
Tác giả:
Nham Viêm
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Nha Thanh
Thể loại:
Cổ đại,
Trùng sinh,
Cung đình hầu tước,
Hào môn thế gia,
Báo thù,
Gia đấu,
Cung đấu,
Gương vỡ không lành,
Oan gia hoan hỉ,
Sủng Ngọt,
Kiếp trước kiếp này,
Chữa lành,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 131
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 22
*Rv được viết cho cp phụ
Giới thiệu:
Mạnh Tích Hòa sống lại rồi. Kiếp trước, cả nàng và muội muội đều gả nhầm cho kẻ chẳng ra gì, vì người trong lòng của thanh mai trúc mã mà trượng phu của nàng hại chết nàng.
Còn muội muội gả vào nhà họ Thôi, làm phu thê hữu danh vô thực với Thôi Hoành suốt năm năm. Vì một ngoại thất mà ngay cả nhà họ Thôi, Thôi Hoành cũng chẳng quay về, khiến muội muội trở thành trò cười chốn kinh thành, cuối cùng thậm chí còn bị người nhà họ Thôi ép chết.
…
Sống lại một đời, Mạnh Tích Hòa thề rằng tuyệt đối sẽ không để muội muội dính líu tới kẻ nào nhà họ Thôi nữa.
***
Kiếp trước.
Mạnh Tích Hòa gặp Dung Dịch trong một đêm tuyết. Khi đó, nàng vừa ngã đến choáng váng đầu óc, còn lạc mất phương hướng trong một rừng cây bạt ngàn, tuyết rơi trắng xóa, trời thì lạnh căm, vậy mà đến cả một cái áo choàng nàng cũng chẳng có. Nàng cứ bước đi trong vô định, dường như là hoàn toàn chống đỡ bằng ý chí.
Nàng đi mãi đi mãi, cho đến khi nhìn thấy một đốm lửa xuất hiện phía xa, cho đến khi thấy bóng người đàn ông đang ngồi bên đốm lửa sưởi ấm, nàng mới dám tin rằng mình không hề gặp ảo giác.
Nhưng gặp một nam tử xa lạ trong một đêm đông thế này, có cho nàng trăm lá gan nàng cũng chẳng tiến lại gần người nọ, càng miễn bàn đến chuyện nhờ người nọ ra tay giúp đỡ mình. Nàng cứ đứng mãi ở một chỗ cách hắn không xa không gần, lưỡng lự mãi không biết phải làm sao.
Nhưng rồi sau đó, người ngồi bên đốm lửa đã nhìn thấy nàng, đôi mắt đen sâu thẳm hờ hững nhìn nàng, chẳng mang chút ý đồ gì, thản nhiên gọi nàng vào cùng ngồi sưởi ấm.
Đó là lần đầu tiên nàng gặp hắn. Chỉ biết hắn tên Dung Dịch, là một đạo sĩ của Thái Thanh Quan.
Sau lần gặp ngẫu nhiên ấy, khi trở về, nàng từng quay lại Thái Thanh Quan tìm vị đạo sĩ tên Dung Dịch đã ra tay giúp đỡ mình trong cái đêm tuyết ấy, nhưng từ trên xuống dưới Thái Thanh Quan đều lắc đầu, bảo rằng nơi này không có vị đạo sĩ nào tên Dung Dịch.
Nàng biết mình đã bị hắn lừa, quả nhiên hắn kỳ lạ và không đáng tin hệt như cái tên hắn đã nói cho nàng biết vậy. Sau đó nàng chỉ xem đó như là một khúc nhạc dạo, không mấy để tâm nên nhanh chóng quên đi hắn, cũng gần như quên mất đi lần gặp thoáng qua đêm ấy.
Nàng không biết rằng hắn cũng từng tìm nàng, chỉ là, tìm không ra.
Đến khi gặp lại, đã là tết Trùng Dương. Bấy giờ hắn lại có manh mối dò hỏi tung tích nàng, nhưng hắn đã chậm một bước, vì cuối cùng hắn chỉ nhận lại được tin nàng sắp xuất giá làm thê tử người ta.
Hắn tu thân dưỡng tính nhiều năm, từ lâu đã quen thờ ơ lạnh nhạt đối diện với mọi thứ, có lẽ đây lại là lần đầu tiên hắn cảm nhận được thứ cảm xúc xa lạ này, hắn không biết phải gọi tên nó là gì. Cảm xúc xa lạ này khó nói đến nỗi khiến hắn cảm thấy cổ họng mình như nghẹn ứ lại, cảm giác tim như hẫng đi một nhịp, tuy không đau, nhưng để lại một cảm giác tê liệt xôn xao trong lòng.
Ngày nàng xuất giá, hắn đã đến tham dự tiệc cưới với thân phận đạo sĩ Thái Thanh Quan. Hắn ở lại rất lâu, gần như là người ở lại cuối cùng, nhưng hắn không hề tiến đến mời rượu, mà chỉ lặng lẽ đứng nhìn nàng từ xa rồi rời đi. Hắn đến để nhìn nàng lần cuối, chỉ cần chắc chắn rằng trượng phu nàng là người tốt, chỉ cần chắc chắn rằng nàng sống tốt, hắn nghĩ, hắn không cần phải nuối tiếc gì.
Từ đó trở đi, hắn không còn để ý đến nàng hay những tin tức về nàng nữa. Cuộc sống của hắn cũng quay trở lại quỹ đạo như trước, dường như chẳng có gì thay đổi, dường như những tạp niệm không nên có cũng chưa từng có.
Nhưng có lẽ, đến cùng thì hắn cũng chỉ là người trần mắt thịt, đã tu đạo nhiều năm như vậy mà vẫn chẳng thể dứt bỏ tạp niệm vọng tưởng. Vì khi gặp lại nàng một lần nữa, hắn mới biết, hoá ra trượng phu của nàng chỉ là một tên sĩ phu thích ra vẻ đạo mạo, không phải là người tốt, vì hắn ta chính là kẻ nhẫn tâm đẩy nàng vào “hố lửa”. Mà nàng… cũng không hề sống tốt như hắn từng nghĩ.
Hắn muốn ra tay giúp nàng, kéo nàng ra khỏi “hố lửa” kia. Hắn hối hận vì ngày ấy đã ra vẻ chính nhân quân tử, nuốt cay đắng nhìn nàng gả cho kẻ khác, để rồi mãi về sau mới biết cuộc sống của nàng khổ đau ngần ấy.
Cảm giác chính tai hay tin nàng sẽ gả cho người khác hay cảm giác tận mắt nhìn thấy nàng kết tóc phu thê với kẻ khác… còn chẳng đau đớn bằng cảm giác biết nàng đau khổ, nàng bị kẻ khác đày đọa, sống không bằng chết.
Chỉ là, cuối cùng hắn lại vẫn chậm hơn một bước, tên trượng phu kia đã sớm hại chết nàng. Khi hắn đến, nàng chỉ còn là một cỗ thân xác lạnh lẽo, đôi mắt xinh đẹp linh động của nàng nhắm nghiền, vĩnh viễn không bao giờ mở ra nữa.
Khoảnh khắc ấy, hắn chỉ muốn tất cả phải chôn vùi cùng nàng.
…
Kiếp này.
Năm Chí Hưng thứ tám, Mạnh Tích Hòa sống lại. Nàng sống lại vào thời điểm không lâu sau khi thành thân cùng với Lâm Uyên, lúc này muội muội nàng vẫn chỉ là một tiểu cô nương chưa xuất giá, hết thảy mọi đau đớn kiếp trước vẫn chưa xảy ra với tỷ muội họ. Ký ức kiếp trước chẳng khác nào một giấc mộng dài mà đau…
Nàng tự hỏi, có phải là mơ không? Nếu không, tại sao vị trượng phu luôn văn nhã dịu dàng, khiêm tốn giữ lễ của nàng lại trở nên độc ác đến thế? Tại sao sau khi choàng tỉnh, trái tim nàng lại đau đến nỗi tưởng chừng như đã tan nát hàng trăm lần?
Nàng có đau không? Nếu không đau, tại sao nước mắt nàng lại tuôn rơi khi nhận ra mình vẫn còn cơ hội cứu vãn, để không phải bước vào khổ nạn kiếp trước nữa?
Nàng có h ận không? H ận, thật sự hận hắn vì đã khinh rẻ tính mạng nàng, h ận hắn vì đã lợi dụng nàng và những người nàng yêu thương, xem tất cả mọi người như con hề trong vở kịch bi tình của chính hắn ta cùng thanh mai hắn ta yêu hết lòng.
Nàng h ận, nàng đau cho những chân tình bị xem như là cỏ rác, cho lớp bọc nhẫn tâm mà tên trượng phu kia của nàng khéo léo giấu dưới vẻ ngoài dịu dàng thâm tình. Vì đau, vì hận, nàng thề phải khiến Lâm Uyên và tất cả những kẻ kiếp trước đã hại nàng, hại muội muội Mạnh Thủ Thiện phải trả cái giá đắt.
Từ ngày hôm ấy trở đi, nàng không còn là một Mạnh Tích Hòa dịu dàng, gặp chuyện gì cũng chỉ biết nhẫn nhịn chịu đựng, cũng không còn là một Mạnh Tích Hòa an phận vun vén cho gia đình, một lòng hướng về phu quân nữa. Mà nay, nàng đã có sự sống mới, nàng phải trở thành Mạnh Tích Hòa mạnh mẽ quyết đoán, không được phép lùi bước. Vì nếu nàng lùi bước, những kẻ mang dã tâm kia sẽ đẩy nàng xuống vực thẳm vạn trượng.
Rồi nàng vô tình gặp lại hắn.
Mãi đến lúc này nàng mới biết, hoá ra cái tên Dung Dịch mà hắn từng nói với nàng không phải là tên giả, hắn cũng không lừa nàng, vì đó thật sự là tên của hắn. Chỉ là, tên tu đạo của hắn là “Phương Tín”, không phải là “Dung Dịch”.
Nàng luôn không hiểu lý do vì sao lúc nào hắn cũng xuất hiện vào đúng lúc nàng chật vật nhất, cũng từng ghét cay ghét đắng cái miệng đ ộc đ ịa kia của hắn, như thể luôn sẵn sàng buông ra những lời mà nàng không thích nghe. Nhưng trong những ngày tối tăm không thấy ánh sáng, giữa những cạm bẫy của hận thù, hắn lại như một sự cứu rỗi mà số phận gửi đến cho riêng nàng, để nàng không phải đơn độc bước đi trong bóng tối nữa.
Không biết từ lúc nào, gian phòng dành cho khách hành hương trong Thái Thanh Quan đã trở thành chốn bình yên của riêng nàng. Mỗi khi không còn nơi nào để đi, hoặc khi tâm trạng bức bối, ngột ngạt đến không chịu nổi, nàng sẽ tìm đến nơi đây đầu tiên.
“So với lần đầu tiên gặp gỡ, nàng ấy thực sự đã thay đổi rất nhiều. Người con gái có ánh mắt trong trẻo tự do ngày nào, giờ như con chim bị nhốt trong lồng chẳng biết bay về đâu, va đập đến mức mình đầy thương tích, vẫn còn khóc lóc thê lương.
Chắc là nàng ấy không biết, ánh mắt nàng ấy lúc này tràn đầy sát khí và oán hận.”
Phương Tín tu đạo nhiều năm, đến cả quyền thế trần tục mà hắn cũng có thể coi như không, thế nên, hắn ghét nhất loại người mang đầy tham sân si oán, vì hắn cho rằng, những người như vậy sẽ làm ra rất rất nhiều chuyện tổn hại người khác mà chẳng lợi gì mình.
Nhưng rồi, khi thấy một Mạnh Tích Hòa tràn ngập sát khí và o án h ận, chỉ một lòng muốn trả t hù, trong mắt không còn chứa những dịu dàng sống động như trước kia… Hắn lại chỉ muốn vươn tay ra để kéo nàng lên, để nàng không phải bị những thù hận kia đè nặng nữa.
Hắn tự giễu chính mình, trước giờ hắn tự xưng là người cõi tiên, vậy mà khi nàng xuất hiện, hắn vẫn phải về với hồng trần, từ đây không còn có thể thanh tịnh tu đạo như trước nữa.
“Thứ nàng muốn, có lẽ ta có thể cho nàng. Nàng muốn làm gì, ta cũng sẽ giúp nàng, không hỏi đúng sai lý do mà giúp nàng. Ta sẽ không lừa nàng, nàng nguyện ý tin ta một lần không?”
Nhành hoa lìa cành mượn thế gió để trở về đầu cành, một lần nữa đứng trên nơi cao. Cũng giống như nàng và hắn, hắn sẽ trở thành cơn gió kia, đưa nàng trở về cuộc sống bình an sung túc, để nàng vĩnh viễn không bị rơi xuống đất rồi bị nghiền thành cát bụi như cơn ác mộng kia.
Hắn từng tu đạo bao năm, hiểu rõ thế đạo vô thường nhường nào, thế nên hắn không dám hứa một tình yêu thiên trường địa cửu, càng không dám nghĩ đến kiếp sau xa xôi. Hắn chỉ dám thề rằng, chỉ cần hắn còn sống, dù chỉ còn lại một hơi thở mỏng manh, hắn sẽ luôn tin tưởng nàng, đứng về phía nàng, giúp nàng bằng tất cả mọi thứ mà hắn có.
Chỉ mong sao, Tích Hòa của hắn sẽ luôn bình an thuận lợi, không phải uất ức đau khổ thêm một ngày nào nữa.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Xoài - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved