logo
REVIEW>> NỤ HÔN NỒNG CHÁY TẶNG GIAI NHÂN
nu-hon-nong-chay-tang-giai-nhan
Tìm truyện

NỤ HÔN NỒNG CHÁY TẶNG GIAI NHÂN

Tác giả:

Lệ Nguyệt

Độ dài: 88

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 32

Giới giải trí chưa bao giờ là một thế giới bình thường. Ở đó, ánh đèn sân khấu sáng đến chói mắt, tiếng reo hò của hàng vạn người đủ sức nâng một người lên đỉnh cao chỉ trong một đêm, nhưng cũng có thể khiến một trái tim lặng lẽ chìm xuống mà không ai hay biết.

Hào quang, danh tiếng, những buổi ký tên náo nhiệt, những đêm diễn rực rỡ ánh đèn… tất cả tạo nên một bức tranh tưởng chừng hoàn mỹ, nơi ai nấy đều ngưỡng mộ và khao khát bước vào.

Thế nhưng, phía sau những tràng pháo tay ấy, luôn tồn tại một khoảng tối mà không phải ai cũng nhìn thấy. Có những người đứng trên sân khấu, trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, được yêu thích, được tung hô, được cả thế giới nhớ đến. Cũng có những người đứng dưới khán đài, lặng lẽ dõi theo, dùng tất cả sự nhiệt thành của mình để yêu một người, nhưng lại không thể bước vào cuộc đời của người đó bằng một danh phận rõ ràng.

Trong thế giới ấy, khoảng cách gần nhất đôi khi lại chính là khoảng cách xa nhất. Một người chỉ cần đưa tay là có thể chạm tới, nhưng lại mãi mãi không thuộc về mình. Và Hạ Kiều, đã đứng ở khoảng cách ấy suốt nhiều năm, nhìn Kỳ Phi Vũ tỏa sáng giữa muôn vàn ánh đèn, còn bản thân lại âm thầm trở thành người bị giấu kín trong câu chuyện tình yêu không thể gọi tên.

Hạ Kiều yêu Kỳ Phi Vũ từ những năm tháng thanh xuân giản đơn nhất. Khi ấy, anh chỉ là một chàng trai biết hát, còn cô là cô gái thích ngồi dưới sân trường, lặng lẽ nghe anh cất giọng. Tình cảm bắt đầu từ những điều rất nhỏ, một ánh mắt, một nụ cười, một lần anh đứng ra che chắn cho cô trước biến cố gia đình. Chính lời hứa năm đó đã khiến cô tin rằng, dù thế giới có đổi thay, anh vẫn sẽ là người ở bên mình.

Nhưng trưởng thành lại là một câu chuyện khác. Kỳ Phi Vũ bước vào giới giải trí, trở thành ngôi sao được hàng ngàn người yêu mến. Còn Hạ Kiều, lại lựa chọn đứng phía sau anh, trở thành người bạn gái không được công khai, một sự tồn tại mờ nhạt giữa thế giới hào nhoáng của anh. Cô theo anh qua từng buổi ký tên, mang theo máy ảnh, ghi lại từng khoảnh khắc anh rực rỡ nhất. Ở nơi đó, cô không phải bạn gái, chỉ là một fan giống như bao người khác.

Tình yêu của Hạ Kiều chưa từng ồn ào. Cô không đòi hỏi, không trách móc, thậm chí còn tự thuyết phục bản thân rằng, anh làm như vậy là vì tương lai, là vì bảo vệ cô. Cô chấp nhận đợi, chấp nhận nhường nhịn, chấp nhận việc mọi thứ trong cuộc sống của mình đều xoay quanh anh. Chỉ cần có thể ở gần anh, với cô đã là đủ.

Thế nhưng, tình yêu không thể chỉ dựa vào một phía.

Những dấu hiệu rạn nứt bắt đầu xuất hiện từ những điều nhỏ nhất. Một tin nhắn không được hồi đáp. Một cuộc gọi bị bỏ lỡ. Một ánh nhìn hờ hững khi anh đối diện với cô giữa đám đông. Rồi đến khi cô phát hiện trên người anh có mùi nước hoa của một người phụ nữ khác, tất cả những niềm tin mà cô cố gắng giữ gìn suốt nhiều năm bắt đầu lung lay.

*

Đêm mưa ấy có lẽ là bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời Hạ Kiều. Một buổi hẹn hò tưởng chừng bình thường lại kết thúc bằng việc cô bị bỏ lại giữa vùng ngoại ô, khi Kỳ Phi Vũ rời đi chỉ vì một cuộc điện thoại. Trời đổ mưa lớn, tiếng sấm vang lên từng hồi, nỗi sợ hãi và tủi thân dâng lên cùng lúc, khiến cô gần như không thể chống đỡ.

Cô chưa từng nghĩ rằng, trong khoảnh khắc yếu đuối nhất của mình, người xuất hiện bên cạnh lại không phải là người cô yêu suốt nhiều năm.

Nhậm Trạch xuất hiện trong cơn mưa như một điều gì đó rất lặng lẽ. Anh không hỏi nhiều, không tò mò, chỉ đơn giản là đưa cô đến bệnh viện, ở lại bên cô suốt một đêm, rồi lại rời đi khi cô còn chưa kịp nhìn rõ gương mặt. Sự dịu dàng của anh không ồn ào, nhưng lại đủ để khiến trái tim đã quá mệt mỏi của Hạ Kiều khẽ rung lên một lần nữa.

Nếu Kỳ Phi Vũ là ánh đèn sân khấu rực rỡ nhưng xa vời, thì Nhậm Trạch lại giống như một ngọn đèn nhỏ trong đêm tối, không chói mắt, nhưng lại đủ ấm để người ta muốn dừng lại.

Sự xuất hiện của anh không làm thay đổi ngay lập tức tình cảm của Hạ Kiều, nhưng lại khiến cô bắt đầu nhìn lại chính mình. Cô nhận ra rằng, suốt những năm qua, cô đã quen với việc yêu một người mà quên mất cách yêu bản thân. Cô luôn là người chủ động, luôn là người hy sinh, luôn là người chờ đợi.

Còn Kỳ Phi Vũ, lại chưa từng thực sự ở lại vì cô.

Khi đối diện với sự thật, Hạ Kiều không còn lựa chọn im lặng như trước. Cô bắt đầu nói ra cảm xúc của mình, bắt đầu từ chối những điều khiến mình tổn thương.

Khoảnh khắc cô tránh cái ôm của anh, khoảnh khắc cô nói rằng ở bên anh khiến cô không thể bình tĩnh, đó không phải là giận dỗi, mà là sự tỉnh táo sau rất nhiều lần tự lừa dối bản thân.

Kỳ Phi Vũ không phải không có tình cảm, chỉ là anh quá ích kỷ. Anh quen với việc Hạ Kiều luôn ở đó, quen với việc chỉ cần một chút quan tâm hay một món quà là có thể khiến cô nguôi ngoai. Anh không hiểu rằng, thứ cô cần chưa bao giờ là vật chất, mà là một sự thẳng thắn, một vị trí rõ ràng trong cuộc đời anh.

Nhưng khi một người đã bắt đầu nghi ngờ, mọi thứ đều không còn như trước.

Một mối quan hệ tồn tại quá lâu trong sự mất cân bằng, cuối cùng cũng sẽ đến lúc phải đối diện với kết cục của nó. Hạ Kiều không còn là cô gái năm nào chỉ biết nắm chặt một lời hứa để tự an ủi mình. Cô bắt đầu hiểu rằng, yêu một người không có nghĩa là phải chịu đựng tất cả.

*

Nhậm Trạch không phải là một sự xuất hiện thoáng qua, cũng không phải là một lựa chọn thay thế tạm thời. Anh đến vào đúng thời điểm Hạ Kiều yếu đuối nhất, nhưng lại không hề vội vàng bước vào cuộc đời cô. Giống như một cơn gió nhẹ len lỏi qua những vết nứt trong trái tim, anh không làm ồn ào, không ép buộc, chỉ lặng lẽ ở đó, đủ gần để cô cảm nhận được sự ấm áp, đủ xa để cô có thể tự mình bước về phía anh.

Có lẽ, Nhậm Trạch chính là đáp án mà Hạ Kiều chưa từng dám nghĩ tới. Không phải một tình yêu khiến cô phải cúi mình, phải chờ đợi, phải hy sinh tất cả, mà là một tình yêu khiến cô được an tâm, được tôn trọng, được đặt ở vị trí xứng đáng. Anh không cần cô phải cố gắng trở thành ai khác, cũng không cần cô phải đánh đổi điều gì, chỉ cần cô là chính mình, đã đủ để anh kiên nhẫn đứng lại.

Và cũng từ khoảnh khắc đó, câu chuyện không còn là việc Hạ Kiều sẽ lựa chọn ai, mà là cô cuối cùng đã gặp được người khiến mình không cần phải lựa chọn nữa. Bởi khi đúng người xuất hiện, mọi do dự đều trở nên vô nghĩa, mọi tổn thương trong quá khứ cũng dần có được câu trả lời.

_____

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN