logo
REVIEW>> SAU KHI THỨC TỈNH, NỮ PHỤ LỤY TÌNH ÔM CHẶT ĐÙI CHỒNG
sau-khi-thuc-tinh-nu-phu-luy-tinh-om-chat-dui-chong
Tìm truyện

SAU KHI THỨC TỈNH, NỮ PHỤ LỤY TÌNH ÔM CHẶT ĐÙI CHỒNG

Tác giả:

Hà Phong Tống

Độ dài: 200

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 19

Vào một buổi chiều giữa hạ như bình thường, Tô Kiểu Bạch không may té ngã cầu thang gây nên chấn động nhẹ ở não. Sau đó, cô mơ thấy những hình ảnh chập chờn trong tương lai của mình. Mà kết cục của cô thật thê thảm

Hoá ra, thế giới mà Tô Kiểu Bạch đang sống là bối cảnh trong sách với cái tên rất sến súa “Sau khi ly hôn, tôi dắt con trai gả vào nhà giàu”. Nam nữ chính là một cặp đôi trung niên. Mà cặp đôi này chẳng ai xa lạ, cha ruột cô Lục Đình và mẹ kế Ngô Dĩ Thuần.

Bộ truyện kỳ thật cẩu huyết như những bộ phim giờ vàng trên truyền hình. Tô Kiểu Bạch vốn là cô chủ của nhà họ Lục giàu sang quyền thế bậc nhất. Thế nhưng, ngay khi cô vừa chào đời do sai lầm của người lớn mà Tô Kiểu Bạch và Lục Nhạc Dao đã bị đặt nhầm chỗ. Nhân duyên rẽ lối, vận mệnh đổi thay.

Đáng lẽ, nếu không có biến cố năm đó, Tô Kiểu Bạch đã được nuôi dưỡng trong nhung lụa xa hoa, là viên minh châu quý giá của cả nhà họ Lục. Cho dù không có được tình yêu thương trọn vẹn của bố mẹ thì ít nhất cô cũng không phải chịu những ấm ức và tủi hờn hơn hai mươi năm qua.

Nhà họ Tô đối xử với Tô Kiểu Bạch không tốt. Họ chẳng hề xem cô là con gái. Với họ, cô chỉ là công cụ kiếm tiền hữu ích mà thôi. Thế nên, dẫu cô có xinh đẹp, thông minh, thành tích giỏi như thế nào trong mắt họ đều chẳng đáng một xu.

Trái tim Tô Kiểu Bạch mềm mại đến đâu cũng bị những bất công áp bức ấy làm cho tổn thương nghiêm trọng. Cô hiểu được, nhà không còn là nơi để trở về mỗi khi mệt mỏi. Mà nó sẽ khiến cho cô càng đau đớn phiền muộn. Thế nên, Tô Kiểu Bạch đã rất kiên cường, từng bước tiến lên phía trước, cố gắng trau dồi bản thân, tìm cho mình một con đường tươi sáng hơn.

Bởi vì, Tô Kiểu Bạch tin rằng, khi cô dũng cảm đi về phía mặt trời, bóng tối sẽ chìm khuất sau lưng. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Thế nên, bằng kiên trì và thực lực, Tô Kiểu Bạch đã thi đậu vào biên chế, trở thành một cô giáo giỏi giang. Nhìn lại quãng đường gian nan mới thấy được sự kiên cường của cô. Mặc hoàn cảnh và mọi thứ xung quanh tồi tệ, cô vẫn có thể toả sáng theo cách của riêng mình.

Dường như, Tô Kiểu Bạch đã chấp nhận hết thảy.

Nào ngờ, tất cả những gì mà Tô Kiểu Bạch gánh chịu nhiều năm chỉ là trò đùa của định mệnh. Một sơ suất nhỏ biến cô thành đứa trẻ bất hạnh. Mà Lục Nhạc Dao lại thay cô hưởng thụ toàn bộ những thương yêu hạnh phúc đó. Công bằng ở đâu kia chứ?

Vì vậy, khi sự việc thiên kim thật giả hé hộ và được nhận về lại nhà họ Lục, Tô Kiểu Bạch rất mong chờ hy vọng. Cô ao ước sự chiều chuộng nâng niu của bố mẹ, họ sẽ trân trọng chở che cho con gái nhỏ thất lạc. Thế nhưng, hiện thực lại đánh ngã những mộng tưởng của cô, vỡ nát hoàn toàn.

Lục Đình vẫn xem Lục Nhạc Dao là bảo bối trong lòng, thiên vị bảo vệ cô ta vô cùng. Dù Tô Kiểu Bạch là con gái ruột cũng chẳng bận tâm. Đứng trước thể diện quyền lực và địa vị, cô chưa bao giờ là sự lựa chọn. Những tháng ngày kinh khủng trước kia, ông cũng không muốn thay cô xử lý chút nào.

Lớn lên trong bùn lầy dơ bẩn, Tô Kiểu Bạch vẫn giữ được sự lương thiện thuần khiết của mình. Thế nhưng, giờ đây cô lại như mắc kẹt giữa những oán hận phủ vây và ghen ghét chồng chất. Dựa vào đâu để người đánh cắp cuộc đời của cô vẫn bình yên như thế, dựa vào đâu chỉ có mình cô là phải trải qua những chương dài bi kịch.

Vì vậy, Tô Kiểu Bạch chán ghét Lục Nhạc Dao, chán ghét một cách khủng khiếp. Thế là, cô đã đánh mất bản thân, trở thành một người xấu xa luôn tìm cách gây chuyện, ngang ngược, bướng bỉnh làm xáo tung cả nhà họ Lục. Như thể, thế giới này đều phải vỡ nát cùng cô.

Tô Kiểu Bạch và Lục Nhạc Dao ngấm ngầm lẫn công khai đấu đá, tranh đoạt tình thân với quyền lợi, không ai chịu nhường ai. Cuối cùng, cả hai đều tổn thất nặng nề. Kết quả là để cho người khác hưởng lợi. Tập đoàn Lục Thị rơi vào tay Trình Thế An, con trai riêng của Ngô Dĩ Thuần cùng chồng trước.

Còn Tô Kiểu Bạch thì tự tay phá huỷ những gì tốt đẹp đang có.

Trong tiệc nhận thân, Tô Kiểu Bạch và Cố Hành Mặc có tình một đêm trong cơn say mơ màng. Sau đó, cô bất ngờ mang thai. Vì việc này nên cả hai buộc phải kết hôn vội vã. Thế nhưng, những xáo động tâm lý của cô đã khiến cho mối quan hệ của họ rơi vào đáy vực. Cho dù anh có làm gì, cô đều suy diễn nghi ngờ và buông lời oán trách.

Ngay đến Tuấn Tử con của mình, Tô Kiểu Bạch cũng không quan tâm chăm sóc. Bọn họ đến bên nhau là vì lầm lỡ. Thế nên khi gặp lại mối tình đầu, cô đã mù quáng tin tưởng chạy theo hắn ta. Điểm này chạm đến mấu chốt của Cố Hành Mặc, anh dùng thủ đoạn khiến cho cô mất hết tất cả chỉ sau một đêm.

Không còn gì trong tay, gã tình nhân kia cũng vội vàng bỏ rơi Tô Kiểu Bạch. Cứ vậy, cô đắm mình trong men rượu và cuồng nộ. Trong lúc không tỉnh táo lái xe thì cô gặp tai nạn c hết đi. M áu tanh và mưa rơi hoà quyện ướt đẫm.

Sách viết, sau này Tuấn Tử vì ám ảnh tuổi thơ mà càng lớn tính cách càng cực đoan hư hỏng, khối tài sản khổng lồ nhà họ Cố cũng bị cậu phá cho tan tành. Còn Cố Hành Mặc thì được nhắc đến trong Ngoại truyện là c hết trẻ, không rõ bệnh gì.

Choàng dậy từ ác mộng, Tô Kiểu Bạch nhận ra mình đã thức tỉnh được lý trí. Những gì cô thấy đang sắp sửa kéo đến. Và không phải tự nhiên vô cớ cô trở nên khác lạ như vậy, mà là do bàn tay của tác giả, người đứng sau câu chuyện thao túng. Bằng câu chữ của mình, bóp nát từng nhân vật, bắt buộc họ phải đi theo ý muốn. Thậm chí, bẻ cong thiết lập và logic đặt ra khi cần thiết.

Vì vậy, Tô Kiểu Bạch cần làm là xác định lại điểm then chốt của cốt truyện và bằng mọi cách đổi thay nó. Nếu không, cả gia đình cô đều phải dùng sinh mạng để trả giá.

Thế nên, Tô Kiểu Bạch không muốn cùng Lục Nhạc Dao làm đối thủ nữa. Chuyện của nhà họ Lục, không liên quan đến cô. Ai muốn làm gì cứ làm. Cô sẽ buông bỏ hết những chấp niệm tham luyến, chỉ thành tâm vun đắp cho gia đình nhỏ mà thôi. Con trai Tuấn Tử đáng yêu, cô nguyện đem hết khả năng để bồi dưỡng tình cảm giúp con trưởng thành khỏe mạnh bình an. Vậy là đủ rồi.

Còn Cố Hành Mặc, anh là người chồng người cha tốt. Trong sách viết cô quậy phá gây rối thế nào anh đều khoan dung bỏ qua hết thảy. Nếu cô không vượt ranh giới, anh sẽ luôn bảo vệ cho cô và con cả đời. Vì thế, bọn họ không có nền tảng tình yêu cũng không sao. Bên nhau nuôi dạy con êm ấm. Về sau có ly hôn cũng êm đềm.

Nhưng mà, Tô Kiểu Bạch không biết, sự thay đổi của cô đã khiến Cố Hành Mặc chú ý. Trước nay, anh là kiểu người trầm ổn ôn hoà, đứng trước bất cứ sự việc gì đều ít khi nóng giận mất kiềm chế. Tuy hôn nhân của anh cùng cô là một hồi phức tạp, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ vợ hay không thương con.

Có lẽ, vì Cố Hành Mặc xuất thân nghèo khó, từng bước kiên định mà đi đến đỉnh cao vinh quang hôm nay. Thế nên, anh như nhìn thấu hồng trần và mọi chuyện. Tận sâu trong tim anh, là sự đồng cảm và thương xót sâu sắc. Vì vậy, khi thấy Tô Kiểu Bạch hung hăng kiêu ngạo, phiền phức cuồng loạn ra sao, anh đều đặt bản thân vào vị trí của cô để lắng nghe và suy xét.

Vậy nên, Cố Hành Mặc vẫn luôn dung túng cho Tô Kiểu Bạch. Chỉ cần, cô thật lòng yêu thương Tuấn Tử, giúp thằng bé có được một vòng tay ấm áp, anh sẽ không để cô phải chịu thiệt thòi. Cô là mẹ của con anh, bà chủ nhà họ Cố, cô xứng đáng với mọi thứ anh có.

Sự chín chắn, trưởng thành và bao dung của Cố Hành Mặc tựa như cơn mưa xuân tháng Ba nhẹ rơi vào nhánh hoa đang dần héo úa tàn phai của Tô Kiểu Bạch, khiến trái tim cô trong những giây phút hoảng loạn bất an nhất tìm được nơi níu giữ linh hồn.

Hoá ra, dù thế giới có thương tổn cô như thế nào, cũng có anh nguyện lòng chắp vá.

Tô Kiểu Bạch muốn cùng Cố Hành Mặc bắt đầu lại một lần nữa.

Trải qua nhiều chuyện, hương tình như rượu mơ ấp ủ, toả nồng bốn phía. Những rung cảm mãnh liệt của sợi tơ yêu kéo cả hai lại gần với nhau, để ân ái triền miên trong sự quyến luyến mãnh liệt chẳng thể cắt đứt.

Cố Hành Mặc nhận ra rằng, ánh mắt của anh luôn hướng về Tô Kiểu Bạch. Cô vợ nhỏ cho anh sự mềm nhẹ vấn vương mà anh tìm kiếm bấy lâu nay. Và gia đình bọn họ, sau những trắc trở của vận mệnh, đã chiến thắng thiên định, viết lại cái kết hạnh phúc ngọt ngào cho chính mình.

Như pháo hoa bung nở khắp trời, cuồng nhiệt và rực rỡ.

Khoảnh khắc này, chính là dành cho em, Tô Kiểu Bạch.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Ánh Trăng

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN