
Tác giả:
Đồ Dạng Tiên Sâm
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
Al_Thạch Bạch
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Sư đồ luyến,
Nghiệp giới tinh anh,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Thầm mến,
Chữa lành,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 215
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 48
Giới thiệu:
Tại Học viện Kinh tế Đại Học Thanh Hà, nghiên cứu sinh kiêm hoa khôi Lục Tiên Cầm bị phát hiện đang mang thai.
Cả viện lập tức dậy sóng. Ai cũng muốn tìm cho ra tên tra nam đã phụ bạc cô, đòi xử lý hắn thật nghiêm, thay cô báo thù.
Thế nhưng, chưa kịp tìm ra thủ phạm, đã có người phát hiện toàn bộ chi phí khám thai tại khoa sản của cô... được một giảng viên trong học viện chi trả.
Mọi người c hết lặng: “Hả?"
Người ấy chính là thầy Từ, vị giảng viên luôn xuất hiện với dáng vẻ nhã nhặn, điềm đạm, ôn hòa, lễ độ. Không ai có thể ngờ, người mà họ đang ráo riết truy lùng lại chính là anh! Hơn nữa, anh còn có quan hệ tình cảm với chính học trò của mình! Một người như thế sao có thể xứng làm thầy?
Đối diện với làn sóng chỉ trích, thầy Từ điềm đạm đáp: “Cô ấy mang thai hợp pháp.”
#Nữ chính: Lục Tiên Cầm
Cả đời này, Lục Tiên Cầm không hối hận vì hai điều:
Thứ nhất, cô đã gả cho thầy Từ. Thứ hai, cô đã từ chức.
Điều thứ nhất mang đến cho cô một cuộc sống hạnh phúc, bình yên. Điều thứ hai giúp cô thực hiện được lý tưởng bấy lâu trong lòng.
Tình yêu và lý tưởng, thật ra vẫn có thể song hành.
#Nam chính: Thầy Từ Khôn Đình
Người khác vẫn luôn khen anh tử tế, nói anh cưng chiều vợ hết mực. Nhưng chỉ có anh biết rõ, vợ anh yêu anh đến mức nào.
Giữa họ không tồn tại khái niệm "ai yêu ai nhiều hơn", mà là sự dịu dàng và nâng niu cả hai dành cho nhau. Họ là ánh mặt trời của nhau, là nơi để đối phương nương tựa suốt một đời.
***
Lục Tiên Cầm sinh ra trong một gia đình bình thường. Thế nên, ngay khi còn bé cô đã hiểu được bản thân cần phải cố gắng rất nhiều để có một tương lai tươi sáng hơn. Đáng tiếc, thành tích học tập của cô không nổi bật cho lắm. Bù lại, khi đã có một mục tiêu rõ ràng, cô sẽ không bao giờ lùi bước, cứ thế kiên định tiến về phía trước.
Phẩm chất quý giá của Lục Tiên Cầm là sự chăm chỉ, kiên trì và nỗ lực. Sau khi kết thúc bốn năm đại học, cô quyết định gia nhập đội ngũ đi làm để kiếm tiền phụ giúp gia đình. Cô lao đầu vào công việc, không chút do dự.
Thế nhưng, mỗi tháng Lục Tiên Cầm chỉ nhận được mức lương bốn ngàn tệ, đến tiền thuê nhà còn không đủ, huống gì gửi về cho bố mẹ.
Dường như, đây là khoảng thời gian chênh vênh của Lục Tiên Cầm. Mọi chuyện chẳng hề thuận lợi với cô chút nào. Thế nhưng, cô vẫn luôn là cô gái hoạt bát yêu đời. Dẫu gặp khó khăn cũng tự điều chỉnh lại cảm xúc rất nhanh và tìm ra phương án tối ưu để thay đổi.
Lúc này, cả nước đang rộ lên phong trào học tiếp sau đại học. Ngẫm lại thì nếu lúc trước cô chịu khó cày ngày cày đêm trong thư viện học bài thì đâu đến nỗi như hôm nay. Cô thà rằng cắn răng ôn thi lên cao học còn hơn.
Rõ ràng vài năm trước, Lục Tiên Cầm từng là niềm vinh dự của cả thôn. Bởi vì cô xuất thân nơi quê nghèo, gia cảnh thường thường vậy mà lại đậu trường tốt trên thành phố, ai nấy đều mặt mày rạng rỡ chúc mừng. Thế nhưng, năm ngoái có cậu nhóc hàng xóm đã đỗ vào Thanh Hoa, ngôi trường top đầu nước. Cái tên Lục Tiên Cầm đã sớm bị lãng quên mất rồi.
Vì vậy, ở tuổi 25, Lục Tiên Cầm quyết định dứt khoát nghỉ việc, một lần nữa gia nhập đội ngũ ôn thi cao học.
Hôm nay, Lục Tiên Cầm đang ngồi trong nhà ăn của Đại học Thanh Hà với bạn thì bắt gặp một người. Dù cô đã cố tình lờ đi như chẳng hề quen biết nhưng lại không thể. Khoảnh khắc ngước nhìn vào đôi mắt đong đầy ý cười của Từ Khôn Đình và buộc phải chào hỏi anh, lòng cô rối bời.
Sao anh lại đến đây kia chứ? Anh còn giả vờ hỏi tên cô? Trong lòng anh không biết cô là ai ư?
Từ Khôn Đình, anh được lắm!
Tối nay, chúng ta phải nói chuyện một chút với nhau rồi đấy.
Ừm, thật ra thì Lục Tiên Cầm và Từ Khôn Đình là vợ chồng hợp pháp. Thế nhưng, mối quan hệ của họ không được nhiều người biết đến. Thứ nhất, tính cách cả hai đều khiêm nhường không phô trương. Thứ hai, thân phận của anh là giảng viên mà cô đang là nghiên cứu sinh, bên ngoài thì không sao còn ở môi trường giáo dục hiện tại sẽ dễ gây ra hiểu nhầm hoặc những suy nghĩ tiêu cực. Thứ ba, anh và cô đều muốn có cuộc sống thường ngày hay đi làm giản dị bình yên như bao người.
Thế nên, để không khoác lên vai chiếc áo choàng nặng nề bị nhiều người nhòm ngó để ý đến, bọn họ sẽ vờ xa lạ lúc ở trường.
Nào ngờ, hôm nay Từ Khôn Đình lại đồng ý đến viện Kinh tế dạy thay.
Cảm giác lúc đó của Lục Tiên Cầm chỉ có thể hình dung là “vụn vỡ”, “mất hết hy vọng sống”.
Anh đến, đồng nghĩa việc cô sẽ phải gọi chồng của mình là thầy.
“Thầy Từ.”
***
Đại học Thanh Hà có không ít những giảng viên danh tiếng. Trong số đó, có nhiều giáo sư có tầm ảnh hưởng quốc tế, chiếm vị trí cao trong giới học thuật nước nhà. Nhưng người nổi tiếng nhất trong lòng sinh viên thì phải kể đến giảng viên Dương của học viện Luật và giảng viên Từ của học viện Báo chí.
Cả hai đều trẻ, kinh nghiệm giảng dạy chưa nhiều, được nhà trường đặc biệt mời về với đãi ngộ cực kỳ cao. Họ được yêu thích đến vậy, phần lớn vì đẹp trai.
Giảng viên Dương đã có vợ và con nên sinh viên không còn cuồng nhiệt như trước. Từ Khôn Đình thì lại khác. Anh chẳng những sở hữu khuôn mặt với những đường nét như tạc mà còn có song bằng tiến sĩ, thành tích xuất sắc.
Từ bé cho đến khi trưởng thành anh luôn là con nhà người ta trong mắt các thế hệ ở đây. Và điều mà ai cũng quan tâm là, chưa thấy tin tức gì về việc anh đã kết hôn. Vì vậy, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh bằng tất cả sự kính trọng, hâm mộ mà ao ước.
Kỳ thật, Từ Khôn Đình là vầng trăng thanh khiết treo nghiêng trên bầu trời đêm, chẳng thể nào hạ mình xuống nhân gian u tối.
Thế nhưng, Lục Tiên Cầm lại may mắn có được Từ Khôn Đình. Đôi lúc, chính cô còn không hiểu tại sao ông trời lại ưu ái mình đến thế. Anh quả thật là người chồng vô cùng tuyệt vời. Những giây phút bên anh, cô luôn được yêu thương nuông chiều hết mực. Dường như, sự dịu dàng của anh là vô hạn đối với cô. Vì vậy, tháng ngày sau khi kết hôn, cả hai luôn hoà hợp và tràn đầy hạnh phúc.
Hết thảy cứ như là một giấc mơ với Lục Tiên Cầm.
Nhưng mà, người thật sự chạm tay vào nó là Từ Khôn Đình mới đúng. Anh đã luôn ấp ủ mộng tưởng về cô từ lâu. Chỉ là, cô gái nhỏ vô tư thuần khiết, đã quên đi anh của nhiều năm về trước. Còn anh, vừa gặp đã yêu nên khắc ghi thật kỹ.
Có chăng, nhân duyên phút ban đầu là sợi tơ từng vòng nhung nhớ đan chặt, quyện vào đáy lòng không cách nào tháo gỡ.
Lục Tiên Cầm đã không biết, sự xuất hiện của cô có ý nghĩa như thế nào đối với Từ Khôn Đình. Cô gái ấy, dành trọn nỗ lực cho công việc, như một khối ngọc thô đang dần được mài giũa để toả sáng. Trong anh âm thầm dâng lên một niềm tự hào. Cô gái mà anh thích, rất ưu tú.
Còn nhớ sinh nhật Từ Khôn Đình ba năm trước.
“Hôm nay là sinh nhật của anh.”
Hành lang yên tĩnh, câu nói của anh nghe có vẻ thản nhiên nhưng lại mang theo chút mất mát và căng thẳng không che giấu được.
“Từ tiên sinh, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”
Lông mày anh khẽ nhíu. Chỉ vậy thôi ư? Không có gì nữa sao?
“Thôi, không trông mong gì ở em nữa.”
Thế nhưng, khi Từ Khôn Đình mở cửa bước vào văn phòng. Anh bỗng nhiên vỡ oà bởi những gì diễn ra trước mắt. Những gương mặt quen thuộc trên đầu đang đội mũ hình nón. Anh nhân viên vừa bắn pháo giấy vừa đưa tay tắt đèn. Căn phòng lập tức sáng lên bởi ánh nến. Lục Tiên Cầm ôm bánh kem, cùng mọi người hát bài chúc mừng sinh nhật, tiến về phía anh.
Cô cũng hát theo, giọng ngọt ngào như thấm mật, đưa anh bồng bềnh lên tận mây xanh.
“Anh mau nhắm mắt, ước nguyện rồi thổi nến đi ạ.”
Từ Khôn Đình thuận theo nhắm mắt lại nhưng không hề ước nguyện. Bởi vì, điều mà anh mong muốn đã đứng ngay trước mặt rồi.
Một cuộc hôn nhân tốt giống như một liều thuốc chữa lành. Lúc anh mệt mỏi buồn bực, trở về nhà có cô tất cả sẽ tan biến. Nó khiến cho tâm trạng anh bừng sáng trở lại.
Hoá ra, chỉ cần nhìn thấy Lục Tiên Cầm, nghe được giọng nói thật êm thật mềm của cô, như có ma lực xoa dịu trái tim anh.
“Em học của em, anh nuôi vợ của anh, không ai làm phiền ai.”
“Anh! Anh cứ chờ xem. Đợi em công thành danh toại, đến lúc đó em sẽ lấy tiền đè anh, nông dân xoay mình hát khúc ca chiến thắng.”
“Từ phu nhân, anh thật sự rất vui. Em chưa từng khiến anh phải lo lắng.”
Ít nhất, trên những ngã rẽ của cuộc đời, cô luôn bước đi vững vàng, chưa bao giờ lạc lối hay mờ mịt. Đôi khi, điều đó khiến anh không khỏi ngưỡng mộ. Phải lạc quan đến mức nào mới trở thành bảo vật như cô chứ.
Mà điều Từ Khôn Đình kiêu hãnh là bảo vật Lục Tiên Cầm chỉ thuộc về mình anh.
Bây giờ, lại có thêm cô công chúa nhỏ Yểu Yểu, kết tinh tình yêu của bọn họ.
Cuộc sống nghiên cứu sinh của Lục Tiên Cầm vẫn chưa kết thúc. Tương lai là đoạn đường dài với nhiều chông chênh trắc trở. Thế nhưng, một nhà ba người bọn họ vẫn luôn bên nhau.
Cũng mong rằng, tình yêu trên thế gian là nét bút viên mãn tròn đầy.
_____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tuyết Ngưng Hoa
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved