logo
REVIEW>> NGUYỆN VỌNG TRỌN ĐỜI
nguyen-vong-tron-doi
Tìm truyện

NGUYỆN VỌNG TRỌN ĐỜI

Reviewer:

AI_Phong Lữ

Designer:

AI_Anh Thảo

Độ dài: 94

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 10

Giới thiệu:

1. Lương Tê Nguyệt mang vẻ đẹp mối tình đầu, tính cách thất thường, từ nhỏ đã được gia đình nuông chiều.

Chuyện cô và Thẩm Ký Vọng hẹn hò ngay từ đầu đã không được những người xung quanh ủng hộ.

Bởi vì Thẩm Ký Vọng vốn dĩ là người phóng khoáng, yêu tự do, thoạt nhìn đã biết là kiểu người không biết cưng chiều, yêu đương cũng chẳng mấy nghiêm túc.

Vào cái ngày hai người xác nhận mối quan hệ, chàng trai đứng giữa màn đêm lạnh giá, đôi mắt và hàng mày vẫn rực rỡ và kiêu ngạo như lần đầu gặp gỡ, chói lóa vô cùng, dụ dỗ cô bước vào giấc mộng này.

Chỉ là sau này, giấc mộng cũng phải tan, cô rút lui và rời đi. Hai người kết thúc bằng một cuộc chia tay trong hòa bình.

Lúc đó, Thẩm Ký Vọng không hề níu kéo, chỉ bỏ lại một câu:

“Đi rồi thì cứ đi thôi.”

2. Mấy năm sau, Thẩm Ký Vọng đã trở thành ngôi sao đang lên, làm mưa làm gió trong giới đầu tư mạo hiểm.

Người đàn ông thường xuyên xuất hiện trên các bài báo tài chính khoác lên mình những bộ vest chỉnh tề, nhưng lại sở hữu khuôn mặt mang vẻ bất cần và đôi mắt đào hoa.

Đặc biệt, cuối đuôi mắt phải còn có một nốt ruồi mỹ nhân tuyệt đẹp, quyến rũ đến mê hoặc lòng người.

Những bức ảnh được cư dân mạng chụp lại từ mọi góc độ đều không thể tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào.

Điểm duy nhất có chút lạc điệu là dưới cổ tay trái trắng trẻo, lạnh lẽo của người đàn ông đeo một sợi dây đỏ kiểu dáng đơn giản, kèm theo mặt số “7”.

Một ngày nọ, anh say khướt trong quán bar, có người bắt gặp anh gọi điện thoại liên tục cho một người. Sau đó, một người phụ nữ xuất hiện. Anh ngồi trên ghế sofa, vòng tay ôm chặt lấy eo cô không buông.

Khuôn mặt bị hơi men làm cho thấm đẫm thêm vài phần men say, đuôi mắt phiếm hồng, anh ngẩng đầu nhìn cô. Sự ngạo nghễ thường ngày không còn, tư thế hạ thấp:

“Lương Tê Nguyệt, em còn cần anh không?”

*

Lương Tê Nguyệt từng viết một câu trong cuốn nhật ký thời thiếu nữ của mình.

— “Anh là ước nguyện trọn đời em muốn có được.”

Sau này, Thẩm Ký Vọng đã thêm tám chữ vào dòng bên dưới: “Được em thích  là may mắn của anh.”

***

Trong bộ phim “Tiếng Yêu Này Anh Dịch Được Không?” đã có một câu rằng, “Thế giới này có bao nhiêu người thì có bấy nhiêu ngôn ngữ. Mỗi người đều có ngôn ngữ của riêng mình. Vì vậy mới có chuyện hai bên không hiểu nhau, hiểu sai ý của đối phương.”

Quả thật là như vậy, mỗi người đều truyền tải cảm xúc, ngôn ngữ theo cách riêng của mình. Người chọn nói ra, người chọn cách im lặng… Nhưng trong tình yêu việc lựa chọn im lặng liệu có phải đặt dấu chấm hết cho tất cả hay không? Tôi cũng không rõ nữa bởi vì ai cũng có câu chuyện cho riêng mình.

Ngược lại thì người chọn nói ra là để hai bên có thể thấu hiểu nhau hơn, khiến tình yêu ngày càng gắn kết hơn. Nhưng ai sẽ hạ cái tôi xuống mạnh mẽ nói ra tất cả những suy nghĩ của lòng mình cho đối phương? Liệu họ có cảm thông hay lại cho rằng đó là cái cớ mà thôi…

Tình yêu là vậy, vừa học cách yêu thương vừa cách lắng nghe lẫn nhau. Và giống như câu chuyện hôm nay, cô và anh có sự lựa chọn như thế nào đây? Từ bỏ hay níu giữ….

Năm 16 tuổi, Lương Tê Nguyệt gặp Thẩm Ký Vọng và đem lòng rung động vì anh. Dường như lúc đó, anh cũng chính là nguyện vọng trọn đời duy nhất của cô, từng là tất cả những gì mà cô khao khát có được. Thế nhưng, sau này cô lại lựa chọn buông tay để trả anh về bầu trời tự do luôn thuộc về mình.

Lương Tê Nguyệt ở độ tuổi thanh xuân ấy đã yêu Thẩm Ký Vọng bằng hết thảy mọi thứ cô có. Thời gian, nhiệt huyết, nhung nhớ, đợi chờ… cô đều dành cho một mình Thẩm Ký Vọng.

Nhưng tình yêu mà Thẩm Ký Vọng dành cho Lương Tê Nguyệt thì chưa đủ lớn. Cái tên của cô chưa bao giờ tồn tại trong tương lai anh vẽ nên. Là anh quá khó nắm bắt hay là cô chưa từng hiểu anh lấy một lần.

Thẩm Ký Vọng vốn là chàng trai xuất chúng đứng trên đỉnh cao nhân sinh. Thế nhưng, tận sâu trong trái tim anh, lại là những vết xước không bao giờ lành. Cuộc hôn nhân đổ vỡ của bố mẹ tạo thành bóng ma trong tâm trí anh. Nó luôn ở đó, mỗi ngày giày vò khiến anh không thể nào quên được.

Anh cứ nghĩ mình sẽ sống cô độc hết cuộc đời này nhưng vào lúc anh chênh vênh mỏi mệt nhất, Lương Tê Nguyệt đã bước vào sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của anh. Cô hồn nhiên vui vẻ, hoạt bát nhẹ nhàng, luôn dành cho anh những cử chỉ quan tâm nhất.

Dù Thẩm Ký Vọng từ chối Lương Tê Nguyệt rất nhiều lần nhưng chưa bao giờ làm cô chùn bước. Và chính anh cũng không biết, bắt đầu từ khi nào trong lòng anh đã đã khắc hoạ bóng dáng cô.

“Kể từ bây giờ, Thẩm Ký Vọng là bạn trai em.”

Khoảnh khắc khi Thẩm Ký Vọng đồng ý làm bạn trai mình là khoảnh khắc mà cả đời Lương Tê Nguyệt không bao giờ quên. Ước nguyện năm 16 tuổi ấy cuối cùng đã thành hiện thực.

Thẩm Ký Vọng cùng Lương Tê Nguyệt đi ăn, cùng cô đi chơi, cùng cô học bài. Họ yêu nhau giống tất cả những cặp đôi khác. Nhưng ở bên anh càng lâu, cô mới hoảng hốt nhận ra, tình yêu này có đúng như những gì mà cô mong đợi hay không?

Có lẽ tai nạn của bố Lương Tê Nguyệt đã vô tình đặt dấu chấm dứt tất cả những hão huyền mơ mộng của cô về mối tình này. Là cô đã quá tham lam, là cô đã yêu anh nhiều đến mức thua không còn gì.

Nhìn lại khoảng thời gian ấy, chỉ có mình cô lẽo đẽo chạy theo anh mà quên đi mình còn có người để quan tâm. Cô đã bỏ lỡ quá nhiều điều….nhìn bố nằm trong phòng bệnh mà trái tim cô như c hết lặng.

“Em thật sự mệt rồi, em không muốn tiếp tục nữa, không muốn tiếp tục thích anh nữa.”

Câu nói ấy như một lời phán quyết t ử h ình dành cho Thẩm Ký Vọng. Hóa ra anh chưa từng hiểu thế nào là yêu và yêu phải như thế nào…

Sau khi chia tay, Lương Tê Nguyệt cắt đứt mọi liên lạc với Thẩm Ký Vọng và bay sang Anh du học.

Lần gặp lại, đã là nhiều năm sau…

Bây giờ, Lương Tê Nguyệt mạnh mẽ độc lập tự tin và cô thật sự đã không cần Thẩm Ký Vọng nữa rồi.

“Lương Tê Nguyệt, em có cần anh nữa không?”

“Anh say rồi.”

Kỳ thật, Lương Tê Nguyệt đã thật sự không còn thích Thẩm Ký Vọng như năm đó nữa sao? Tình yêu thuở thanh xuân thật sự không thể quay về được nữa sao?

Lương Tê Nguyệt nhìn thấy Thẩm Ký Vọng đứng trên đỉnh cao sự nghiệp, có cuộc sống thật tốt đã rất mãn nguyện rồi. Bài học lúc trước dạy cô rằng, làm người không được quá tham lam, không thể việc gì cũng có thể trọn vẹn được.

Nhưng khi Thẩm Ký Vọng nằm viện, Lương Tê Nguyệt mới biết rằng anh thật sự sống không tốt như những gì anh thể hiện ra. Trong những năm cô đi du học, cô khổ sở bao nhiêu thì anh cũng như thế. Anh chưa từng lấy một lần thật sự vui vẻ. Vì Lương Tê Nguyệt, anh đã đi hết cả Luân Đôn nhưng chưa từng có dũng khí gặp mặt cô.

“Lương Tê Nguyệt, anh rất may mắn, vì có em trong cuộc đời anh.”

Thẩm Ký Vọng đã dùng sự kiên định, chân thành để đổi lại cái gật đầu của Lương Tê Nguyệt. Khoảng trống trong trái tim anh, cuối cùng cũng có thể được lấp đầy sau nhiều năm.

Hai trái tim vẫn đập vì đối phương lại hoà quyện vào nhau. Dù thế nào chăng nữa anh sẽ không buông tay em.

“Anh chính là ước nguyện của em.

Anh là ước nguyện mà em muốn có được suốt đời

May mắn thay, ước nguyện đã thành sự thật.

Được em thích, là may mắn của anh.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Góc của ánh trăng nhỏ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN