logo
REVIEW>> NHẬT KÝ CHĂM CON CỦA TỔNG GIÁM ĐỐC BÁ ĐẠO
nhat-ky-cham-con-cua-tong-giam-doc-ba-dao
Tìm truyện

NHẬT KÝ CHĂM CON CỦA TỔNG GIÁM ĐỐC BÁ ĐẠO

Tác giả:

Tô Kỷ

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 198

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 16

Giới thiệu:

Tống Đàn giành được ba giải ảnh hậu lớn, trở thành diễn viên thực lực trẻ tuổi nhất và có giá trị nhất trong lịch sử điện ảnh. Năm năm trước, cô đột ngột biến mất khỏi làng giải trí, làm dấy lên vô số đồn đoán.

Cho đến khi truyền thông tình cờ bắt gặp Tống Đàn tại sân bay, cô dắt một bé gái trắng nõn dễ thương, khuôn mặt xinh xắn giống hệt ảnh hậu năm nào.

Tối hôm đó, hotsearch trên mạng bùng nổ:

[Ảnh hậu năm xưa bí mật kết hôn và sinh con]

[Bố của đứa trẻ là ai?]

[Tống Đàn: Bà mẹ đơn thân]

Bạn bè gọi điện hỏi: “Rốt cuộc bố của đứa trẻ là ai vậy?”

Tống Đàn: “... Là Kỷ Phục Tây.”

*

Tống Sơ Tinh năm nay bốn tuổi, đang học lớp chồi.

Một ngày sau giờ tan học, cô bé thấy một người đàn ông đứng ở cổng trường mẫu giáo, còn đẹp trai hơn cả Ryder trong Paw Patrol. Người đó cao ráo, chân dài, và đặc biệt có đôi mắt giống hệt cô bé!

Tống Sơ Tinh ngẩng đầu lên, rụt rè hỏi: "Chú là ai ạ?"

Kỷ Phục Tây ngồi xuống, do dự một lát rồi nhẹ nhàng nói: "Bố là bố của con."

Sau đó, khi ở bên ngoài văn phòng tổng giám đốc thường có thể nghe thấy tiếng của phim hoạt hình: "Không có nhiệm vụ nào khó, chỉ có những chú chó dũng cảm!"

*

Nếu không có Tống Sơ Tinh, Kỷ Phục Tây và Tống Đàn sẽ không bao giờ liên hệ với nhau, càng không nói đến việc bất đắc dĩ phải cùng nhau nuôi dưỡng một cô bé.

Một đêm yên tĩnh nọ, anh đẩy cửa phòng, nhìn thấy người phụ nữ đang ngủ say cùng con gái trên chiếc giường nhỏ.

Không biết đã đứng đó nhìn bao lâu, Kỷ Phục Tây nhẹ nhàng bước vào, bế người phụ nữ lên.

Lần đầu tiên anh bế cô, cảm giác nhẹ hơn tưởng tượng rất nhiều.

***

Trước khi cái đêm định mệnh ấy xảy ra, Tống Đàn đã từng là ảnh hậu hạng nhất. Không xuất thân chính quy, cũng chẳng được đào tạo bài bản, vì để có thể chạm tay đến danh hiệu ấy, cô đã phải bỏ ra biết bao nhiêu công sức. Đến cuối cùng, Tống Đàn đã có thể bước lên sân khấu, trong tay là giải thưởng, đón nhận ánh hào quang rực rỡ và những tràng pháo tay vang dội của mọi người.

Tuy có tất cả mọi thứ trong tay, nhưng dường như xung quanh Tống Đàn lại chẳng có gì cả. Bố mẹ ly hôn từ sớm, mẹ nhanh chóng tái hôn, khi cả gia đình gặp khó khăn, bố đã cho cô một khoản phí rồi để mặc cô tự sinh tự diệt. Kể từ đó, Tống Đàn đã coi như mình không còn gia đình.

Cô đắm mình trong ánh hào quang, từng bước tiến gần đến đỉnh cao của cuộc đời. Nào ngờ, mọi thứ lại vụt tắt chỉ trong thoáng chốc.

Sau một đêm hoang đường với một người đàn ông xa lạ, Tống Đàn bỏ ra nước ngoài. Bốn tháng sau, cô phát hiện ra mình đã mang thai.

Cô đã từng nghĩ đến chuyện phá bỏ, nhưng bác sĩ lại nói đứa bé rất ngoan, tim thai ổn định, phát triển khoẻ mạnh. Thế là Tống Đàn đã do dự và nhiều năm về sau, cô thấy may mắn vì mình đã làm vậy.

Tống Sơ Tinh là một đứa trẻ đáng yêu, ngoan ngoãn, sau khi biết nói thì còn mắc chứng ngại giao tiếp xã hội. Cô bé xinh xắn hệt như Tống Đàn, nhưng cái kiểu kén ăn đó chắc chắn là do di truyền từ bố, bởi vì nghe nói sếp Kỷ là một người rất kén ăn.

Khi nhắc đến bố của con mình, Tống Đàn vẫn cảm thấy rất khó tin. Trước kia, giữa cô và anh không hề có giao tình sâu đậm, cùng lắm chỉ là xã giao, mãi cho đến buổi tiệc hôm đó, vì uống quá say nên mới xảy ra chuyện ngoài ý muốn ấy.

Đến khi Tống Sơ Tinh được bốn tuổi, Tống Đàn quyết định về nước.

Cô không muốn phải trốn tránh cả đời, càng không muốn con cô mãi mãi mơ hồ về sự tồn tại của bố mình. Và hơn hết, cô muốn được tiếp tục theo đuổi sự nghiệp của bản thân.

Vì để đảm bảo sự an toàn cho con gái, Tống Đàn quyết định làm rõ mọi chuyện. Cô công khai việc mình có con lên mạng, nói bố của con bé là người ngoài ngành, rồi sau đó lại mạnh dạn xin gặp anh để làm ra một bản thoả thuận.

Trong thoả thuận ghi rõ mọi trách nhiệm mà anh buộc phải thực hiện với tư cách là một người bố, từ chu cấp chi phí, đảm bảo an toàn, cho đến việc trở thành một người bố thực sự.

Họ ấn định thời gian sống chung là hai năm. Sau hai năm đó, hai người sẽ tách ra, đường ai nấy đi, nhưng vẫn giữ nguyên nghĩa vụ nuôi con.

Đây là cách giải quyết tốt nhất mà Tống Đàn có thể nghĩ ra. Cô không muốn con mình bị người ta nói là không có bố, càng không thấy việc tiết lộ cho người kia biết thì có gì sai. Suy cho cùng, anh cũng là bố ruột của đứa trẻ, có trách nhiệm phải nuôi dưỡng tới cùng.

Chỉ là, Tống Đàn tuyệt đối không thể ngờ được rằng, chính quyết định này đã thay đổi nửa đời sau của hai mẹ con cô mãi mãi.

*

Kỷ Phục Tây là người đã quen với việc đứng ở trên cao, được mọi người kính trọng, tiền bối yêu thương, con cháu trong nhà khiếp sợ. Dường như anh chưa bao giờ thiếu thốn điều gì, nhưng chỉ có mình Kỷ Phục Tây biết, muốn ngồi ở những vị trí người khác không ngồi được, thì phải chịu những thứ người khác không thể chịu được.

Kể từ năm chín tuổi, anh đã chứng kiến bố mình ngoại tình với một người khác. Từ đó, anh đã đánh mất khái niệm về gia đình, không bao giờ còn tin tưởng vào thứ gọi là tình cảm giữa vợ và chồng. Kỷ Phục Tây đã nghĩ, có lẽ cả đời này anh cũng sẽ không lấy vợ sinh con. Nếu tình yêu là thứ có thể nói bỏ là bỏ, vậy thì anh không cần còn hơn.

Việc qua đêm với Tống Đàn hoàn toàn là ngoài ý muốn, nhưng nếu cô không muốn truy cứu trách nhiệm đến cùng, thì anh cũng chẳng việc gì phải đuổi theo cô.

Nhưng có đánh c hết Kỷ Phục Tây cũng không thể ngờ được rằng, năm năm sau đó, anh lại có thêm một đứa con gái.

Một người chưa bao giờ dính phải tin đồn tình ái, chưa từng biết đến thứ gì ngoài công việc, một người đã quyết định cả đời này sẽ không lập gia đình, vậy mà đột nhiên lại có thêm một đứa con.

Dù là xuất phát từ bất cứ phương diện nào, Kỷ Phục Tây đều hoàn toàn không có quyền từ chối bản thoả thuận mà Tống Đàn đã đưa ra. Vì thế, anh buộc phải chấp nhận biến mình thành một người bố, từng chút từng chút một học cách chăm con.

Mới ban đầu, Tống Sơ Tinh rất không thích người mà cô bé gọi là bố này. Ngày đầu gặp mặt, người anh đầy bụi bặm, trong khi cô bé là người ưa sạch sẽ, nhưng vì nể tình anh mua bộ đồ chơi chó cứu hộ nên cô bé sẽ bỏ qua.

Rõ ràng, cái kiểu cuồng sạch sẽ có chút kiêu ngạo này là hoàn toàn thừa hưởng từ Kỷ Phục Tây mà ra. Nhưng điều kỳ lạ là, một người mắc chứng ngại giao tiếp xã hội như Tống Sơ Tinh lại chịu mở lòng ra với Kỷ Phục Tây nhanh như vậy.

Rõ ràng, người dạy cho anh cách làm bố, lại chính là cô bé.

Dạy cho anh cách đọc truyện trước khi đi ngủ, dạy cho anh cách buộc tóc cho con gái, dạy cho anh biết thế nào là nâng niu, trân trọng, cũng dạy cho anh biết thế nào là tình cảm máu mủ ruột thịt.

Chính vì Tống Sơ Tinh, Kỷ Phục Tây và Tống Đàn mới có thể sống cùng nhau, với mục đích chính là để chăm sóc cô bé. Nhưng cũng nhờ có Tống Sơ Tinh, anh và cô mới có cơ hội để vun đắp tình cảm, cùng nhau xây dựng một gia đình nhỏ thật sự.

Anh sẽ là một ông bố tốt, chiều chuộng yêu thương con như một nàng công chúa, để cho cô bé biết rằng, được cưng chiều chính là quyền lợi của mỗi cô gái, chứ không phải là may mắn.

Còn cô cũng sẽ trở thành một người mẹ tốt, dạy cho con cách đi bằng chính đôi chân của mình. Cách để kiêu hãnh ngẩng cao đầu, đối diện với cuộc sống này bằng một tư thái tự tin rực rỡ, hệt như cái cách bản thân cô đã trở thành.

Đúng thế, làm sao Tống Đàn có thể ngờ được rằng, bắt đầu từ bản thoả thuận kia, cuộc đời của cô và con gái đã thay đổi chóng mặt như thế nào.

Cô đã từng tự mình mang nặng đẻ đau, tự mình đi khám thai, tự mình vào bệnh viện, tự mình trải qua mười bảy tiếng đồng hồ trên bàn sinh, tự mình thức trắng đêm cho con bú, tự mình thức trọn ba ngày ba đêm để chăm con ốm.

Giờ đây, cô đã có một người bạn cùng đồng hành, cùng cô san sẻ bớt gánh nặng, cùng nhau dạy dỗ bảo ban con trưởng thành. Con của cô cũng dần dần khắc phục được chướng ngại tâm lý, cũng thật lòng đón nhận người bố ruột của mình. Đối với cô, trên đời này thật sự không còn gì tốt hơn như thế này nữa.

Cho đến ngày Kỷ Phục Tây chính thức ngỏ lời, hỏi cô có muốn gia hạn bản thoả thuận kia đến hết đời hay không.

Thì Tống Đàn đã biết, cuối cùng cô cũng đã có được một mái nhà thực sự.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Ánh Trăng

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN