
Tác giả:
Dư Hà Thích
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Tịch Lam
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Hào môn thế gia,
Thanh mai trúc mã,
Linh dị thần quái,
Tương ái tương sát,
HE
Độ dài: 99
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 12
“Nỗi lòng phàm tục là khi ngước mắt nhìn lên, trăng bỗng khuyết
Hồng trần là đôi mắt ngắm nhìn ba nghìn đóa hoa tản mác trong tuyết ngập trời
Lòng trắc ẩn là khi tan biến, vẫn ôm vào lòng một cánh bướm mỏng manh
Tỉnh ngộ là đem hồi ức gột rửa một lần trong vũng nước đục
Từ đây không còn gặp lại nhau.” *
Ngày vào kinh, Thẩm Kim Loan mới chỉ là một thiếu nữ.
Nàng xuất thân từ Thẩm gia ở Vân Châu, một gia tộc đã trấn giữ biên ải Bắc Cương suốt nhiều năm. Cha và hai ca ca của nàng là tướng quân chinh chiến ngoài sa trường, còn nàng là người mang theo kỳ vọng của cả nhà để tiến kinh.
Thuở mới đến kinh thành, Thẩm Kim Loan không có chỗ dựa, vì chưa quen với các lễ nghi quý tộc ở đây nên thường xuyên bị mọi người cười chê. Nhưng vì cha, vì các ca ca và vì Thẩm gia, nàng vẫn cắn răng bước tiếp, bởi vì trên vai nàng còn là tương lai của cả gia tộc.
Cho đến một ngày nọ, tin dữ từ quan ải đã truyền đến kinh thành.
Vân Châu thất thủ, Thẩm tướng quân và hai con trai b ỏ m ạng, x ác bị quân giặc treo trên tường thành rồi mang đi, vĩnh viễn không được an nghỉ.
Còn Thẩm Kim Loan, nàng đã gả cho Thái tử làm Thái tử phi, rồi sau đó đã từng bước một trở thành Hoàng hậu. Kể từ đó, cuộc đời của nàng đã chìm trong bể t hù h ận và tuyệt vọng.
Mong ước duy nhất của nàng là tìm lại hài cốt của người thân để an táng cho họ, ngặt nỗi bao nhiêu năm trôi qua, những mật thám nàng phái đi năm lần bảy lượt tay không trở về. Mãi cho đến lúc c hết đi, nàng vẫn chưa thể thực hiện nguyện vọng duy nhất ấy của mình.
Mà nói đến cái c hết của Thẩm Kim Loan, chính bản thân nàng còn thấy vô cùng nực cười.
Vì tuyệt vọng tìm kiếm tung tích hài cốt nên nàng đã thi triển cả cấm thuật, mong có q uỷ hồn nào đó có thể chỉ đường cho nàng. Nhưng cũng vì lẽ đó, Thẩm Kim Loan đã bị vu cho tội danh mê tín dị đoan, bị tước đoạt phượng ấn rồi giam giữ trong cung, sau cùng lại vì một chén rượu đ ộc mà bỏ mạng.
Còn chủ nhân của chén rượu đ ộc thì không cần nói cũng biết là ai.
Cả đời Thẩm Kim Loan vì tội danh của Thẩm gia mà gây thù chuốc oán không ít. Trong số đó, có một người khiến nàng h ận đến nghiến cả răng và nàng biết hắn cũng h ận nàng y như vậy.
Cố Tích Triều, vị công tử đứng hàng thứ chín của Cố gia.
Sở dĩ Vân Châu thất thủ chính là vì Cố gia không chịu đến chi viện, đại ca của Cố Tích Triều đã phản bội lại tình nghĩa huynh đệ với đại ca nàng và bấy giờ đang không rõ tung tích. Thẩm Kim Loan muốn trả thù Cố gia, đương nhiên sẽ phải đối đầu với Cố Tích Triều.
Hai người đấu đá nửa đời, nàng đã dùng kế để khiến Hoàng đế đuổi hắn đến biên ải chịu khổ, tưởng như thế là đã thắng được một ván, nào ngờ hắn lại trả lại cho nàng một chén rượu đ ộc.
Yêu hậu Thẩm Kim Loan, khi còn sống thì bị giam giữ, lúc c hết rồi không được nhập hoàng lăng, không có bia mộ, cũng chẳng được thờ cúng, dân chúng không ai để tang, ngay cả người chồng mà nàng đầu ấp tay gối suốt ngần ấy năm cũng chẳng buồn thông cáo cho người ngoài biết.
Một đời của nàng đã kết thúc như thế đấy, đã từng là Thập Nhất nương được cả nhà chiều chuộng yêu thương, đã mang theo biết bao nhiêu kỳ vọng cùng hy vọng để vào kinh, để rồi lúc c hết đi chẳng có ai ở bên cạnh, trong tim là mối h ận t hù sâu sắc chưa nguôi, cùng với mong ước còn đang dang dở.
***
Có lẽ vì chấp niệm quá sâu nên sau khi c hết, Thẩm Kim Loan không đi đầu thai ngay, mà biến thành một hồn m a lang thang.
Đến một ngày nọ, trong một lần bị gọi hồn đến để trấn áp q uỷ thần, nàng đã gặp lại Cố Tích Triều, trông hắn có vẻ không khá khẩm là mấy.
Tất nhiên rồi. Nhờ ơn của nàng, Cửu lang của Cố gia đã từ một vị công tử tài hoa xuất chúng, tiền đồ xán lạn biến thành một kẻ bị đày tới vùng quan ải cằn cỗi khắc nghiệt của phương Bắc cơ mà. Nay thấy cuộc sống hắn khắc khổ, hai bên tóc mai đã điểm bạc, trong lòng Thẩm Kim Loan thấy vô cùng dễ chịu.
Cố Tích Triều trúng đ ộc, mà thuốc giải đ ộc lại nằm trong tay Thẩm Kim Loan, vì thế nên hắn không còn cách nào khác ngoài việc phải đáp ứng điều kiện mà nàng đưa ra: Tìm lại hài cốt của ba cha con Thẩm gia.
Cứ như thế, một người một q uỷ bọn họ đã thâm nhập vào nội trướng Khương Vương, sau đó bị cuốn vào trong cuộc tranh đấu nội bộ với tộc người Bắc Đình.
Càng tìm hiểu, bao nhiêu chân tướng phía sau lại càng lộ ra, cùng với đó là cả sự thật về con người và tình cảm ngày xưa.
Có nhiều lúc Thẩm Kim Loan đã từng tự hỏi mình, vì sao hai người họ lại ra nông nỗi này nhỉ?
Rõ ràng khi nàng mới vào kinh, chính Cố Tích Triều là người duy nhất đứng ra bênh vực bảo vệ nàng khi nàng bị con cháu quý tộc cười chê, và sau đó, hai người đã trở thành tri kỷ tâm giao.
Cố Tích Triều của thời niên thiếu là một người có nụ cười tựa gió xuân, trong mắt là nhiệt huyết bừng bừng, tràn đầy chí khí mưu cầu công danh. Mà nàng của khi ấy cũng là một thiếu nữ ngây ngô, có chuyện gì đều nói cho hắn nghe. Hai người như hình với bóng, ngày càng thêm thân thiết.
Nghe nói hắn đã từng xin Tiên đế một chỉ hôn cho mình, chờ khi trở về rồi, hắn sẽ hỏi cưới cô nương ấy.
Nhưng cũng kể từ đó, mọi thứ đã bắt đầu trở nên sai lệch.
Không còn là bằng hữu tri kỷ, chỉ còn nợ m áu chồng chất. Không còn Cố Cửu lang hay Thẩm Thập Nhất, chỉ có phản tướng và yêu hậu. Khi còn sống thì đấu đá đến mức đầu rơi m áu chảy, khi c hết rồi vẫn không quên mỉa mai cãi vã.
Mười lăm năm, hết thảy mọi thứ vẫn chưa từng thay đổi.
Đến một lúc nào đó, Thẩm Kim Loan đã giật mình nhận ra, hóa ra nàng đã c hết mười năm rồi. Nhưng tại sao nàng vẫn còn ở đây?
Lão đạo sĩ kia đã nói hồn phách không được thờ cúng sẽ dần dần tan biến, không thể đi đầu thai, cũng không thể tiếp tục lảng vảng ở nhân thế. Thẩm Kim Loan mang danh yêu hậu, không được nhập thổ, cũng chẳng còn người thân nào trên đời, thế mà vẫn có thể lang thang ở trần gian mười năm.
Chỉ có một cách giải thích duy nhất, chính là đã có người đã thắp hương cho nàng trong suốt mười năm vừa qua.
Người đó là ân nhân của nàng, nhưng mà là ai thế nhỉ? Đợi sau này khi tâm nguyện hoàn thành rồi, nàng phải đến cảm ơn người đó thật tử tế mới được.
***
“Đi qua hồng trần chẳng để lại gì
Đương lúc say rượu ngâm nga nhớ cố nhân
Cách xa ngàn vạn dặm, buồn vui cùng yêu hận
Rõ ràng trong mộng vẫn đang mưa
Ngoài mộng đều là tiếng sáo vang khắp
Trong hí xướng lên, nhân sinh đã qua bao mùa xuân.” **
Cố Tích Triều tuy là Cửu lang của Cố gia, nhưng thuở nhỏ, hắn đã từng sống cùng mẫu thân một khoảng thời gian ở Giang Nam, rồi sau đó mới được đón về kinh thành.
Khi mới đến, Cố Tích Triều không được yêu thích, các huynh đệ tỷ muội trong nhà ghét bỏ, chỉ có mình đại ca coi trọng, dạy dỗ bảo ban hắn, dần dần biến hắn thành một vị công tử như gió xuân của thời niên thiếu.
Khi Thẩm Kim Loan vào kinh, xuất phát từ đạo đức lễ nghi Nho giáo được học, Cố Tích Triều đã đứng ra bảo vệ nàng.
Thẩm Thập Nhất là một mỹ nhân khuynh thành, thông minh nhưng không kém phần tinh nghịch, đối với Cố Tích Triều, tháng ngày có nàng bầu bạn là quãng thời gian đẹp nhất trên đời.
Nhiều năm trôi qua chóng vánh, cả hắn và nàng đều đã trưởng thành. Nàng mang tham vọng to lớn, nhưng những gì Cố Tích Triều cầu là một đạo chiếu chỉ tứ hôn. Chờ hắn lập công trở về, nhất định sẽ đến cầu thân với nàng.
Sau này… Không có sau này nữa.
Thứ ánh sáng trong mắt nàng dần dần tàn lụi, thay thế bằng một nỗi t hù h ận sâu đến mức không có cách nào vượt qua. Hắn không coi trọng Cố gia, nhưng đại ca có ơn với hắn, hắn không thể không thay huynh ấy bảo vệ Cố gia.
Cố Tích Triều đã bị đày đến biên ải, phải sống khắc khổ như thế suốt đời. Đây là quả đắng mà hắn phải chịu, hắn cũng vui lòng chịu đựng, nào ngờ chỉ nhận được tin nàng đã qua đời.
Cứ như thế, mười năm trôi qua.
“Cố tướng quân không tin quỷ hồn, không tin thần Phật. Nhưng mỗi khi tuyết rơi, tướng quân sẽ luôn đốt ba nén hương, cúng tế trước linh vị của yêu hậu kia.”
Mười năm thắp hương, mòn mỏi chờ đợi một bóng hình trở về.
Có lẽ Thẩm Kim Loan chưa từng hay biết, thực ra điều ước của Cố Tích Triều đơn giản lắm.
Hắn chỉ muốn chăm chỉ đọc sách, học đạo Khổng Mạnh, thi đỗ công danh, có được một chức quan nhàn hạ trong triều đã lập thân. Sau đó, cưới được người trong lòng về nhà, ngày ngày may cho nàng một bộ y phục mới, không để ai ức hiếp nàng.
Chỉ đơn giản như vậy thôi, nhưng Cố Tích Triều vẫn không làm được.
Đại ca hắn nợ nàng, cả nhà hắn nợ nàng, vậy thì hắn chỉ đành dùng cả đời này để trả lại hết cho nàng.
Còn Thẩm Kim Loan, sau khi tâm nguyện đã thành, nàng vẫn chưa đi đầu thai.
“Còn chấp niệm chưa tan sao?”
“Còn.”
Nàng lau đi vết m áu trên mặt hắn, cười đáp: “Muốn thỉnh tướng quân, cả đời này vì ta mà đốt hương.”
Chung quy cũng là vì có quá nhiều tâm nguyện chưa thành.
Thẩm Thập Nhất xuất thân từ biên cương phương Bắc, từ sau khi vào kinh, nàng vẫn luôn muốn được quay về cố hương, được tự tay ủ một vò rượu, bẻ một cành đào xuân sơn Vân Châu.
Cố Cửu đến từ Giang Nam, từ khi vào kinh, mong ước nhỏ nhoi của hắn là có thể quay lại nơi đó để nghe tiếng sóng triều dâng.
Một đời dang dở, chấp niệm khó tan.
Mong quân dùng cả đời này để thắp hương cho ta, ở bên ta, che chở ta.
Trải qua bao nhiêu phong ba, trước sau như một, mãi chẳng đổi thay.
_____
*: Trích bản dịch lời bài hát Hắc nguyệt quang do Mao Bất Dịch và Trương Bích Thần thể hiện, OST Trường Nguyệt Tẫn Minh
**: Trích bản dịch lời bài hát Cô nương Trường An do Lão Can Ma thể hiện
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hoài Cát
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved