Tác giả:
Độ Dục
Reviewer:
AI_Lưu Ly
Designer:
AI_Cẩn Du
Độ dài: 79
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 816
Giới thiệu:
Thời Văn Nhân theo giảng viên đến tham gia một bữa tiệc rượu do nhóm dự án tổ chức, đó cũng là lần đầu tiên cô gặp Lương Văn Viễn.
Người nọ mang vẻ mặt thản nhiên, lơ đãng, đôi con ngươi lạnh băng, làm người khác không thể nhìn thấu anh, cũng phải giữ khoảng cách với anh.
Lúc Thời Văn Nhân đã uống đến choáng váng, muốn từ chối ly rượu được đưa tới, nhưng rồi vẫn phải đứng dậy uống cạn một ly cuối cùng. Không ngờ cô còn chưa kịp cầm ly rượu lên, chợt nhìn thấy Lương Văn Viễn đè miệng ly của cô xuống, giọng nói vô cùng lười biếng: “Ly rượu này tôi đây uống thay cô.”
*
Thời Văn Nhân vốn tưởng hai người sẽ không có dính dáng gì nữa, nhưng khi cô xoay người, nhìn người đàn ông ngủ say ở bên cạnh, trong đáy lòng bỗng sinh ra mấy phần ảo tưởng.
Có phải cô là người được ở bên anh lâu nhất không?
Sau đó, Thời Văn Nhân ở trên giường kêu khóc, Lương Văn Viễn vẫn không ngừng động tác, anh cúi người thì thầm những lời âu yếm bên tai cô: “Năm ấy ảo tưởng, ôm được người đẹp, duy nhất một đời.”
Nam chính là con cháu của cán bộ cấp cao, làm kinh doanh, không thuộc biên chế.
***
Mọi người đều cho rằng Thời Văn Nhân là nàng Lọ Lem xinh đẹp một bước lên mây, may mắn lọt vào mắt xanh của Lương Văn Viễn. Bất quá có lẽ cô cũng sẽ không trụ được lâu hơn những diễn viên, người mẫu trước đó luôn vây xung quanh anh.
Thời Văn Nhân cũng không quá ảo tưởng vào mối quan hệ giữa hai người họ, dù sao thì sau cuộc gặp gỡ đầu tiên có vẻ như ấn tượng mà anh để lại cho cô nhiều hơn chiều ngược lại.
Ngày hôm ấy, trong một bữa tiệc xã giao, Lương Văn Viễn mặc một bộ vest đen, dáng người cao lớn tiến vào phòng. Khuôn mặt anh góc cạnh rõ ràng, lông mày rủ xuống, ánh mắt sắt lạnh như một tảng băng nhưng mọi thứ đều toát lên vẻ tự nhiên của một người đứng ở đỉnh cao nên có.
Là người làm kinh doanh lớn, anh nhận được sự tôn trọng và kính nể của những người xung quanh, tuy vậy không ai nhìn thấu được cảm xúc thật sự của Lương Văn Viễn đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy.
Trong một khoảnh khắc Thời Văn Nhân cho rằng đã gặp anh ở đâu đó trước đây nhưng ko thể nhớ ra. Cũng có thể cô nhầm vì người như anh rõ ràng đã gặp rồi thì khó mà quên được.
Ngược lại đối với Lương Văn Viễn, có lẽ Thời Văn Nhân chỉ là một cô sinh viên nhỏ đi theo vị giáo sư của mình tham gia buổi tiệc.
Anh không để người khác hút thuốc trong phòng vì sự lịch thiệp dành cho phụ nữ.
Anh ngăn cản người khác mời r ượu cô, còn nể mặt uống giúp cô một ly cũng là xuất phát từ lòng tốt bất chợt nào đó thôi. Dù cho anh chưa từng làm thế với ai khác khiến những người xung quanh phải đồn đoán về hành động này thì Thời Văn Nhân vẫn rất tỉnh táo.
Lương Văn Viễn là người không dành cho cô, có thể nghĩ đến nhưng không nên nhớ nhung.
Bố mẹ Thời Văn Nhân đã sớm ly hôn vì mẹ cô ngoại tình và c ờ b ạc. Sau đó, bố cô tái hôn với mẹ kế của cô, một người phụ nữ cũng đã có một cô con gái. Hai con người không máu mủ ruột thịt ấy lại còn quan tâm cô nhiều hơn cả người mẹ sinh ra cô.
Một năm Thời Văn Nhân chẳng gặp mẹ được mấy lần, mà lần nào bà chủ động tìm cô không phải đang gặp rắc rối thì cũng là thiếu tiền c ờ b ạc.
Thời Văn Nhân từ lâu đã không còn cảm nhận được bất kỳ tình yêu thương của người mẹ nào từ bà ấy. Nhưng cô vẫn luôn không thể từ bỏ, ngoảnh mặt làm ngơ đối với mẹ ruột mình. Còn bà ấy thì chưa từng thay đổi vì cô.
Hoàn cảnh gia đình khiến Thời Văn Nhân trở nên cứng cỏi và mạnh mẽ hơn. Cô không muốn khiến bố, dì và chị lo lắng, cô đã luôn rất nỗ lực và cẩn trọng trong mọi việc.
Lương Văn Viễn có lẽ là sự “không cẩn trọng” hiếm hoi mà cô cho phép mình được chìm đắm vào. Bỗng nhiên một sếp Lương quyền lực, lạnh lùng lại chú ý đến một nhân vật nhỏ bé như cô. Anh thể hiện sự quan tâm có chủ đích dành cho Thời Văn Nhân, anh nhìn trúng cô rồi thì vấn đề là sự quan tâm ấy sẽ kéo dài bao lâu trước khi anh có mục tiêu khác.
Thời Văn Nhân không dám nghĩ đến.
Mối quan hệ giữa cả hai lúc gần lúc xa, mập mờ mà quyến rũ khó cưỡng. Thời Văn Nhân biết Lương Văn Viễn nguy hiểm nhưng vẫn không thể ngăn bản thân rơi vào vòng tay dịu dàng của anh. Ít nhất ở một khoảnh khắc này, vòng tay ấy chỉ thuộc về riêng cô mà thôi.
***
Là một doanh nhân m áu lạnh trên thương trường, Lương Văn Viễn rất biết cách dùng chiến lược để điều hành công việc, thậm chí lúc cần thiết anh cũng có thể trở nên cực kỳ tàn nhẫn.
Mọi người kính nể anh mà ít ai biết được trước khi trở thành một người như bây giờ, anh cũng từng phải trải qua một tuổi thơ không trọn vẹn. Có thời điểm trong quá khứ mà mọi áp lực đè nặng lên đôi vai nhỏ của anh. Cuộc sống của anh từng vô cùng u tối, mệt mỏi, chán chường trước khi anh gặp được tia nắng ấm áp của mình.
Anh cẩn thận tiến đến bên cạnh Thời Văn Nhân, cưng chiều cô, yêu thương cô. Không như những gì cô lo lắng, anh mới là người cần cô hơn cả, anh chỉ chưa biết cách làm sao để cô cảm nhận được lòng mình.
Hai người như hai cực trái dấu của nam châm, tưởng như khác biệt lại phù hợp vô cùng. Những thiếu hụt tình cảm gia đình trong quá khứ khiến cả hai đồng cảm với nhau hơn, sự cám dỗ trong mối quan hệ này cũng kéo hai người lại gần nhau hơn.
Nhưng có lẽ cũng chính những tổn thương trong quá khứ làm lòng tin của Thời Văn Nhân và Lương Văn Viễn dành cho nhau chưa đủ, vẫn cần những thử thách mới có thể thật sự mở lòng.
***
Theo ý kiến của mình thì “Quanh năm” là truyện có nội dung ngọt, rất ngọt, nhưng chưa đủ sâu. Cốt truyện hay nhưng khai thác chưa đủ, bù vào đó thì những phần H đặc biệt chất lượng, siêu siêu chất lượng.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Bom, Siro – Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved