logo
REVIEW>> SA VÀO VỰC SÂU
sa-vao-vuc-sau
Tìm truyện

SA VÀO VỰC SÂU

Tác giả:

Tô Phù Lôi

Designer:

AI_Bích Sơn

Độ dài: 120

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 145

Giới thiệu:

1. Thái tử gia của Tông thị, Tông Diễn, nổi danh với vẻ ngoài điển trai cùng khí thế bức người. Tính cách lại kiêu ngạo khó chiều, đối với phụ nữ cũng chẳng có nổi một chút kiên nhẫn nào.

Tại bữa tiệc tối hôm đó, nhà họ Phong lại nhắc đến hôn ước năm xưa. Tông Diễn không kiên nhẫn, lạnh nhạt búng tay một cái: “Được, tôi muốn cô ấy.”

Tiếng xôn xao bắt đầu vang lên.

Người anh chỉ lại không phải thiên kim chính tông của nhà họ Phong, mà là Phong Yểu, con riêng của Phong tổng với một nữ minh tinh, mới vừa được đưa về nhà họ Phong không lâu.

Bị đám thiên kim ngó lơ, Phong Yểu chỉ lười nhác ngồi một góc nhấm nháp đồ ngọt, thản nhiên thốt: “Ồ, được thôi.”

Bạn bè nhỏ giọng can ngăn Tông Diễn: “Cô gái đó mắt câu hồn, eo như cành liễu, nhìn là biết họa thủy. Loại này thích hợp nuôi chơi chứ không hợp cưới. Cưới con riêng, thật sự không đáng đâu…”

Tông Diễn khẽ xoay bật lửa, dáng vẻ lười biếng phóng túng, khóe môi cong cong: “Chỉ là chơi đùa thôi mà, ai lại nghiêm túc?”

Giới hào môn bắt đầu rầm rộ lời đồn Phong Yểu là hồ ly tinh dụ dỗ Tông thiếu, bám chặt không buông. Đám thiên kim đều chắc chắn rằng chẳng mấy chốc Tông Diễn sẽ chơi chán rồi đá cô, ai nấy đều ngồi chờ xem trò vui.

Hôm sau, chiếc siêu xe màu đen dừng lại bên ngoài hội trường buổi đấu giá từ thiện. Cửa xe vừa mở, bên trong vọng ra giọng nói mềm mại, lười biếng của một cô gái: “Em lười lắm, ngồi trong xe chờ anh không được à?”

Ngay sau đó là giọng nam trầm thấp, lạnh lẽo quen thuộc của Tông Diễn: “Không được.”

Người xung quanh bật cười, cảm thấy Phong Yểu thật chẳng biết điều — Tông thiếu vốn không phải người sẽ nể mặt phụ nữ.

Vậy mà ngay giây tiếp theo, họ tận mắt thấy người đàn ông tuấn tú cao ngạo ấy bước xuống xe, cúi người đưa tay vào trong, nhẹ nhàng bế Phong Yểu ra ngoài.

Anh cúi đầu, ghé sát tai cô thì thầm: “Em hứa sẽ đi với anh, vậy mà chỉ chịu đi đến cửa? Lại muốn giở trò à? Xem ra tối qua phạt vẫn chưa đủ…”

2. Trời giáng một vị hôn phu quý giá, Phong Yểu liền ngoan ngoãn thuận theo vị đại thiếu gia tính tình khó chiều kia, vừa dỗ dành vừa… lừa gạt anh.

Cho đến một ngày, Tông Diễn nổi giận, lạnh mặt tuyên bố muốn huỷ hôn.

Phong Yểu chỉ nhún vai đáp: “Được thôi.”

Tin tức Phong Yểu bị “đá” lan khắp nơi, đám thiên kim hả hê, lập thành nhóm kéo nhau đến chế giễu cô là “giỏ tre múc nước công cốc”.

Vài hôm sau, ngay trước cổng trường, trước ánh mắt của bao người — Tông Diễn không nói hai lời, đá văng tên đàn ông đang bám lấy Phong Yểu, mạnh mẽ kéo tay cô lại.

Anh giữ chặt cổ tay cô, ánh mắt đỏ ngầu, giọng khàn khàn như gằn ra từ cổ họng: “Yểu Yểu, em lại dám gạt anh…”

***

Tông gia ở Khánh Thành là thế gia trăm danh vọng. Thái tử gia của Tông thị, Tông Diễn ngoài tài năng xuất chúng ra anh còn nổi danh với vẻ ngoài điển trai cùng khí thế bức người. Tính cách thì kiêu ngạo khó chiều, xưa nay không gần nữ sắc, bạn bè xung quanh anh thường thắc mắc một cô gái thế nào mới lọt được vào mắt xanh của vị tổ tông này.

Thế rồi, Phong Yểu xuất hiện.

Phong Yểu là con riêng của tổng giám đốc Phong gia với đại minh tinh Tô Nhiễm. Từ nhỏ cô bị gửi nuôi bên cạnh bà ngoại, mẹ cô lịch trình dày đặc chẳng mấy khi quan tâm cô. Còn ba cô thì có gia đình riêng của ông ta.

Tông Diễn và Phong yểu hai con người ở hai thế giới khác nhau nhưng lại có hoàn cảnh tương tự nhau. Họ đều lớn lên trong môi trường thiếu thốn tình yêu thương của ba mẹ. Tông gia mặc dù giàu có nhưng đầy hỗn loạn, ba mẹ của Tông Diễn cưới nhau do bị ép buộc, ba anh đã có người trong lòng nhưng lại không đủ dũng cảm từ bỏ quyền lợi gia tộc. Sau khi kết hôn lại ngoại tình với người cũ. Năm Tông Diễn năm tuổi mẹ anh bị tai nạn qua đời, ba anh cũng chỉ quan tâm gia đình riêng, chưa từng một lần quan tâm anh.

Thế nhưng dù hoàn cảnh tương tự, môi trường giáo dục của hai người lại hoàn toàn khác nhau. Tông Diễn lớn lên bên cạnh ông nội, người đàn ông đã trải qua bao mưa gió thương trường làm việc lạnh lùng, quyết đoán, cao ngạo, tự phụ. Từ nhỏ anh luôn được ông nội dạy rằng, thứ gì mình muốn thì phải tự giành lấy. Anh là kẻ được ông trời ưu ái, như thể cả thế giới này đều phải thuận theo ý muốn của anh.

Còn Phong Yểu lớn lên bên cạnh bà ngoại, một người phụ nữ dịu dàng ẩn mình nơi trấn nhỏ. Phong Yểu từ bé đã rất xinh đẹp. Gương mặt rực rỡ như đóa hồng nở rộ, làn da trắng mịn như sứ, dáng người lại lả lướt quyến rũ. Vẻ đẹp mang lại nhiều lợi ích nhưng đồng thời cũng đi kèm nhiều rắc rối. Mà với ngoại hình của Phong Yểu thì rắc rối nhiều hơn cả lợi ích. Vì vậy ngay từ nhỏ Phong Yểu sợ nhất là phiền phức. Cô là kiểu giải quyết được thì giải quyết, qua loa được thì qua loa, chuyện đã qua thì cứ coi như chưa từng xảy ra vậy.

Hai con người, hai thế giới khác nhau lại bị đưa đẩy mà gặp nhau.

Lần đầu tiên Tông Diễn gặp Phong Yểu là ở sân trường đại học của cô. Anh đến trường với tư cách là nhà đầu tư chính, vô tình gặp Phong Yểu đang bị nam sinh khác đòi t ử t ự, cáo buộc cô câu dẫn, lợi dụng anh ta.

Người sắp c hết thường nói lời thật lòng, vì vậy Tông Diễn chỉ liếc qua một cái rồi cho rằng đây là một cô gái biết rõ mình có chút nhan sắc liền đem ra làm vũ khí quyến rũ đàn ông, tưởng rằng đàn ông đều nằm trong lòng bàn tay mình, là loại phấn son thô tục. Tông Diễn ghét nhất là loại phụ nữ như vậy.

Thế nhưng Tông Diễn không biết rằng, Phong Yểu còn không biết cái người định t ự t ử kia là ai, cô đơn thuần là bị người nhà cha ruột hãm hại.

Tông Diễn không ngờ nhanh như vậy mình đã gặp lại Phong Yểu. Cô trở thành trợ lý thời vụ trong vòng hai tháng cho anh. Tông Diễn trước nay không dùng trợ lý nữ, lại thêm ấn tượng lần đầu gặp không mấy tốt đẹp. Chỉ là Phong Yểu đang gặp phiền phức với gia đình nhà nội, quyết tâm ở lại để trốn tránh đống phiền phức kia.

Tình yêu là thứ vô cùng kỳ diệu. Mặc dù ấn tượng ban đầu không tốt về nhau, mặc dù giữa hai người đầy rẫy định kiến và khác biệt họ vẫn nhanh chóng yêu nhau.

Thế nhưng dù tình yêu là thật đấy nhưng định kiến và khác biệt vẫn còn đó. Hai người ở bên nhau ngoài tình yêu ra còn cần sự bao dung, cần cảm thông và thấu hiểu nữa.

Trong mắt Phong Yểu, Tông Diễn hoàn toàn không hiểu thế nào là một mối quan hệ bình đẳng. Xuất phát điểm cho mọi suy nghĩ của anh luôn là cảm nhận của bản thân, chỉ cần cảm thấy mình bị tổn thương, anh sẽ càng trở nên cực đoan, gần như là hoang dã trong việc đòi hỏi và chiếm đoạt, như một cách để đạt được sự cân bằng về tâm lý và cảm xúc.

Nói nặng lời thì, anh là một người đàn ông có khiếm khuyết trong nhân cách. Có lẽ chưa từng có ai dạy anh rằng, trong tình cảm, nên cho đi ra sao, và nhận lại như thế nào. Anh luôn hành động theo cảm xúc bản thân, bừa bãi tiến về phía trước, và việc làm tổn thương người khác lẫn chính mình là kết cục tất yếu.

Còn Tông Diễn, hơn hai mươi năm cuộc đời tuy không hoàn toàn thuận buồm xuôi gió, nhưng chỉ cần là thứ anh muốn, chưa từng có thứ nào là không thể đạt được. Dù là nghịch cảnh, kể cả vụ tai nạn suýt lấy mạng anh, anh cũng có thể vượt qua, giành lại quyền kiểm soát.

Thế nhưng sau khi gặp Phong Yểu, những cảm xúc mà trước đây anh chưa từng có, như e dè, thấp thỏm, đau lòng, ghen tuông… những điều mà trước kia anh luôn khinh thường, cho rằng không bao giờ có thể xảy ra với mình, thì giờ đây, anh lại nếm trải tất cả.

Anh sẽ vì một câu nói của cô mà canh cánh trong lòng, sẽ trở mặt thất thường, rõ ràng giây trước đã quyết định phải quên cô đi, giây sau lại không kìm được mà bắt đầu nhớ cô, nghĩ đến cô… Cô cứ như có cách điều khiển cảm xúc của anh, lay động dây đàn trong lòng anh, khiến anh làm ra những việc mà trước đây anh tuyệt đối sẽ không làm.

Tựa như một con côn trùng lạc vào mạng nhện, chỉ cần dính dáng đến cô, anh liền không thể thoát khỏi mối dây tơ dằng dặc và bất lực ấy.

Anh từng cố dùng ham muốn chinh phục để lý giải sự rối rắm này, nhưng trong lòng anh hiểu rõ, đó chỉ là cái cớ ngụy biện, là sự cố chấp không chịu thừa nhận rằng anh đã yêu cô mất rồi. Cái gọi là muốn chinh phục cô, muốn cô rung động vì mình, say mê đến điên đảo vì mình, muốn cô rơi vào lưới tình không thể thoát ra… tất cả chỉ vì anh đã sa vào quá sâu, chỉ mong có được sự đáp lại tương xứng từ cô mà thôi.

Tình yêu ấy à, có thể hạnh phúc như đưa người ta bay lên chín tầng mây, cũng có thể tuyệt vọng như rơi xuống vực thẳm vậy.

Nhưng dù thế nào thì việc gặp được người mình thích vừa hay người ta cũng thích mình là một điều vô cùng may mắn. Và chỉ cần tình yêu đủ lớn thì mọi khó khăn đều sẽ bị đánh tan mà thôi.

“Tô Tương Vân không thèm để ý đến anh, mà quay sang hỏi Phong Yểu: “Chẳng phải con nói môi trường trưởng thành, gia thế, tính cách đều khác biệt lớn, vốn dĩ không hợp sao? Đã không hợp mà còn muốn tiếp tục? Nhất định phải nhảy vào hố lửa mới cam tâm à?”

Phong Yểu: “…” Bà ngoại đúng là… có trí nhớ tốt thật.

“Cũng không phải là hố lửa đâu mà…” Phong Yểu cắn môi, “Bà ngoại, tụi con đã nói chuyện rõ ràng với nhau rồi. Yêu nhau không khó, nhưng sống chung với nhau mới thật sự là điều vô cùng khó khăn, chỉ cần sơ ý một chút là có thể xảy ra mâu thuẫn, bị tổn thương. Thế nhưng, cho dù như vậy, ở bên anh ấy vẫn hạnh phúc hơn nhiều so với việc không ở bên.”

Tông Diễn ngẩn người nhìn Phong Yểu, trong lồng ngực dâng trào một cảm xúc khó tả, vui đến mức tim như thắt lại vì xúc động.

“Bà ngoại, là con không đúng, bà đánh mắng con cũng phải thôi. Con biết những gì mình đã làm không xứng với sự bao dung của Yểu Yểu. Sau này con sẽ thay đổi…” Vẻ mặt Tông Diễn đầy chân thành, “Con thật lòng yêu Yểu Yểu, con xin bà cho con một cơ hội, để con dùng cả đời còn lại chứng minh điều đó.”

“Tông Diễn không đứng dậy, mà cẩn trọng lấy chiếc nhẫn trong hộp ra, nghiêm túc đeo vào ngón áp út thanh mảnh của cô. Sau đó anh cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay cô.

Rồi anh đứng lên, kéo Phong Yểu vào lòng, ngón tay dịu dàng lau đi giọt lệ nơi đuôi mắt cô.

Thấy cô đang giơ tay ngắm nghía chiếc nhẫn trên ngón áp út, Tông Diễn không nhịn được giải thích: “Chiếc lần trước em chê to, đeo không tiện, không chịu đeo. Nên lần này anh bảo người làm cái nhỏ hơn một chút.”

Chiếc nhẫn kim cương này thực ra cũng không hề nhỏ, chỉ là so với cái trước thì có phần tinh tế hơn.

Phong Yểu không hề nghĩ rằng tình yêu của anh bị “rút bớt” theo kích thước viên kim cương. Trái lại, kiểu dáng nhỏ nhắn thế này lại càng hợp ý cô hơn.

“Em rất thích.” Cô ôm chặt người đàn ông cao lớn ấy, má dán sát vào lồng ngực anh, cọ nhẹ như một chú mèo con, lặng lẽ cảm nhận nhiệt độ cơ thể, cảm nhận tiếng tim anh đang đập.

Cái lạnh của mùa đông dường như tan biến trong khoảnh khắc ấy, như thể thời gian quay ngược lại mùa hè, một ngày có gió nhẹ, thư thái và dễ chịu.

Chỉ là lúc ấy, cô vẫn chưa biết rằng, vận mệnh đã dẫn cô đến trước mặt người đàn ông này, rồi lặng lẽ thắt một nút chết trên sợi chỉ đỏ giữa hai người.

Khiến cô cứ thế bất tri bất giác, cùng anh từng chút một, sa vào vực sâu.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Zann - Ghét ăn cá

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN