
Tác giả:
Niên Niên Tuyết Tại
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Nha Thanh
Độ dài: 86
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 88
Giới thiệu:
Mạnh Tự là hậu duệ của dòng dõi trung liệt, dung nhan như đào yêu, lộng lẫy rạng ngời.
Đáng tiếc công tử có hôn ước với nàng lại một lòng ái mộ muội muội của nàng. Mạnh Tự chủ động giải trừ hôn ước, nhưng lại biến thành trò cười cho các quý nữ.
Song, chỉ chưa đầy hai tháng, không ngờ lại có tin đồn lan truyền Mạnh Tự sẽ nhận lễ sính nhập cung.
Phong thái của Thiên tử, nào có công tử quan gia nào bì kịp?
Rốt cuộc là ai xem thường ai?
Khi Mạnh Tự bước trên Ngự đạo rực sắc xuân vào cung Đại Lương, người người đều ghé mắt nhìn.
Ai nấy đều đoán vì sao nàng lại đến đây?
Ngay đến cả nam nhân tôn quý nhất thế gian này cũng hỏi nàng: “Sao nàng muốn nhập cung?”
Mạnh Tự hỏi ngược lại: “Từng thấy được phong tư của bệ hạ, sao còn cam lòng nhận minh châu khác? Nam nhân trong thiên hạ, trừ ngài ra, có ai đáng cho thiếp cảm mến chứ?”
Thiên tử lên ngôi khi còn thiếu niên, tướng mạo như ngọc, cõi lòng lại thâm sâu khó lường, mỹ nhân bên người lượn qua lượn lại, khiến người ta không đoán được tính tình của hắn là thật hay giả?
Quân tâm khó dò, nhưng cái Mạnh Tự giỏi nhất chính là đoán tâm.
Mỹ nhân, Tiệp dư, Chiêu nghi, Quý phi…
Sau đó, bọn họ nói nàng là đóa hoa nở nộ nhất, tươi lâu nhất bên người Đế vương.
Thật ra Mạnh Tự không muốn làm hoa.
Hoa chỉ có thể xinh đẹp một cách yếu mềm, mặc người bẻ hái, tàn úa cũng là chuyện sớm chiều.
Mạnh Tự muốn mình phải làm người thưởng hoa ở cái Đại Lương này. Nàng cùng với Đế vương…
Hoa tươi khắp chốn đều ngắm hết, vui vẻ đến tận cùng.
***
Mạnh Tự không chỉ có dung nhan yêu kiều, lộng lẫy rạng ngời, mà nàng còn có khả năng nhìn thấu lòng người và một lá gan rất lớn.
Nàng xuất thân nhà tướng, dòng dõi trung liệt, nhiều đời cha anh canh giữ biên quan, ra sa trường đánh giặc, nên nàng ít nhiều gì cũng thừa hưởng cái vẻ hiên ngang bất kham của con nhà tướng.
Sau khi chủ động từ hôn với tên hôn phu cũ sở khanh hai lòng, nàng đã trở thành trò cười cho toàn thể quý nữ trong kinh. Nếu là người khác, e rằng đã ngày ngày trốn lủi trong phòng lấy nước mắt rửa mặt, suy sụp đến độ không thể gặp ai.
Nhưng Mạnh Tự là ai kia chứ? Nàng chưa bao giờ là kiểu người đặt tương lai lẫn vui buồn của mình vào tay người khác, càng không cho phép kẻ nào được định đoạt số phận của mình.
Thế nên, chưa đầy hai tháng sau đó, khắp kinh thành đã rộ lên tin đồn Mạnh tiểu thư nhận lễ sính nhập cung.
Thiên tử trẻ tuổi tài cao, phong thái khó ai bì kịp. Bây giờ còn ai dám buông lời mỉa mai nàng nữa đâu?
Có lẽ Mạnh Tự là hậu phi đầu tiên và duy nhất dám tỏ ra không e sợ thánh nhan.
Lần đầu tiên diện kiến thánh nhan cũng là cơ hội do nàng chính tay nàng “giành” về được. Nàng thông minh cơ trí, giỏi đoán lòng người, lại biết tiến lùi.
Vậy mà nàng lại dám ngước mắt lên nhìn thẳng vào mắt hắn. Nàng lại dám không quan tâm đến việc mình đang trong kỳ kinh, không ngại mang tấm thân “không sạch sẽ” đến hầu thánh. Thậm chí nàng còn dám lần tìm giới hạn của vị đế vương trẻ tuổi nữa.
Nói nàng hoàn toàn không sợ thì cũng không phải.
Nhưng cũng vì hiểu bên cạnh Tiêu Vô Gián chưa bao giờ thiếu mỹ nhân mềm yếu đáng thương, ra sức lấy lòng hắn, mà kết cục của sự mềm yếu đáng thương kia lại là mặc sức quân đi hay ở, là buồn vui tủi hổ đều nằm trong tay quân. Nên Mạnh Tử mới không đi trên con đường sai lầm đã có không biết bao nhiêu người từng đi kia, nên nàng mới muốn cược một phen.
Cược rằng hắn sẽ chẳng vì chút chuyện “lông gà vỏ tỏi” kia mà hà khắc với nàng.
Đêm hôm ấy, nàng đã biết mình đã cược đúng.
Trong hậu cung của đế vương Đại Lương, xinh đẹp không phải là thứ vũ khí đắc lực của hậu phi. Vì dù gì thì đây cũng là thứ mà mọi nữ nhân nơi đây đều sở hữu. Mà dù quả thật ngươi trời sinh sở hữu nhan sắc có một không hai, khiến người ta thương nhớ khó quên, nhưng thử hỏi, đặt trước một vị minh quân cần chính yêu dân, kỷ cương phép tắc, không ham mê, không chìm đắm trong sắc dục, thì nhan sắc ngươi ra sao có còn đáng nói nữa không?
Mạnh Tự xinh đẹp. Đây là sự thật mà không ai có thể chối cãi. Nhưng điều khiến nàng trở nên đặc biệt và nổi bật chưa bao giờ là vẻ đẹp khiến bao người say đắm ấy, thậm chí là với nàng, nhan sắc còn là thứ chẳng đáng nhắc đến nhất nữa là.
Vì nàng không phải là một bông hoa chỉ biết toả hương, chỉ biết nở rộ thật xinh đẹp. Nàng chưa bao giờ muốn mình là “hoa”, mà nàng muốn mình phải là người thưởng hoa.
Muốn là người thưởng hoa, nàng phải biết cách đứng vững trong vườn hoa muôn màu muôn vẻ này.
…
Tiêu Vô Gián đăng cơ năm hai mươi tuổi, đến nay cũng đã qua nhiều năm, hắn đã sớm được thời gian gọt giũa, không còn dáng vẻ như cái thuở nhược quán mới ngồi lên ngôi kia nữa.
Hắn cô độc khép kín suốt bao năm, vậy mà một ngày kia lại có một người to gan đến gõ cửa, vừa ngang ngược vừa dịu dàng kéo hắn ra bên ngoài.
Mạnh Tự xinh đẹp nhưng lại to gan, thông minh lanh lợi nhưng cũng có khi ngây thơ đến đáng yêu. Nàng dám bước đến gõ mạnh vào cánh cửa nội tâm luôn đóng kín trong hắn, buộc hắn hé mở cánh cửa ấy ra nhưng chỉ được cho một mình nàng bước vào.
Có lẽ chính từ khi ấy hắn đã muốn mời nàng đến thấu hiểu và đồng điệu với mình rồi. Chỉ là, khi đó hắn chưa thật sự hiểu được dòng cảm xúc mãnh liệt ấy, chỉ cho rằng, có thể nàng vừa hay là một người “phù hợp”.
Phù hợp là một người “đấu trí” cùng hắn, phù hợp là người ở bên hắn, trải qua cơn mưa xuân từng khiến lòng hắn khó yên ổn mỗi khi đêm về. Đến sau này, hắn lại cảm thấy, thật ra nàng còn phù hợp… để ở bên hắn lâu hơn nữa, để cùng hắn đi ngắm nhìn non sông tươi đẹp này.
Kể từ khi bắt đầu nhập cung, hoặc sớm hơn thế nữa, nàng đã không phải là người chỉ biết dựa dẫm vào người khác để sống. Dù sau này nhập cung, trở thành hậu phi của đế vương, từng bước thâm nhập vào trái tim hắn, khuấy đảo cuộc sống vốn luôn cô độc của hắn, nàng vẫn chưa từng một lần có ý định phụ thuộc vào hắn.
Vì biết những điều ấy, biết lòng nàng hướng về đâu, biết dã tâm nàng đặt vào điều gì, nên Tiêu Vô Gián mới càng lúc càng đắm chìm, càng để mặc nàng thỏa thuê khuấy đảo trái tim mình.
Nàng muốn ý hợp tâm đầu với hắn. Muốn vui cùng cái vui, ghét cùng cái ghét, muốn được là duy nhất, cũng muốn cả trái tim chân thật, nhiệt tình và sáng tỏ nhất của đế vương.
“Nàng muốn lúc nàng và nam nhân cao quý chí tôn thiên hạ kia ở bên nhau, hai người chỉ là một nữ nhân và một nam nhân mà thôi.
Không cần là phu thê, nhưng tuyệt đối không phải là vua tôi.”
Nếu Mạnh Tự không vào cung thì sao?
Nếu Mạnh Tự không vào cung, có lẽ giờ đây nàng đang ở trong đám đông náo nhiệt kia, dạo chơi phố thị, ngắm cảnh phồn hoa.
Tiêu Vô Gián yêu người đời. Mà nàng, từ đầu chí cuối vẫn luôn nằm trong người đời mà hắn yêu.
Hắn với nàng, cũng là như thế.
…
Mình thích “Quý phi nương nương thiên thu” ở chỗ nữ chính cực kỳ tỉnh táo, gần như chỉ một lòng theo đuổi sự nghiệp (thêm từ “gần như” vào là vì ngoài sự nghiệp ra, nữ chính vẫn còn dành ra “chút thời gian” để yêu nam chính :v).
Mình đánh giá truyện cực kỳ có logic, tuy có kha khá tình tiết cung đấu nhưng cảnh sủng ngọt cũng sẽ không thiếu gì, nó len lỏi “ê hề” khắp truyện (mình thì thích phần ngoại truyện hơn một xíu, do ngoại truyện tình quá là tình). Ai yêu thích truyện cung đấu, hoặc chỉ đơn giản là thích đọc cổ đại thì đây là một sự lựa chọn rất sáng giá, các bạn đều có thể thử xem sao nha.
Tuy nhiên, truyện sẽ không thật sự phù hợp với những bạn thích nam nữ chính “sạch sành sanh”. Do tính chất công việc của mình (nam chính là hoàng đế) nên nam chính cũng có hậu cung, hậu cung có hậu phi, và trước khi nữ chính nhập cung thì “anh í” cũng có sủng hạnh người khác. (Các bạn nhớ đọc kỹ phần chú ý trước khi quyết định “nhảy hố” nhen)
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Say - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved