
Tác giả:
Vũ Dư
Reviewer:
AI_Mộc Miên
Designer:
AI_Nha Thanh
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Hào môn thế gia,
Cung đấu,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Lâu ngày sinh tình,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 234
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 5
Giới thiệu:
Khi Thời Kiến Lê còn nhỏ đã mất phụ mẫu, không nơi nương tựa, bị bầy sói vây quanh, đành phải lên kinh thành nương nhờ di mẫu, trở thành biểu cô nương nhị phòng sống nhờ ở phủ An Quốc Công.
Đến tuổi, di mẫu tìm cho nàng một mối hôn sự, không ngờ hôn sự lại bị thứ nữ nhị phòng cướp mất. Thôi thì cũng được, nàng vốn không có tình cảm gì với vị hôn phu kia, coi như kịp thời dừng lại tránh tổn thất, để biểu ca đánh cho vị hôn phu cũ một trận rồi cho qua.
Sau đó, di mẫu lại tìm kiếm phu quân cho nàng.
Thời Kiến Lê có dung mạo đẹp, nhìn những bức họa nam tử mà di mẫu sưu tầm được, cảm thấy đều không hợp ý nàng, sau này nàng tìm được một nam tử có tư thái xuất chúng nhưng vị thế tử thanh phong lãng nguyệt kia lại sốt ruột.
Đêm trước khi di mẫu chuẩn bị đưa nàng đi xem mắt, vị thế tử đang ghen tuông đứng trước mặt nàng: "Nghe nói gần đây Lê cô nương đang tìm kiếm phu quân, không biết có thể cân nhắc ta không?"
***
Thời gian luôn trôi một cách hững hờ, chẳng vì ai mà dừng lại cũng chẳng nhanh chậm vì ai. Mỗi ngày đều chỉ có ngần ấy thời gian, hết hôm nay sẽ đi qua hôm khác, chẳng mấy chốc, rất nhiều ngày tháng đã trôi đi, mà Thời Kiến Lê cũng đã ở phủ An Quốc Công tới năm thứ năm rồi.
Năm năm trước, nàng vẫn là con gái của một quan tri phủ ngũ phẩm, là nữ nhi yêu quý của phụ thân nàng. Tuy rằng mẫu thân đã không may qua đời sớm vì bệnh tật nhưng nàng lại chưa từng vì thế mà phải chịu cảnh ấm ức hay thiếu thốn tình cảm.
Phụ thân nàng là một vị quan phụ mẫu hết mực thanh liêm, được người dân Độ Châu vô cùng yêu quý, vì vậy nàng là con gái của ông cũng được nương theo sự yêu quý ấy, mỗi lần ra ngoài đều có mọi người chào đón nhiệt tình.
Nếu sau đó phụ thân không hy sinh vì nhiệm vụ, có lẽ Thời Kiến Lê sẽ tiếp tục được sống trong những tình yêu và sự vui vẻ đó, rồi lớn lên, gả cho một phu quân hiền đức, cùng nhau trải qua cuộc sống bình yên của mình.
Nhưng tiếc rằng mọi chuyện đã chẳng như ý muốn, phụ thân qua đời, tri phủ mới lên thay. Tri phủ mới này là một kẻ b iến t hái thích nhắm tới những đứa trẻ xinh xắn, các tiểu cô nương mười mấy tuổi, vì vậy mà thúc phụ nàng đã âm mưu hãm hại dâng nàng cho tên tri phủ đó hòng kiếm lợi.
Thời Kiến Lê rơi vào cảnh đường cùng, nàng biết nếu nàng vẫn ở lại chốn cũ, nhất định sẽ có ngày nàng không tự bảo vệ được bản thân. Vì vậy, khi thúc phụ định ép nàng tới chỗ tên tri phủ mới, nàng đã đập vỡ đầu thúc phụ rồi chạy trốn từ Độ Châu tới phủ Quốc Công nương nhờ người di mẫu đã gả cho nhị lão gia phủ An Quốc Công làm phu nhân.
Di mẫu Kiểu Nhược Huỳnh là em gái của mẫu thân nàng, tuy xa cách đã lâu nhưng tình cảm vẫn hết sức gắn bó. Chứng kiến bộ dạng chật vật của nàng khi chạy tới phủ An Quốc Công, Kiểu Nhược Huỳnh không thể nhịn được sự đau lòng dành cho cô cháu gái. Vì vậy trong phủ bà cũng luôn săn sóc Thời Kiến Lê, muốn chăm sóc cho nàng thật tốt, rồi giúp nàng tìm được một phu quân xứng đôi vừa lứa để tỷ tỷ và tỷ phu trên trời được an lòng.
Phủ An Quốc Công tuy quyền cao chức trọng nhưng trong phủ mọi người lại hòa thuận hiếm thấy, ít nhất dù có thật lòng hay giả ý thì ngoài mặt, tất cả đều cố gắng giữ hòa khí với nhau, từ các vị di nương tới các huynh đệ tỷ muội trong nhà đều như vậy.
Thế nên Thời Kiến Lê ở trong phủ An Quốc Công cũng chưa từng gặp cảnh bị làm khó dễ hay bắt nạt. Điều này một phần là do gia giáo của phủ Quốc Công tốt là thế, nhưng phần nhiều là vì Thời Kiến Lê luôn hành xử vô cùng đúng mực, khéo léo.
Hồi còn ở Độ Châu, thật ra Thời Kiến Lê cũng khá tinh nghịch, trốn học hay ra sông bắt cá nàng đều từng trải qua rồi, nhưng đó là đặc quyền của một người có phụ thân che chở, được sống ở chính quê hương và ngôi nhà của mình. Khi tới phủ An Quốc Công, dẫu có di mẫu bảo vệ nhưng suy cho cùng vẫn là phận ăn nhờ ở đậu, vậy nên Thời Kiến Lê biết mình không thể tùy hứng được nữa. Nàng thích ở trong viện của mình hơn, nếu không có việc thì sẽ rất ít khi ra ngoài, hành xử cũng khéo léo hơn, để ý sắc mặt mọi người, ăn nói có trên có dưới, lễ độ, tinh tế, dịu dàng nhưng không quá phép.
Cứ vậy, nàng đã sống ở phủ An Quốc Công suốt năm năm, tới mùa thu năm trước thì đã được di mẫu định cho một mối hôn sự khá ổn. Lễ nạp thái, vấn danh, nạp cát đều đã xong, chỉ chờ tháng chín năm nay sẽ nạp trưng hạ sính, nhưng đâu có ai ngờ đến lúc này rồi mà còn xảy ra sự cố. Hôn phu Kiểu Kính Xuyên của nàng lại lén lút có quan hệ bất chính với thứ nữ của di mẫu nàng, Minh Nguyệt Thư.
Vốn dĩ ngày ấy nàng đồng ý chọn Kiểu Kính Xuyên làm hôn phu cũng chỉ đơn giản là vì người này có nhan sắc tương đối vừa mắt nàng mà thôi, không phải xuất phát từ tình cảm sâu nặng gì. Nếu kẻ này đã chẳng làm nổi điều cơ bản nhất là ngay thẳng chính trực, vậy thì không cần giữ làm gì nữa, mà di mẫu nàng cũng sẽ không bao giờ để nàng gả cho một kẻ như vậy. Chỉ là di mẫu sẽ lại phải tốn công chọn lại cho nàng một mối hôn sự khác mà thôi.
Lúc ấy, nếu có ai nói với Thời Kiến Lê rằng nàng sẽ trở thành một phần của phủ An Quốc Công, chắc chắn Thời Kiến Lê sẽ cười trừ cho qua, coi như một lời đùa vui trong lúc rảnh rỗi. Trong suy nghĩ của nàng, chuyện đó là không thể nào, đây không phải nhà nàng, bản thân nàng cũng không thể thật sự là một phần trong đây, tới khi thành thân rồi, nàng và phủ An Quốc Công sẽ ngày càng xa cách hơn thôi.
Bởi vì nàng đâu có ngờ được ngoài di mẫu và biểu ca ra còn có một người muốn giữ nàng ở lại phủ An Quốc Công mãi mãi đâu, cái vị Thế tử dịu dàng xa cách đó ấy.
…
Thế tử Minh Chiếu Hoàn, trưởng tôn của phủ Quốc Công, là một lang quân mà biết bao cô nương nhung nhớ nhưng chẳng với tới. Chưa bàn đến thân phận y là Thế tử của phủ Quốc Công mà chỉ riêng bản lĩnh của y thôi đã đủ khiến người ta vừa khâm phục vừa ngưỡng mộ rồi. Mười lăm tuổi theo phụ thân ra biên quan trấn giữ, hai mươi tuổi đã có quân công trong người, là một trong hai vị văn võ tướng rất được lòng bề trên trong triều, mấy ai có thể làm được như thế chứ?
Từ năm mười lăm tuổi ấy, Minh Chiếu Hoàn đã cùng phụ thân bôn ba nơi biên quan suốt sáu năm ròng rã, sau đó mới quay về phủ Quốc Công. Và cũng là lần trở về này, cuối cùng y đã gặp được vị biểu muội mà trước đó chỉ thỉnh thoảng được nghe nhắc tới qua lời của hạ nhân trong mấy lần về phủ hiếm hoi.
Biểu muội Thời Kiến Lê này, quả đúng là một người rất khéo léo, nói năng cẩn trọng, hành xử tinh tế, hầu như không làm mất lòng người khác bao giờ. Cảm giác nàng đem lại cho người khác là một cảm giác vừa dịu dàng vừa dễ chịu, đến mức có khi còn khiến một vài người cảm thấy nàng dễ bắt nạt. Nhưng Minh Chiếu Hoàn biết nàng không hề như thế, không hề dễ bắt nạt chút nào, ngược lại là rất “cá tính”.
Dù sao chỉ vì một lần không đáp câu chào “đại biểu ca” của nàng và một tiếng “Thời cô nương” khách sáo sau đó của y mà nàng đã kiên quyết gọi y là “Thế tử” cho tới khi y phải đích thân lên tiếng mới thôi mà.
Cô nương ấy nhìn thì như rất mềm mại nhưng bản lĩnh lại không thua kém ai. Có điều, điểm đặc biệt của nàng là dù bản lĩnh không hề thua kém ai nhưng nàng lại không bao giờ thể hiện thái quá, nàng biết lúc nào phải giấu nghề, lúc nào nên nâng người khác, biết vị thế của mình trong hoàn cảnh đó phải xử sự thế nào. Sự khéo léo của nàng là thứ mà rất nhiều cô nương cùng tuổi không thể nào có được. Có lẽ là vì nàng phải thích nghi với những biến cố xảy ra với cuộc sống của mình.
Ban đầu, quả thật Minh Chiếu Hoàn chỉ coi Thời Kiến Lê là một vị biểu muội giống như tất cả những biểu muội khác. Nhưng rồi khi y phát hiện ra những điều thú vị ở nàng, ánh mắt y đã bắt đầu đuổi theo hình bóng nàng từ lúc nào không hay. Cuộc gặp mặt ngắn ngủi mỗi ngày với nàng trên đường đi thượng triều đã trở thành một thói quen của y, đến mức khiến y lần đầu tiên trải qua cảm giác “không muốn hưu mộc” vì sẽ không gặp được người ấy là thế nào.
Sự thay đổi tình cảm này không hề khó nhận ra, đặc biệt với một người hiểu rất rõ bản thân muốn gì như Minh Chiếu Hoàn, nhưng khi ấy y lại gặp phải một vấn đề. Lê biểu muội nói rằng muội ấy không gả cao, mà trùng hợp thay, vị thế của y lại hơi cao một chút. Vì không muốn làm Lê biểu muội sợ mà y chỉ dám tiến lên từng chút một, thấy nàng đáp lại chút nào mới dám bước xa hơn chút ấy. Ai ngờ giữa chừng lại xảy ra hiểu lầm, khiến y suýt nữa thì bị Lê biểu muội gạch khỏi danh sách xem xét.
Tuy rằng sau những nỗ lực sửa sai, Lê biểu muội đã đồng ý sẽ xem xét y, nhưng quả thật đó vẫn là một trải nghiệm hoảng sợ.
Quả nhiên, người có thể khiến vị võ tướng oai phong trên chiến trường lúng túng chỉ có thể là phu nhân của y mà thôi.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Tịch Nghiên
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved