Tác giả:
Dữu Nhất Chỉ Lê
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Bích Sơn
Thể loại:
Cổ đại,
Trùng sinh,
Cung đình hầu tước,
Trâu già gặm cỏ non,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Kiếp trước kiếp này,
Nhẹ nhàng,
Thiên chi kiêu tử,
Điên cuồng,
Độc chiếm ,
Chữa lành,
Ấm áp,
HE
Độ dài: 114
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 680
Ba tháng sau khi Minh Nhiêu gả vào An Bắc hầu phủ, nàng bị Thái Hậu ban c hết.
Nàng vốn là gả thay, cùng An Bắc hầu gia Ngu Nghiên tương kính như tân, mong ước duy nhất là sau này có thể bình an một chút mà sống đến hết đời, cho dù hắn nạp thiếp cũng không sao.
Nhưng cố tình một ngày trước khi ý chỉ của Thái Hậu đến, giữa hai người có một trận hiểu lầm cãi vã. Nàng chưa từng thấy Ngu Nghiên tức giận đến vậy, hắn cực lực kiềm chế rồi phủi tay áo bỏ đi Tây Bắc.
Minh Nhiêu không biết vì sao mình lại xui xẻo đến thế, một chén hạc đỉnh hồng đến quá bất ngờ, khiến cho nàng đau đến tan nát cả ruột gan, nôn ra máu rồi lịm dần, c hết mà không kịp trăn trối một lời.
Hồn phách của nàng lưu lạc trong hầu phủ, không thể rời đi.
Ngu Nghiên lúc ấy vẫn đang vướng bận chiến sự biên giới Tây Bắc, khi trở về phủ thì xác của Minh Nhiêu đã lạnh như băng.
Trong suốt ba ngày để tang, hắn luôn ở bên cạnh linh cữu nắm lấy tay nàng, uống hết vò này đến vò khác, mỗi một ngụm là một câu xin lỗi, hổ thẹn cùng hối hận kể sao cho hết.
Đến ngày thứ tư, hắn mang kiếm vào cung kề lên cổ Thái Hậu, bức nàng ta phải uống hết một chén hạc đỉnh hồng, trả lại nguyên vẹn nỗi đau mà nàng phải chịu đựng. Hoàng cung đại loạn, hắn lại đạp lên hết thảy rời khỏi Kinh thành.
Ngu Nghiên mang theo tro cốt của Minh Nhiêu trở về thành Lương Châu giáp biên giới, vốn là cố hương của nàng. Từ đó, dùng cả một đời bảo vệ mảnh đất hoang vắng này, bảo vệ bài vị khắc bốn chữ “ái thê Minh Nhiêu”, cũng như đã khắc thật sâu vào trong lòng hắn.
Cho đến khi Ngu Nghiên qua đời, bên cạnh hắn không còn xuất hiện thêm một nữ nhân nào khác.
Cuộc đời vốn dĩ ngắn ngủi vô thường lại mất đi cả phương hướng, cứ thế mà trôi qua thật chóng vánh, nhưng Minh Nhiêu lại nhìn thấy hết cả.
Khoảnh khắc khi ý thức tiêu tán, lại chợt nghĩ, nếu như cho nàng thêm một cơ hội, nàng vẫn sẽ chọn bước lên kiệu hoa, lựa chọn được gả cho Ngu Nghiên.
Gả cho hắn, cho người đã vì nàng mà dành hết cả đời nơi chốn hoang vu, vùi chôn sa trường, vĩnh viễn không thấy ngày về.
“Nếu như có kiếp sau, ta sẽ trả nghĩa cho người.”
***
Cảnh Huyền năm thứ hai, Minh Nhiêu trùng sinh.
Nàng quay lại thời điểm khi vừa rời Lương Châu, trở lại Tín Quốc công phủ và chuẩn bị gả thay cho đích tỷ.
Mẫu thân của Minh Nhiêu là Tần thị, khi còn trẻ từng có quãng thời gian mặn nồng cùng Tín Quốc công. Nhưng ông ta vì tiền tài mà thay lòng, cưới một tiểu thư danh giá để cầu phú quý. Tần thị chỉ có thể làm một di nương, không nói hai lời liền mang theo nữ nhi trở về quê nhà Lương Châu.
Đến tận năm mười bảy tuổi, Minh Nhiêu mới trở lại Kinh thành, bước vào phủ Quốc công và phải nhìn sắc mặt của kế mẫu Trần thị cùng đích tỷ Minh Vân mà sống.
Dì của Minh Nhiêu là phu nhân Thứ sử Lương Châu, đã kết hôn ước cho nàng và tân khoa Trạng Nguyên tương lai, Vương Tuấn Dương. Tiếc là Vương Tuấn Dương cùng Minh Vân đã có tư tình từ trước, thề thốt nếu không phải đối phương thì không cưới, trực tiếp biến Minh Nhiêu thành một trò cười.
Việc gọi nàng trở lại Kinh thành cũng là vì thế. Một là để giải trừ hôn ước, hai là tìm một mối tốt để gả nàng đi, đổi lấy lợi ích về cho gia tộc.
Trần thị và Minh Vân tính toán rất tốt, nhưng việc Ngu Nghiên từ phương Bắc trở về Kinh thành làm cho bọn họ không kịp trở tay. Thái Hậu muốn kìm chế thế lực của Ngu Nghiên trong triều đình, tìm được ba cô nương thế gia cho hắn lựa chọn, trong đó có Minh Vân.
An Bắc hầu nổi tiếng khắc thê, trước đây từng cưới ba tân nương đều khắc c hết cả ba, lâu dần không ai dám gả con cho hắn, mặc kệ hầu phủ có giàu đến đâu đi chăng nữa.
Minh Vân sống c hết không chịu gả, nhưng không ai dám kháng lại thánh chỉ, Trần thị mới nghĩ đến cách treo đầu dê bán thịt chó để cho Minh Nhiêu gả thay.
Sau khi gả thay bị bại lộ, cả Kinh thành đều âm thầm tiếc cho nhị cô nương Minh gia, xinh đẹp như vậy lại đoản mệnh.
Nhưng Minh Nhiêu lại hoàn toàn tự nguyện.
Đâu chỉ là tự nguyện, có những đêm khuya vắng lặng, nàng nghẹn ngào gọi hai tiếng “hầu gia”, không kìm được mà nhớ tới hắn của kiếp trước.
Tuy chỉ là ba tháng ngắn ngủi, nhưng Ngu Nghiên luôn dành hết tâm tư chăm sóc nàng. Bọn họ không cùng giường, Ngu Nghiên vẫn sẽ nằm ở gian ngoài để tránh người ta nói nàng bị lạnh nhạt. Nàng lạ giường ngủ không ngon, hắn đã đến Lương Châu mua loại hương liệu nàng quen dùng. Y phục có màu sắc Minh Nhiêu thích, cũng là do tự tay Ngu Nghiên lựa chọn.
Kiếp này gặp lại sớm hơn một chút, hắn đã giải vây cho nàng trong vườn Ngự Uyển. Một ánh mắt thoáng qua, bao nhiêu tâm tư tình cảm như đê tràn thác đổ.
Lần này nàng không muốn chỉ là tương kính như tân nữa.
Vì vậy, một cô nương mềm yếu như nàng đã lặn lội đường xa, đuổi theo hắn đến tận biên thùy Tây Bắc chỉ để nói một câu, ta nhớ chàng rồi.
Lúc ấy, phòng tuyến cuối cùng trong lòng Ngu Nghiên đã ầm ầm sụp đổ.
***
Ai cũng biết rằng, An Bắc hầu là bức tường thành kiên cố nhất chắn giữa Đại Lâm và Tây Nhung. Có hắn trấn thủ biên cương, khắp tứ châu đều được an giấc ngủ say.
Nhưng không phải ai cũng biết, Ngu Nghiên khi còn là thiếu niên đã từng mơ ước trở thành một quan văn.
Phụ thân của hắn là tướng quân, sớm đã chán ghét việc c hém g iết nên luôn muốn hắn đọc sách, sau này không cần phải tắm máu mà sống. Ngu Nghiên một mực vâng lời, hăng say học tập, chí hướng vời vợi.
Ngược lại, hắn không có ấn tượng gì sâu đậm đối với mẫu thân. Bà trách mắng phụ thân ép hắn học quá nhiều, nhưng chưa từng thật sự quan tâm Ngu Nghiên nghĩ gì trong lòng.
Sau khi phụ thân bị s át h ại, Ngu Nghiên kế nghiệp ông trở thành một tướng quân, đèn sách đều xếp xó nơi góc tường. Quanh năm túc trực ở Ngọc Môn Quan, có gió lạnh và tuyết sương làm bạn.
Mười năm sau, Hoàng đế triệu hắn trở lại Kinh thành, bấy giờ vận mệnh mới bắt đầu xoay chuyển.
Một đêm cung yến nọ, Thái Hậu có ý ban hôn, Ngu Nghiên buồn bực đi dạo trong Ngự Uyển. Ngang qua một góc khuất, có người đâm sầm vào lồng ngực hắn.
Là một tiểu cô nương nhỏ nhắn, khuôn mặt đỏ bừng vì vội vã chạy trốn khỏi tên sở khanh. Ánh mắt nàng lúng liếng sáng như sao, tóc đen như thác, ngũ quan đẹp tựa thiên tiên. Nàng gấp gáp cầu xin giúp đỡ, không đợi câu trả lời đã vòng qua trốn sau lưng hắn.
Có thứ gì đó trong lòng đang rục rịch trỗi dậy.
Lại qua một vài tháng nữa, tiểu cô nương đó đã khoác hỉ phục ngồi sau tấm màn, nhìn thấy hắn liền nhẹ nhàng gọi một tiếng “phu quân”.
Minh Nhiêu đã từng lo lắng Ngu Nghiên sẽ cảm thấy bị sỉ nhục vì bị tráo tân nương, nhưng thật ra, là hắn đã âm thầm lấy trộm hôn thư, đưa sính lễ đến Minh gia, bởi vì hắn biết chắc chắn nàng sẽ là người gả thay.
Hành vi mặc dù rất tiểu nhân, nhưng hắn không quan tâm, dù sao Minh Nhiêu cũng đã nằm trong tay hắn. Mỹ nhân dưới ánh trăng đó cuối cùng đã trở thành một bảo vật được Ngu Nghiên cất giữ cẩn thận trong tráp ngọc.
Sau khi thành thân, Minh Nhiêu mới dần phát hiện ra những góc khuất tối tăm trong nhân cách của Ngu Nghiên, kiếp trước chỉ vì tôn trọng lẫn nhau nên không hề hay biết.
Hắn không thích nàng nhìn bất cứ một ai, kể cả mẫu thân hay nha hoàn bên người. Nàng nói mình muốn về thăm nhà qua đêm, hắn liền phát đ iên ôm nàng trở về phủ. Ngay cả các ca ca thân thiết nhất cũng không được phép gọi nhũ danh của nàng, nếu không hắn sợ hắn không kìm được mà làm ra chuyện không thể tha thứ.
Ngu Nghiên còn tự tay làm một cặp lục lạc đeo vào cổ chân Minh Nhiêu, đánh dấu chủ quyền một cách trắng trợn. Nhưng sau này, chính hắn mới là người bị giam cầm, cả tâm trí lẫn thể xác đều trầm luân theo tiếng lục lạc reo.
Minh Nhiêu biết hắn bị đ iên, nàng rõ ràng nên ủy khuất, nên khóc lóc mắng chửi mới đúng, nhưng tại sao nàng lại năm lần bảy lượt thuận theo ý nghĩ đó, thậm chí còn từng chút một dùng tình yêu mà cảm hóa hắn?
Minh Nhiêu không phải Bồ Tát, nàng không thể cứu rỗi cả thiên hạ, chỉ nguyện cứu lấy một người duy nhất.
Nàng có một bí mật, đã cất giấu trong lòng từ rất lâu về trước.
Năm bảy tuổi, Minh Nhiêu đi lạc bị sơn tặc bắt cóc. Một chàng thiếu niên mười bảy tuổi đã tự mình diệt sạch cả ổ cướp, đưa tay ôm nàng đang co ro trong góc trở về nhà.
Năm mười bảy tuổi, Minh Nhiêu đã gả cho chàng thiếu niên năm ấy, bấy giờ hắn đã hai mươi bảy.
Phu quân của nàng bị người người thóa mạ là hung thần khắc thê, nhưng những tân nương kia c hết đều do họ tự chuốc lấy. Mọi người né hắn như né tà, cũng đã quên mất là ai đã dùng nửa đời để đắm mình trong khói lửa, đổi lấy vạn dặm khói bếp bình an.
Nàng có mẫu thân, có các ca ca, có dì, có tỷ muội tốt, nhưng Ngu Nghiên lại chỉ có một mình nàng. Trong mắt hắn không chứa nổi một hạt cát, nhưng toàn bộ dịu êm đều dành riêng cho Nhiêu Nhiêu của hắn.
Nàng còn muốn nói cho cả thiên hạ biết rằng, đó là trượng phu của ta. Đầu hắn đội trời, chân hắn đạp đất, lấy thân làm bức tường thành che chở cho núi sông Đại Lâm trăm năm yên bình. Về nhà, hắn sợ nàng tức giận, mà sợ nhất là bị nhốt ngoài cửa không được lên giường.
Minh Nhiêu không chỉ là báu vật, mà còn là cây đại thụ che chở, là nguồn nước tưới mát cho vùng đất cằn cỗi trong lòng Ngu Nghiên. Nàng chấp nhận mạo hiểm tính mạng theo hắn về Kinh thành đối đầu với Thái Hậu, ủng hộ hắn theo đuổi lý tưởng, vạch trần chân tướng về cái c hết của phụ thân.
Nàng cho Ngu Nghiên một mái nhà trọn vẹn đúng nghĩa, những đêm dài không còn lạnh lẽo, những sớm mai không còn cô độc.
Thế nên, nếu như Minh Nhiêu gả cho hắn là một ủy khuất.
Vậy chỉ đành ủy khuất nàng cả đời mà thôi.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Dã Quỳ
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved