm sau ngần ấy năm. Dưới sự che chở của anh, cô trưởng thành từng ngày, càng lúc càng xinh đẹp, cũng bắt đầu không còn khúm núm dè dặt như trước, bừng lên sức sống mãnh liệt khiến Trình Kinh Úy đôi lúc cũng phải ngẩn ngơ.

Và rồi, khi xa nhau, anh lại bắt đầu thấy nhớ, sau đó là những giấc mơ khó nói cứ lặp đi lặp lại, hóa thành những bí mật đen tối mà anh chỉ muốn giấu quách đi cho xong. Rõ ràng đã từng nói rằng sẽ không ngăn cản cô yêu đương, nhưng khi nhìn thấy một chàng trai ưu tú xuất hiện cạnh cô, anh vẫn thấy ghen.

Tình cảm lặng thầm ập đến như sóng triều đêm xuân, mãnh liệt dữ dội khiến người ta không kịp trở tay, nhưng cũng ngọt ngào đến độ khiến anh luân hãm. Anh muốn quên đi, nhưng phát hiện ra mình chẳng thể làm được.

Anh muốn cô, muốn Nhĩ Nhĩ của anh, muốn cùng cô trải qua quãng đời còn lại hạnh phúc dài lâu, muốn cùng cô được bạc đầu đến già.

Phải rồi, anh cũng là vầng trăng sáng trong tuổi thanh xuân của cô, là bí mật cô từng cất giáu trong quyển nhật ký, là tâm sự mơ hồ vang lên trong cuộn băng cassette cũ.

Còn từ nay về sau, họ sẽ mãi mãi là rung động trong suốt cuộc đời của nhau.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Oles - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN