logo
REVIEW>> SAU KHI GẢ CHO CA CA CỦA NGƯỜI TRONG LÒNG
sau-khi-ga-cho-ca-ca-cua-nguoi-trong-long
Tìm truyện

SAU KHI GẢ CHO CA CA CỦA NGƯỜI TRONG LÒNG

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 107

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 20

Giới thiệu:

Đích nữ của Định Quốc Công, Cố Cẩm Sắt là quý nữ kinh thành cành vàng lá ngọc. Kiếp trước, nàng gả cho người trong lòng là Ngũ Hoàng tử đúng như ước nguyện.

Nào ngờ, Ngũ Hoàng tử chẳng những nạp con gái út của Tể tướng vào cửa, sủng thiếp diệt thê; lại còn vu hãm phủ Định Quốc Công có lòng mưu nghịch, khiến cả phủ Quốc Công bị c hém đầu.

Trước khi c hết, Cố Cẩm Sắt mới hay, chẳng qua Ngũ Hoàng tử cưới nàng chỉ để mượn tay phủ Định Quốc Công diệt trừ phe đối lập, bước lên ngôi vị Thái tử.

Sống lại trở về năm Ngũ Hoàng tử cầu hôn, Cố Cẩm Sắt nhìn vẻ mặt giả tạo của Ngũ Hoàng tử, cười khẩy:

“Chẳng lẽ Vương gia hồ đồ rồi sao? Cẩm Sắt chưa từng có hôn ước với Vương gia.”

Hoàng thượng và Hoàng hậu có ý tác hợp, trong hội hoa đã hỏi nàng để ý vị Hoàng tử nào.

Ánh mắt Cố Cẩm Sắt nhìn về phía Đại Hoàng tử có ơn với nàng ở kiếp trước.

“Thần nữ thích Ly Vương đã lâu, mong Bệ hạ thành toàn.”

Mọi người: ? Bây giờ vẫn còn có người muốn gả cho kẻ tàn phế à?

Ngũ Hoàng tử cho rằng, hoàng huynh đã bị liệt nửa người nhiều năm, Cố Cẩm Sắt sẽ quay về bên hắn ta. Nhưng cuối cùng, hắn ta phát hiện ra hoàng huynh của hắn ta chẳng những không tàn phế, mà còn ôm mỹ nhân trong lòng bước lên ngôi chí tôn. Chàng nhìn xuống hắn ta từ trên cao rồi nói với hắn ta: “Ngũ đệ, còn không mau gọi một tiếng tẩu tẩu.”

*

Đại Hoàng tử Ly Vương, Bùi Trạch chinh chiến sa trường không biết bao lần, chiến công hiển hách. Chàng vốn là ứng cử viên có một không hai cho ngôi vị Hoàng đế. Nào ngờ, cả đời chàng rong ruổi nơi biên ải, đến cuối cùng lại rơi vào kết cục bị cô lập hoàn toàn.

Mẫu phi bị hại, đôi chân bị phế, tâm phúc không rõ tung tích, chàng chỉ còn lại hư danh.

Chàng vốn tưởng đời mình đã tàn lụi như đôi chân kia, nhưng chẳng thể ngờ sẽ có một người, lảo đảo chạy vào lòng chàng, muốn gả cho chàng.

1v1, sạch, HE.

Nữ chính sống lại. Giai đoạn đầu nam chính tàn phế, lúc xuất hiện đã hồi phục, vì thế về sau là giả vờ.

***

“Dần dà bóng hình ấy tan theo thời gian

Một mặt thì mang vẻ lạnh nhạt, một mặt lại từng nói những lời yêu

Lòng tin bị phản bội bởi sự giả dối của những lời thề và lời hứa

Vòng luân hồi này sao có thể độ được ta.” *

Nửa đời trước Cố Cẩm Sắt sống trong nhung lụa, là đích trưởng nữ, là viên ngọc quý của phủ Định Quốc Công. Nàng chưa từng biết đến nỗi lo của đời người, được nuông chiều đến kiêu ngạo tùy hứng, thậm chí còn được ban cho hôn ước với Đại hoàng tử trong cung.

Khi ấy, nàng đem lòng ái mộ biểu ca Duệ Vương Bùi Minh của mình, một lòng một dạ với hắn ta. Bùi Minh bảo gì nàng nghe nấy, hoàn toàn là tin tưởng đến mù quáng.

Từ Duệ Vương phi đến Thái tử phi, sau đó là bước lên phượng vị, trong mắt thiên hạ, ấy là mệnh cách quý nhân, là cuộc sống viên mãn mà biết bao nhiêu người đã ghen tị đến đỏ con mắt.

Nhưng rồi, mọi thứ bắt đầu tan vỡ từ lúc nào nhỉ?

Từ ngày Bùi Minh nạp Từ Vãn Nhi vào làm thiếp, trao cho nàng ta mọi thực quyền trong Vương phủ, từ ngày phủ Định Quốc Công uy chấn kinh thành ngã ngựa, hay là kể từ ngày ánh mắt hắn ta trao cho nàng không còn được ấm áp như thuở trước?

Cố Cẩm Sắt không biết, nàng thực sự không biết. Mãi đến khi bị ép phải uống chén r ượu đ ộc ấy, phải chứng kiến cảnh đệ đệ ruột thịt bị chính phu quân của mình g iết hại, nàng mới vỡ lẽ.

Hóa ra ngay từ đầu, tất cả đều là một cái bẫy, một cái bẫy nhắm vào nàng và gia đình của nàng. Hóa ra Bùi Minh không hề yêu thương nàng, những lời hứa hẹn lúc trước đều là dối trá. Hóa ra hắn ta cưới nàng là để mượn phủ Định Quốc Công làm bàn đạp, sau khi ngồi vững trên ngai vàng rồi, hắn ta đã quay sang diệt sạch cả nhà nàng.

Những giây phút cuối đời, Cố Cẩm Sắt chỉ biết trơ mắt nhìn người thân cuối cùng của mình c hết đi, bị ném vào bãi tha ma, ngay cả một bộ áo liệm cũng chẳng có, rồi lại phải trút hơi thở cuối cùng khi hận ý còn chưa kịp tan.

Cứ ngỡ rằng như thế là đã hết, nào ngờ giữa đêm khuya vắng lặng, có một người đã tìm đến bãi tha ma nọ.

Người ấy ngồi trên xe lăn, nhưng dù đi lại khó khăn đến đâu, chàng vẫn tự mình đào đất an táng cho hai tỷ đệ của nàng. Từng nắm đất một, khiến y phục chàng dơ dáy không sao tả nổi. Nhưng chàng vẫn kiên trì như thế, cho đến khi trời hửng sáng.

Cố Cẩm Sắt đã chứng kiến hết tất cả và đã khắc ghi bóng hình ấy vào thật sâu trong tim.

Chỉ tiếc kiếp này tin nhầm người, đến lúc c hết đi, ngay cả tôn nghiêm cũng chẳng thể giữ lại.

Nếu có kiếp sau, ta sẽ trả nghĩa cho người.

***

May mắn sao, trời cao có mắt.

Cố Cẩm Sắt được quay lại năm Lương Nguyên thứ bảy, ngay vào ngày Bùi Minh đến phủ Định Quốc Công bàn chuyện hôn sự. Lần này, nàng đã hướng ánh mắt đến nam nhân đang ngồi trên xe lăn, bình tĩnh cầu xin Hoàng đế để được phép gả cho chàng.

Hẳn là mọi người đều nghĩ nàng điên rồi, bởi vì Đại hoàng tử Bùi Trạch là một kẻ tàn phế, trong tương lai chỉ có thể làm một nhàn vương. Gả cho chàng, khác nào chấp nhận cuộc sống an phận thủ thường cả đời, vả lại, phủ Định Quốc Công đang lên như mặt trời ban trưa, chắc chắn cũng sẽ không muốn nàng lấy một người như vậy.

Nhưng Cố Cẩm Sắt lại kiên quyết đến kỳ lạ. Nàng ăn trọn một cái tát của phụ thân, sau cùng vẫn dõng dạc nói nếu không phải Bùi Trạch thì không gả. Không hẳn là vì thích, nhưng ít nhất nàng cũng biết chàng là người tốt, bản thân Cố Cẩm Sắt cũng không mưu cầu gì cao vời, chỉ cần có thể bình an sống hết kiếp này là đủ.

Cứ như thế, nàng đã lên kiệu hoa, gả cho Bùi Trạch.

***

“Nửa đời còn lại như muốn xé nát ta

Người hãy nhìn đi, trốn tránh trong góc, cẩn thận sống tạm qua ngày

Sắm vai người bảo hộ những cái vỏ rỗng tuếch

Vô số lần ta muốn lựa chọn lại

Ta đứng trong vòng xoáy bên vực thẳm, lần nữa bị tiếc nuối nhấn chìm

Vòng luân hồi này, ta biết trải qua thế nào đây?” *

Trước năm Lương Nguyên thứ hai, trước khi biến cố Huyền Thanh Môn xảy ra, Bùi Trạch vẫn là vị hoàng tử được thánh sủng nhất của hoàng tộc. Mẫu thân là Hoàng hậu, bản thân chàng cũng rất ưu tú, văn võ toàn tài, dung mạo tuấn tú, từng lập nhiều chiến công hiển hách.

Khi ấy, không ai không biết đến vị Bình Dương Vương nức tiếng của kinh thành. Ai cũng nghĩ rằng ngôi vị chủ nhân Đông Cung nhất định sẽ thuộc về chàng và quả thực khi ấy, chính Bùi Trạch cũng nghĩ như thế.

Nhưng rồi, năm Lương Nguyên thứ hai, mẫu tộc của Bùi Trạch tạo phản. Mẫu thân sợ tội tự vẫn, bản thân chàng vội vàng từ biên cương quay về, giữa đường bị đánh gãy hai chân, đến khi về lại kinh thành thì cũng chẳng còn lại gì nữa.

Cứ như thế, Bình Dương Vương biến mất, chỉ còn lại vị Ly Vương phải sống trên xe lăn, tương lai trước mắt bỗng chốc tắt lịm. Địa vị, quyền thế, người thân, bao gồm cả hôn ước từng định ra năm xưa, hy vọng cùng hoài bão, tất cả đều vỡ nát tan tành.

Chàng vẫn còn nhớ ngày hôm ấy, là lần đầu tiên chàng được gặp vị hôn thê của mình. Nàng vẫn còn là một tiểu cô nương xinh xắn, trên môi lúc nào cũng treo nụ cười rạng rỡ, dùng ánh mắt trong veo như nước nhìn về phía chàng.

Bùi Trạch từ mong ước được cưới nàng biết bao. Vậy mà giờ đây, ngay cả nàng cũng đang dần rời xa chàng.

H ận không? Nói không h ận là nói dối. Nhưng nếu quay lại ngày hôm đó, chàng cũng đâu thể làm được gì hơn như thế.

Đây là kết cục đã định sẵn và Bùi Trạch sẽ phải sống cô độc với nó cả đời.

Nào ngờ thiên ý khó phân, vào một ngày nọ, trong vườn thượng uyển, cô nương kia đã bất chấp ánh mắt của người đời, cầu xin Hoàng đế để được gả cho chàng.

Phản ứng đầu tiên của Bùi Trạch là, không thể tin nổi. Có phải nàng đ iên rồi không? Hay là vì âm mưu gì khác? Nhưng chàng cũng đâu còn lại gì cho nàng lợi dụng nữa, cho nên sau này nàng cũng sẽ bỏ chàng mà đi giống như những người khác đúng không?

Để trả lời cho những câu hỏi ấy, Cố Cẩm Sắt đã dành cả quãng đời còn lại để chứng minh. Một tay nàng quán xuyến mọi sự vụ trong Vương phủ, không quên đặt chàng lên làm ưu tiên hàng đầu. Trong tim nàng có chàng, ánh mắt dịu dàng e thẹn kia chỉ dành cho mình chàng, và cũng cố hết sức để vun đắp một tương lai cho hai người.

Nàng muốn một đời bình lặng, nhưng Bùi Trạch lại mưu đồ nhiều hơn như thế.

Chàng muốn tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau biến cố Huyền Thanh Môn, chàng muốn lấy lại những gì đã từng bị tước đoạt mất, mở ra một con đường máu dẫn đến hoàng vị, sau cùng, chàng sẽ đem những gì tôn quý nhất mà một nữ nhân có thể có trao trọn cho nàng.

Quãng đời còn lại, nguyện có người ở bên bầu bạn, đi qua xuân hạ thu đông, cùng nắm tay nhau đến khi bạc mái đầu.

“Kiếp trước, Bùi Trạch từng khắc lên bia mộ của nàng rằng, hẹn kiếp sau gặp lại.”

Ly Vương, kiếp này, đã gặp lại được rồi.

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Không thể độ luân hồi do Doãn Tích Miên thể hiện.

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Xoài - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN