logo
REVIEW>> NỮ PHỤ CHỈ MUỐN SỐNG TỐT
nu-phu-chi-muon-song-tot
Tìm truyện
Donate

NỮ PHỤ CHỈ MUỐN SỐNG TỐT

Designer:

AI_Anh Thảo

Độ dài: 92

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 563

Giới thiệu:

Đây là câu chuyện về một cô gái đứng đắn xuyên thành nữ phụ ác độc trong tiểu thuyết, bản thân không hề biết rõ tình hình mà còn định sống cho tốt.

Tô Nhuế cho rằng mình đã xuyên không, ai ngờ đây là một quyển tiểu thuyết.

Tô Nhuế cho rằng mình là bạch phú mỹ (*), ai ngờ cô chỉ là nữ phụ pháo hôi.

(*) Bạch phú mỹ: Là cụm từ phổ biến trong văn hóa mạng Trung Quốc, dùng để chỉ những cô gái có làn da trắng (bạch), giàu có (phú), và xinh đẹp (mỹ). Đây là một hình mẫu lý tưởng về phụ nữ thành đạt, quyến rũ và có cuộc sống xa hoa.

Tô Nhuế cho rằng mình tìm một đối tượng kết hôn đáng tin cậy, ai ngờ người ta là nam chính.

Đã 80 chương rồi mới cho tôi biết hóa ra tôi là nữ phụ?

Toàn thế giới đều là Mary Sue, chỉ có mình tôi thực tế?

***

Trong thế giới thật, mấy năm trước gia đình Tô Nhuế gặp phải biến cố lớn, chỉ trong một thời gian ngắn, từ cô gái nhỏ vô ưu vô tư sống vui vẻ lạc quan bỗng chốc trải qua nhiều thăng trầm. Bố đem theo hết tiền bạc bỏ trốn, không biết ở nơi nào. Mẹ dẫn em trai tái hôn với người mới. Căn nhà từng đầy ắp tiếng nói cười, giờ đây chỉ còn lại Tô Nhuế, bị bỏ lại một mình.

Bơ vơ và sợ hãi, tuyệt vọng và lạc lõng, Tô Nhuế phải học cách chấp nhận và dần trưởng thành để tự mình gánh vác mọi chuyện.

Thế nên, so với những đứa trẻ khác, Tô Nhuế hiểu chuyện hơn rất nhiều. Cô luôn cố gắng từng ngày nỗ lực trong học tập, mong muốn sau này tìm được công việc tốt, kiếm nhiều tiền, tận hưởng mọi sự tốt đẹp của thế giới muôn màu này.

Vì vậy, sau khi tốt nghiệp đại học, độc lập về kinh tế thì cuộc sống của Tô Nhuế mới vơi bớt những ưu phiền. Lúc ấy, cô đã nghĩ rằng, chỉ cần mình kiên trì thêm một chút, một chút nữa thôi, mọi thứ sẽ qua, tương lai sẽ tươi sáng hơn.

Đáng tiếc, vận mệnh chính là tàn nhẫn như vậy. Vào lúc mà Tô Nhuế cho rằng mình sắp dùng đôi cánh của bản thân tung bay vào bầu trời rộng lớn trên cao kia cũng là khi mà ông trời phán cho cô bản án t ử h ình. Tô Nhuế mắc phải căn bệnh nặng.

Từ đó, cuộc sống của Tô Nhuế gói gọn trong những cụm từ: “bệnh viện” “thuốc men” “đau đớn” “mệt mỏi”. Cho dù cô có kiên cường và mạnh mẽ đến đâu, vào những phút giây chịu đựng từng cơn đau giày vò khắp thân thể cũng khiến bản thân đánh mất lý trí, chìm vào khổ sở.

Cuối cùng, sau hơn ba năm chống chọi không có chút hy vọng nào, Tô Nhuế đành nhắm mắt buông tay, từ bỏ thế gian này.

Những tưởng rằng Tô Nhuế đã thật sự c hết rồi. Thế nhưng, cô lại lần nữa tỉnh dậy trong căn phòng bệnh xa hoa lạ lẫm, mọi thứ không có gì là quen thuộc. Xâu chuỗi lại tất cả những ký ức mơ hồ và hiện tại, cô mới biết thì ra bản thân đã xuyên vào một thế giới khác.

Bởi vì kiếp trước Tô Nhuế đã sống quá cô độc bất hạnh. Thế nên kiếp này ông trời dường như muốn bù đắp hết thảy lại cho cô. Nguyên chủ cũng tên là Tô Nhuế, sinh ra trong gia đình hào môn giàu có, bố mẹ chỉ có một mình cô, nên càng yêu thương chiều chuộng hơn.

Thế nhưng, nguyên chủ là cô gái nhỏ kiêu ngạo bướng bỉnh mang đầy sự phản nghịch. Trước những điều tốt đẹp mà bố mẹ dành cho, cô luôn cảm thấy bị kìm kẹp, quản giáo không có tự do. Vậy nên, cô dùng đủ mọi cách kể cả t ự s át để thoát ra khỏi ngôi nhà của bố mẹ, bay sang nước Mỹ xa xôi, tìm chốn thiên đường phiêu lưu cho mình.

Một lần đi là mấy năm trời không liên lạc cùng người thân trong gia đình, không có ý định quay trở về bên bố mẹ, quê hương.

Để cuối cùng, khi tiếng chuông điện thoại vang lên cũng là lúc nhận được tin, nguyên chủ gặp phải tai nạn nghiêm trọng ở khu vui chơi, tình hình không khả quan. Có lẽ, cô đã mất vào thời điểm đó và linh hồn Tô Nhuế ở hiện thực xuyên tiến vào thay thế.

Đứng trước đôi vợ chồng một đường bôn ba đêm ngày bay từ Trung Quốc đến nước Mỹ cách xa vạn dặm khi nghe tin con gái gặp chuyện, Tô Nhuế bỗng thấy trái tim như lên men, ẩm ướt đầy sự chua xót đau lòng. Bậc làm cha mẹ, nào có dễ dàng, cho dù con cái có phạm phải sai lầm gì đi chăng nữa thì đứng trước sinh tử, đều không còn quan trọng.

Tô Nhuế đã từng mong cầu khao khát biết bao những tình cảm yêu thương ấm áp này. Giờ đây, cô không chỉ có bố có mẹ, có được sự quan tâm săn sóc, còn có cả một thân thể khoẻ mạnh tràn đầy sức sống. Cô không cần phải ở những đêm rét lạnh, tủi thân nằm một mình trong bệnh viện, chịu đựng từng cơn đau thắt, không dám nức nở, chỉ có thể kìm lòng rơi nước mắt ướt đẫm gối.

Nếu ông trời đã thương xót cho Tô Nhuế sống tiếp cuộc đời của nguyên chủ, cô cũng nguyện dùng hết khả năng của mình để trân trọng, bảo vệ và chăm sóc cho bố mẹ Tô. Để quãng đời về sau của ông bà, chỉ tràn ngập niềm vui và nụ cười.

Thế nên, từ đấy, giới thượng lưu thành phố bắt đầu truyền tai nhau về cô nàng tiểu thư Tô gia vừa đi du học ở Mỹ về, tên là Tô Nhuế. Cô ấy chẳng những xinh đẹp động lòng người, còn vô cùng dịu dàng điềm đạm hiểu lễ nghĩa phép tắc. Tựa như cơn mưa bụi Giang Nam trong những ngày mùa đông, mềm mại lại quyến luyến, xao xuyến lại ẩm ướt, thấm đẫm lòng người vết tích khó quên.

Bố mẹ Tô cũng nhận ra, sau biến cố lớn xảy ra, con gái họ thay đổi rất nhiều, Nhuế Nhuế trở nên ngoan ngoãn nghe lời, biết trước sau, lại luôn lạc quan yêu đời, từng ngày chăm chỉ học tập và làm việc. Họ cảm thấy thật may mắn biết bao, mất đi rồi lại tìm trở về được. Cho dù là Nhuế Nhuế trước kia hay bây giờ, họ đều sẽ hết lòng yêu thương nuông chiều con gái nhỏ. Để Nhuế Nhuế biết rằng, mặc cho thế giới này hỗn loạn ra sao, tình yêu mà họ dành cho cô, cũng không bao giờ thay đổi.

Thế nên, bố mẹ Tô nhìn ngang nhìn dọc, nhìn đi nhìn lại, nhìn thế nào đều thấy Nhuế Nhuế nhà mình quá là xinh đẹp đáng yêu, chắc chắn một chàng trai ưu tú xuất sắc nhất mới xứng đáng bên cạnh.

Mà trong thành phố này, chỉ có một người có thể đáp ứng đầy đủ các tiêu chuẩn cao ngất đấy thôi, người đó không ai khác chính là Cố Dục Thành, chủ tịch tập đoàn Cố thị.

Nhắc đến Cố Dục Thành, anh là người đàn ông hoàng kim truyền thuyết mà bao cô gái mơ ước được chạm đến. Anh sinh ra trong gia tộc hào môn quyền thế, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, được bồi dưỡng để trở thành người thừa kế sáng giá. Anh thông minh, trầm ổn, tính cách thiên về lạnh nhạt, kiệm lời. Chỉ có công việc và những thương vụ hợp tác làm ăn lớn mới có thể khiến anh quan tâm chú ý. Còn chuyện tình cảm trai gái, kết hôn, liên hôn, anh đều không thèm liếc nhìn chứ đừng nói là đánh giá hay dành chút cảm xúc xao động nào.

Vậy mà, lần đầu tiên Cố Dục Thành nhìn thấy cô gái nhỏ Tô Nhuế, anh đã có ấn tượng khó quên. Thật ra, ban đầu là do anh hiểu nhầm cô có ý định tiếp cận mình. Sau đó, lại thấy cô dường như đối với cuộc hẹn hò mai mối này rất nghiêm túc, cũng rất hứng thú nên anh mới có nhiều lưu tâm đến vậy.

Đúng thế, Tô Nhuế là cô gái vô cùng nghiêm túc với tất cả các sự việc, đặc biệt là chuyện mà bố mẹ đã vì cô mà sắp xếp. Cô cho rằng những đối tượng mà bố mẹ giới thiệu đều là những người tài giỏi xuất chúng. Cho dù không thể tiến tới chuyện yêu đương hay kết hôn, thì ít nhất cũng nên giữ mối quan hệ xã giao ổn định. Bởi biết đâu tương lai, những mối liên kết này, sẽ giúp ích được cho con đường kinh doanh của Tô gia.

Bởi vì bây giờ, cô không còn là Tô Nhuế của trước kia nữa, nhận lấy những điều tốt đẹp mà nguyên chủ để lại thì phải giúp cô ấy bảo vệ và giữ gìn những điều đó. Cô không thể chỉ biết mặc sức hưởng thụ và thoả mãn. Cô cần nỗ lực hơn nữa, giúp bố mẹ, giúp tập đoàn Tô Hoa phát triển.

Vì thế, Tô Nhuế một mặt vẫn theo đuổi đam mê nghệ thuật vẽ tranh của mình, một mặt nỗ lực vào ngành quản lý chuyên nghiệp, ra sức trau dồi kiến thức kinh nghiệm để góp sức với bố trong công việc. Vậy nên, Cố Dục Thành quả thật là một đối tượng yêu đương rất hợp ý của cô.

Anh không chỉ sở hữu vẻ ngoài cao lớn nam tính mạnh mẽ, còn là người vô cùng tài giỏi trên thương trường. Đi theo anh, cô sẽ học hỏi được nhiều thứ, nơi mà trường lớp không giảng dạy. Thế nên, cô muốn nghiêm túc cùng anh trao đổi tâm tình, tiến tới mối quan hệ thân thiết hơn.

Đáng tiếc, hình như có sự hiểu nhầm nào đó rồi thì phải. Bởi vì, Tô Nhuế nhận ra, Cố Dục Thành không có ý định gì với cô, tất cả những điều trước đó anh làm đều xuất phát từ sự giáo dưỡng tốt mà thôi. Tâm trạng Tô Nhuế rối bời, vừa xấu hổ vừa buồn bực, chẳng phải lâu nay cô trở thành trò cười trong mắt anh rồi sao.

Vì vậy, cô quyết định dừng lại. Nếu anh không thích cô, thì cô cũng nên tìm người khác thôi. Dù sao, thành phố này lớn như vậy, bố mẹ Tô lại có mạng lưới quan hệ rộng như vậy, chẳng lẽ không tìm được một người đàn ông nào hợp mắt cô ư? Dù thật sự, cô có chút nuối tiếc nho nhỏ.

Cố Dục Thành từng nghĩ, mấy cuộc xem mắt, hẹn hò, mai mối này có gì hay kia chứ? Anh đi nhiều lần rồi, mà nói thật, chẳng lần nào nhớ được ai với ai, tên gì ở đâu. Người duy nhất anh nhớ đến và cư xử khác thường chỉ có cô gái tên Tô Nhuế.

Vậy mà, đang vui vẻ trò chuyện cùng với nhau bao lâu nay, cô lại đột nhiên mất tích, hiểu nhầm lời anh nói rằng mình không thích cô. Khoảnh khắc cô xoay người bước đi, anh có bao nhiêu là hối hận kia chứ. Rõ ràng là anh cũng có cảm giác với cô, muốn cùng cô tiến tới làm người yêu của nhau. Thế mà, chỉ vài lời không rõ đã khiến cô tổn thương mất rồi.

Nhưng, Cố Dục Thành anh là ai kia chứ? Trên thương trường anh chưa từng để mình thua đối thủ, trên tình trường lại càng không thể để con mồi chạy mất. Cô gái nhỏ, xem em như thế nào thoát khỏi móng vuốt của anh đây.

Thứ Cố Dục Thành anh muốn, nhất định sẽ có được.

Cho dù là vận mệnh có ngăn cách như thế nào hay dòng người có rối loạn ra sao, điều anh đã nhận định, thì chắc chắn nắm lấy.

Nhuế Nhuế, em không cần sợ hãi bất cứ điều gì. Có anh ở đây, sẽ che chắn gió mưa cho em. Bình minh ló dạng, ánh nắng rạng rỡ chiếu sáng muôn nơi. Em đến, trong vòng tay yêu thương của anh.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Trúc - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN