logo
REVIEW>> SẮC ĐẸP ĐỘNG LÒNG NGƯỜI
sac-dep-dong-long-nguoi
Tìm truyện

SẮC ĐẸP ĐỘNG LÒNG NGƯỜI

Tác giả:

A Phù Quang

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 212

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 6

Giới thiệu:

Ngũ hoàng tử Lý Huyền Cẩn, dung mạo như quan ngọc, tính tình trầm lặng, chính trực.

Hắn từng cho rằng nhị cô nương Uy Viễn hầu phủ, tuy ngực đầy eo thon, dung mạo quyến rũ, thoạt nhìn không giống nữ tử đoan trang, nhưng vẫn là người biết lễ nghĩa. Dù sau khi hoàng huynh của hắn và nàng đính hôn, nàng thường có hành tung khác người, hắn vẫn không thể hoàn toàn quy tội cho nàng.

Cho đến đêm dạ yến hôm ấy.

Khi huynh trưởng và vị hôn phu của nàng đứng phía trước cao giọng luận bàn, ánh nến mờ ảo phủ lên gương mặt nàng vẻ đoan trang, ánh mắt bình thản dõi theo họ.

Nhưng phía sau, bàn tay nàng lại lặng lẽ vươn tới, từng vòng từng vòng vẽ nhẹ bên hông hắn — mềm mại, tinh quái, như trêu đùa, như khiêu khích.

Lý Huyền Cẩn khựng lại, nhíu mày giữ chặt tay nàng.

Bàn tay mảnh khảnh không chỉ cào nhẹ vào lòng bàn tay hắn, mà nàng còn nghiêng đầu, khẽ mấp máy môi, không phát ra tiếng mà thì thầm: “Điện hạ.”

...

Vài ngày sau.

Trong buổi săn bắn, Thích nhị cô nương và Lý Huyền Cẩn vô tình lạc đường.

Một canh giờ sau, hai người trở về. Sắc mặt Lý Huyền Cẩn lạnh lẽo, tâm tình tựa hồ không vui. Nhị cô nương tóc đen hơi rối, cúi đầu khẽ khàng, lặng lẽ đi theo sau hắn từ xa.

Lý Huyền Cẩn nhíu mày nói: “Nhị cô nương bị ngã một cái.”

Vừa dứt lời, nàng liền quay đầu sang hướng khác.

Tỳ nữ đứng ngây người.

Môi nàng đỏ tươi, sưng mọng như bị muỗi đốt.

Lý Huyền Cẩn biết nàng tiếp cận mình là có mưu đồ.

Ban đầu là để thoát khỏi hôn ước không mong muốn, sau lại vì vinh hoa phú quý.

Nhưng mặc kệ là vì điều gì, nàng vẫn dành cho hắn vài phần chân tình.

Thích Thiền ấm ức kéo tay áo hắn: “Ta đối với bệ hạ, đương nhiên là thật lòng.”

Lý Huyền Cẩn cười lạnh: “Thật lòng ở đâu?”

Nàng nói: “Tuy ta không yêu bệ hạ, nhưng ta có thể biểu hiện rằng ta rất yêu bệ hạ, chỉ yêu một mình bệ hạ. Ta nguyện ý vì chàng mà dốc lòng dỗ dành. Phần tâm ý này, chẳng lẽ không phải là thật lòng sao?”

Lý Huyền Cẩn: “...”

***

Người ta vẫn thường hay nói, hồng nhan thì bạc mệnh.

Quả thật, trời cao ban cho Thích Thiền dung nhan tựa hoa mẫu đơn, ban cho nàng thân phận Thích nhị cô nương Uy Viễn Hầu phủ, nhưng lại không ban cho nàng quyền được lựa chọn.

Thái tử ái mộ nàng, Đoan Vương thích nàng, còn An Vương lại cầu Hoàng đế một đạo chỉ tứ hôn ngay khi chưa hỏi ý kiến nàng. Tuy là nữ nhi của Hầu gia, nhưng Thích Thiền lại chẳng có bao nhiêu thực quyền.

Nàng phải nhìn sắc mặt của mọi người trong phủ mà sống, khó khăn lắm mới đứng vững, nay lại vì sự yêu thích chiếm hữu đơn thuần của một người mà chấp nhận chôn vùi cả đời nơi hậu viện.

An Vương bệnh tật quấn thân từ nhỏ, trước khi c hết, hắn đã đưa cho Thích Thiền một chén rượu đ ộc, bắt nàng tuẫn táng theo mình. Nàng cứ ngỡ mình may mắn được Thái tử cứu, nào ngờ khi thất bại trong cuộc chiến tranh giành ngai vị, hắn cũng đưa cho nàng một ly rượu đ ộc, ép nàng xuống suối vàng bầu bạn cùng mình.

Cứ như thế, cả đời Thích Thiền chẳng khác nào chiến lợi phẩm của đám nam nhân, ai nhanh tay hơn thì người đó được. Lúc còn sống thì bị cầm giữ, chưa bao giờ được quyết định bất cứ thứ gì, cuối cùng lại ôm hận mà c hết.

Nhan sắc để làm gì? Tài hoa để làm gì? Thứ mà biết bao nhiêu người ghen tị, lại trở thành thứ xiềng xích giam hãm nàng cả đời. Sống lại một đời, Thích Thiền quyết định mặc kệ hết thảy lễ nghi gia giáo từng học, thề rằng nhất định phải tự tay nắm giữ cuộc đời mình, và sẽ không tin tưởng vào bất cứ ai nữa.

Kiếp trước, người từng giành chiến thắng và bước lên ngai vị cửu ngũ chí tôn, chính là Lý Huyền Cẩn. Lúc này, hắn vẫn còn là một Ngũ điện hạ cỏn con, vang danh nhờ lập được nhiều chiến công hiển hách, nhưng khả năng được thừa kế ngôi vị gần như bằng không.

Lý Huyền Cẩn vốn mất mẹ từ sớm, được nuôi dưỡng dưới gối Hoàng hậu, xem như là lớn lên cùng Thái tử và đường huynh An Vương. Về lý, hắn không có mẫu tộc chống lưng, không thể trở thành trữ quân. Về tình, hắn cũng không thể chống đối lại Hoàng hậu, người đã có ơn nghĩa với hắn suốt nhiều năm nay.

Nhưng nhờ có ký ức kiếp trước, Thích Thiền đã đánh chủ ý lên người Lý Huyền Cẩn. Hắn là con đường gần nhất, cũng là con đường an toàn nhất mà nàng có thể dùng để bảo toàn tính mạng. Dù sau này hắn có nạp thêm thê thiếp gì đi chăng nữa, chỉ cần ngồi vững ngôi vị Hoàng hậu, nàng tin là kết cục của mình sẽ khác kiếp trước.

Từ những lần tình cờ gặp gỡ mà Thích Thiền tỉ mỉ thiết kế lúc ban đầu, càng ngày, nàng lại càng trở nên táo bạo hơn, diễn xuất cũng đầu tư hơn. Nào là bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với vị tướng lĩnh đã đánh đuổi ngoại xâm, nào là nhờ Lý Huyền Cẩn dạy cưỡi ngựa, rồi lại không quản khó khăn mà lên núi tìm hắn, sau đó còn ốm một trận liên miên.

Nàng nói thẳng với Lý Huyền Cẩn là mình thích hắn, đời này kiếp này chỉ gả cho hắn.

Lúc mới nghe xong, Lý Huyền Cẩn đã trưng ra một biểu cảm kiểu như ngay giây tiếp theo sẽ lao tới bóp c hết nàng. Hắn coi Thích Thiền là đường tẩu tương lai, thế mà nàng lại dám lén An Vương nói những lời này với mình.

Ban đầu, quả thực Lý Huyền Cẩn đã giữ vững được cốt cách của mình. Năm lần bảy lượt từ chối nàng, không ngại nói những lời lẽ cay nghiệt để đẩy nàng ra xa, hòng khiến cho nàng c hết tâm. Trong mắt hắn, tình cảm của Thích Thiền chẳng qua cũng chỉ là hứng thú nhất thời, hơn nữa giữa họ còn bị cách trở bởi thân phận, mà dù không có đi chăng nữa, thì hắn cũng không thể cưới nàng.

Y sư nói rằng hắn đã bị trúng một loại đ ộc mãn tính, thời gian còn sót lại chỉ còn khoảng bốn, năm năm. Hắn không thể bắt nàng chờ mình, nhỡ đâu khi thời hạn năm năm trôi qua, lỡ như hắn c hết, lúc đó nàng hai mươi hai tuổi cũng đã thành gái lỡ thì, không thể tìm được mối hôn sự tốt nữa.

Cho nên, hắn hoàn toàn không có tư cách để chấp nhận tình cảm của nàng.

Nhưng lý trí nói là nói như thế, còn trái tim và bản năng thì lại thôi thúc hắn làm điều hoàn toàn ngược lại.

Thực ra, nếu như không thích Thích Thiền, Lý Huyền Cẩn có thể thẳng tay đẩy nàng ra, giống như cách hắn từ chối những người khác, chứ không phải là đồng ý cho nàng thời hạn ba tháng. Nếu như không thích nàng, hắn cũng chẳng tội gì mà làm nhiều điều thừa thãi như thế, hoàn toàn đi ngược lại với cái kiểu thờ ơ lạnh nhạt trước kia.

Thực ra, Lý Huyền Cẩn đã âm thầm nảy sinh tình cảm với nàng từ lâu, chỉ là bị gia giáo lễ nghĩa ngăn cản lại. Hắn luôn tự thôi miên mình rằng đó chỉ là rung động nhất thời, là bản năng của nam nhân trước những nữ tử xinh đẹp, nhưng rồi đến khi nàng “bỏ cuộc”, hắn mới phải bẽ bàng thừa nhận rằng, mình đã thật sự thích nàng rồi.

Vì Thích Thiền, Lý Huyền Cẩn đã phá vỡ cái hình tượng đoan chính suốt hai mươi mấy năm qua của mình, cưỡng ép xóa bỏ hôn ước giữa nàng và An Vương, rồi thẳng tay đưa nàng đến bên cạnh mình.

Cuối cùng, Thích Thiền đã thắng ván cược năm năm ấy. Lý Huyền Cẩn xưng đế, sắc phong nàng làm Hoàng hậu, trao cho nàng quyền được can thiệp vào các bản tấu chương, rồi lại thề đ ộc rằng sẽ không bao giờ có thêm ai khác.

Trải qua biết bao nhiêu lần kề vai sát cánh, nhưng cho đến tận lúc này, Thích Thiền vẫn chưa thực sự tin tưởng Lý Huyền Cẩn.

Nàng đã từng sai lầm nhiều lần, cũng chẳng còn bao nhiêu cơ hội để mà sửa sai nữa. Nay phượng vị đã vào trong tay, nếu có thể giữ được trái tim Lý Huyền Cẩn thì tốt, nếu không được thì nàng cũng sẽ có cách.

Chỉ là, đến khi hắn biết những tình cảm nàng trao cho hắn đều là giả, khi hắn biết những lời đường mật của nàng đều là dối trá, thì vẻ đau đớn khôn cùng nơi đáy mắt ấy, lại khiến trái tim Thích Thiền như nghẹn lại.

Đó là nam nhân của nàng, người từng nói rằng nữ nhân không nên ẩn mình nơi hậu viện, mà cũng có thể đứng ra làm chủ cuộc đời mình. Nam nhân của nàng, người luôn che chở cho nàng trước những trận gió tanh mưa m áu của cuộc đời, người mà khi biết nàng xuống tay hạ cổ mình, lại chỉ cho rằng là do bản thân làm chưa đủ tốt, chưa thể cho nàng cảm giác an toàn.

“Bệ hạ, hay là chúng ta cùng đánh cược thêm một ván nữa nhé?”

“Cược gì?”

“Cược rằng, chàng sẽ thay đổi được ta.”

Khiến cho ta từ từ mở lòng, toàn tâm toàn ý mà yêu chàng.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tuyết Ngưng Hoa

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN