logo
REVIEW>> NHƯ ANH MUỐN
nhu-anh-muon
Tìm truyện

NHƯ ANH MUỐN

Tác giả:

Nghê Đa Hỉ

Độ dài: 183

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 31

Vào kỳ nghỉ hè năm lớp 10, vì công việc của bố mà gia đình Hứa Bảo Như chuyển từ thành phố Giang đến thành phố S. Đối với nơi này, ấn tượng ban đầu của cô rất nhạt nhòa và xa lạ. Bởi vì, cô nhớ nhà cũ, nhớ bạn bè, nhớ từng chút vấn vương hơi thở quen thuộc đã vun đắp nhiều năm qua. Nay, dường như thật khó để bắt đầu lại.

Thế nhưng, Hứa Bảo Như đã không ngờ rằng chính tại đây, cô sẽ gặp được tình yêu của cuộc đời mình, cùng anh đi hết đoạn đường đời. Và cô, sẽ yêu anh nhiều như yêu mảnh đất thân thương này.

Hứa Bảo Như vẫn nhớ rõ, lần đầu tiên cô gặp Thẩm Độ là tại nhà dì Thẩm. Lúc đó, mẹ cô mang bánh quy nướng sang tặng hàng xóm làm quen, cô rảnh rỗi nên tiện thể cũng đi theo. Dì Thẩm rất đẹp, là nét đẹp dịu dàng thanh tú như mưa xuân bên hồ. Dì còn nhiệt tình mời hai mẹ con cô vào nhà chơi, nói chuyện thân thiết như bạn bè lâu năm.

Kỳ thật, Hứa Bảo Như bình thường là cô nhóc hoạt bát và nổi loạn. Nhưng khi có người lớn, cô sẽ kiềm chế tính cách, ngoan ngoãn ngồi yên lặng lắng nghe hoặc duy trì thái độ nhẹ nhàng. Cô cảm thấy mình rất thích dì Thẩm. Thế nên, dù có hơi buồn chán cô cũng không tỏ ra khó chịu chút nào.

Tiếng mở cửa vang lên, bước vào nhà là một thiếu niên có vóc dáng vô cùng cao, khuôn mặt anh như được điêu khắc từ loại đá cẩm thạch đắt giá, mỗi đường nét đều hoàn hảo đến khó tin. Thế nhưng, cô nhận ra sự lạnh nhạt xa cách mà anh không thèm che giấu. Tựa như viên ngọc đen quý giá chìm sâu dưới đại dương, cho người khác cảm giác bí ẩn chẳng thể chạm đến.

Hứa Bảo Như ngước nhìn lên, ngực thình thịch từng nhịp đập vang dội như chuông bạc ngân nga. Ánh sáng nhè nhẹ phủ sau lưng anh tạo thành vầng hào quang chói loá. Khoảnh khắc ấy, trái tim cô lạc nhịp.

Vốn dĩ Hứa Bảo Như rất hoạt ngôn, vậy mà giây phút đó lại quên mất giọng nói của mình. Ánh mắt của cô chỉ chuyên chú nhìn theo anh không rời.

Hoá ra, cảm giác thích một người chỉ là sự lơ đễnh bối rối mà cô không thể ngờ đến.

Từ đấy, Hứa Bảo Như thường xuyên chú ý các thông tin liên quan đến Thẩm Độ. Thế mới biết, anh là chủ tịch hội học sinh, chơi thể thao giỏi, thành tích đứng đầu toàn khối, chưa bao giờ rớt xuống vị trí thứ hai trên bảng vinh danh. Ở trường, tên của anh luôn khiến cho mọi người phải trầm trồ khen ngợi và ngưỡng mộ không thôi. Hơn nữa, anh lại sở hữu vẻ đẹp nổi bật nên hầu hết bạn nữ đều đem lòng tương tư muốn cùng anh có một đoạn thanh xuân đáng nhớ.

Đáng tiếc, Thẩm Độ không để ai vào mắt, hay nói đúng hơn là anh coi thường, chán ghét chuyện yêu đương này. Vì vậy, những lần cố tình chạm mặt, những món quà, những lời tỏ tình mà các cô gái trao đến anh đều bị sự lạnh lùng và tuyệt tình ấy nghiền nát. Lâu dần, không ai dám liều mạng tấn công anh nữa. Chỉ có thể đè nén những tình cảm đó lại, thản nhiên xem anh như mảnh trăng treo nghiêng trên bầu trời, có thể ngắm nhưng khó lòng hái xuống trần gian.

Hứa Bảo Như thì khác. Cô không mong Thẩm Độ phải thích mình ngay lập tức. Dẫu anh luôn hờ hững thờ ơ thì cô cũng không từ bỏ mà kiên định từng bước tiến lên, muốn chiếm lấy tim anh. Cô cho rằng, chỉ cần mình nỗ lực, hẳn sẽ có lúc anh mềm lòng.

Một chàng trai xuất sắc như thế, kiêu ngạo ngông cuồng là lẽ đương nhiên. Theo đuổi anh, không hề dễ dàng.

Hứa Bảo Như thấy Thẩm Độ luôn đối xử với cô rất tốt. Khi cô không làm được bài tập Toán, anh sẽ giảng bài cẩn thận. Khi cô không biết đường, anh sẽ đón cô theo cùng. Khi cô bị bắt nạt trên xe buýt, anh sẽ đứng về phía cô. Từng chút nho nhỏ, như hạt mưa nhẹ rơi thấm đẫm đoá hoa kiều diễm.

Hứa Bảo Như đã không thể ngăn sợi tơ tình dành cho Thẩm Độ, cứ mặc nó giăng giăng quyến luyến nhiều vòng.

Quãng thời gian cấp ba ấy, Hứa Bảo Như rất kiên trì trong chuyện tình cảm. Mỗi khi gặp Thẩm Độ, cô đều mỉm cười rạng rỡ chào anh. Thậm chí, những lời to gan lớn mật không dành cho nữ sinh cô cũng dám nói. Như thể, nếu không cố gắng hết sức, cô sẽ nuối tiếc.

Thật ra, bên ngoài Hứa Bảo Như là cô gái mạnh mẽ dũng cảm thì tận sâu bên trong vẫn non nớt yếu mềm. Sự chân thành nhiệt huyết rồi cũng bị những vô tâm tổn thương bào mòn.

Thanh sô cô la đưa cho người khác.

Chiếc kẹp giấy xinh xắn bị vứt bỏ.

Quả cầu bình an đã vỡ nát.

Hứa Bảo Như không chất vấn Thẩm Độ mà lặng lẽ quay về nhà. Cô không khóc. Nhưng đằng sau sự bình yên đó là cơn giông bão nhấn chìm cô xuống đáy vực, tràn ngập khổ sở.

Mọi thứ, như một lời khẳng định, Hứa Bảo Như đã sai, cô thua cuộc rồi.

Thẩm Độ, anh sẽ không thích cô.

Thế nên, sau kỳ thi Đại học, Hứa Bảo Như quyết định tránh xa Thẩm Độ, cắt đứt những mộng mơ ảo tưởng của chính mình.

Cô vốn định lên Đại học sẽ yêu đương một trận tử tế, ai ngờ lại bị anh phá hỏng hết thảy.

***

Thẩm Độ từ bé đã được mệnh danh là con nhà người ta trong truyền thuyết. Bởi vì, anh hội tụ đầy đủ những yếu tố mà bất cứ ai cũng mong muốn có được từ gia thế, nhan sắc cho đến trí tuệ. Anh sinh ra đã định sẵn ở đỉnh cao của danh vọng quyền lực. Thế nên, những vướng bận hồng trần anh chẳng hề để tâm.

Nếu Hứa Bảo Như là bông hoa hải đường rực rỡ kiêu sa thì Thẩm Độ lại là băng tuyết trên núi cao, ai đến gần cũng bị sự lạnh lẽo của anh làm cho run rẩy ngột ngạt. Vì vậy, anh chỉ chuyên chú tập trung vào những chuyện mình muốn làm. Còn những việc ngoài kia, anh thường hay lướt qua.

Có lẽ, tính cách của Thẩm Độ như hiện tại là kết quả của tuổi thơ không trọn vẹn. Sự phức tạp trong mối quan hệ của bố mẹ, ngày đêm bận rộn trong công việc đã làm cho họ quên mất mình vẫn còn một đứa trẻ ở nhà cần quan tâm chăm sóc.

Những năm tháng đầu đời, Thẩm Độ tự học cách trưởng thành độc lập trong mọi chuyện mà chẳng phiền đến ai. Cảm xúc của anh với người khác cũng như giọt sương, sớm cạn kiệt chẳng còn gì cả. Thế nên, khi bố mẹ nhận ra vấn đề của con trai, tất cả đã được định hình.

Thẩm Độ rất khó dao động hay đồng cảm. Bức tường quanh anh quá kiên cố, kiên cố đến mức chẳng ai đủ bản lĩnh để bước vào. Thế nhưng, có một cô gái đã chấp nhất và kiên nhẫn từng chút khiến nó sụp đổ. Chỉ là, khi anh hiểu rõ những mông lung tình cảm của bản thân, cô lại muốn rời xa anh.

Còn nhớ khi mới gặp Hứa Bảo Như lần đầu, Thẩm Độ còn chẳng nhớ kỹ gương mặt cô. Vậy mà sau đó, mỗi khi nhìn thấy anh, cô lại như chú bướm nhỏ xoè đôi cánh lả lướt của mình bay tới, đẹp đến nao lòng. Giọng của cô vừa mềm vừa êm, bồng bềnh ngọt ngào từng tiếng lưu luyến bên tai.

Thẩm Độ nhắc nhở bản thân, đừng để Hứa Bảo Như chi phối tâm trạng anh. Đó là điều không nên chút nào. Thế nhưng, hết lần này đến lần khác anh lại để cho cảm xúc thao túng. Rõ ràng, muốn ngoảnh mặt làm ngơ với cô, rồi tự anh chẳng đành lòng. Trong sự nghiêm khắc và lạnh lùng anh thể hiện là những dung túng nuông chiều cho cô mà anh không nắm bắt được.

Thẩm Độ đã rất kiêu ngạo và bướng bỉnh. Anh cứ nghĩ Hứa Bảo Như thích anh như thế, sẽ không rời đi đâu. Nhưng mà, làm gì có ai chờ ai mãi, cũng làm gì có ai sau những hiểu nhầm thương tổn như vậy còn có thể đứng yên tại chỗ đợi anh quay đầu. Cô mệt mỏi muốn buông bỏ rồi.

Lúc này, Thẩm Độ mới cuống cuồng sợ hãi. Từ lâu, bóng dáng của Hứa Bảo Như đã tồn tại trong anh. Là những nét mờ nhạt cho đến khi thành vết mực loang sâu đậm, không thể xoá nhoà. Thì ra, tình yêu vẫn luôn ở đó, chỉ là anh không dám thừa nhận.

Đúng thế, nếu không thích Hứa Bảo Như, sao Thẩm Độ lại trộm ngắm khi cô ngủ, sợi tóc vương trên má khiến tim anh xốn xang. Nếu không thích cô, sao khi cô cười đùa bên những bạn nam khác, anh lại thấy khó chịu chướng mắt. Nếu không thích cô, sao khi nhìn cô rơi lệ, lồng ngực anh phập phồng cơn đau nhức dữ dội. Nếu không thích cô, sao khi cô trốn tránh không gặp, anh như quay cuồng phát đ iên với những ân hận giày vò.

Tấm ảnh năm đó Hứa Bảo Như đứng dưới hàng ngân hạnh vàng rực, nụ cười như nắng mai hoà tan cả biển trời xanh thẳm, Thẩm Độ vẫn luôn cất kỹ trong cuốn sách cũ. Quả cầu vỡ, anh cũng tỉ mỉ biến thành chiếc vòng pha lê trao lại cho cô. Nguyện rằng, cô gái nhỏ của anh, sẽ luôn được nâng niu bảo vệ cả đời.

Năm tháng dài đằng đẵng, bốn mùa luân chuyển dịu dàng, nắm tay em đi đến cuối con đường.

Hứa Bảo Như, Thẩm Độ yêu em, yêu em rất lâu rất lâu rồi.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Nhím Lười Biếng

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN