logo
REVIEW>> NGƯỜI TRONG LÒNG ĐÃ C HẾT TỪ LÂU LẠI QUAY TRỞ VỀ
nguoi-trong-long-da-c-het-tu-lau-lai-quay-tro-ve
Tìm truyện

NGƯỜI TRONG LÒNG ĐÃ C HẾT TỪ LÂU LẠI QUAY TRỞ VỀ

Designer:

AI_Anh Thảo

Độ dài: 74

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 108

“Bây giờ có bước đến cũng không thể nói nên lời,

Mọi thứ thuộc về em dường như đều là hư vô

Hình bóng cuối cùng của em dường như là điều duy nhất

Từ từ khắc sâu vào ký ức trong anh.

Liệu anh có thể tiếp tục dõi theo em từ một phương trời nào đó?

Dẫu hối hận cũng đã quá muộn để có thể nhìn thấy em

Nước mắt ướt đẫm hình bóng trong ký ức

Anh vẫn luôn dõi theo em từ nơi ấy.” *

Ngày Giang Vọng Thư rời đi, trong mắt Giang Dữ chỉ còn lại một mảnh hoang phế tàn tích.

Trống rỗng, bi thương, bất lực, tuyệt vọng,…

Mỗi nhịp đập trong trái tim anh như khắc sâu nỗi đau không bao giờ dứt. Rõ ràng, bầu trời hôm ấy là những ngày nắng cháy oi bức, thế nhưng anh lại như mắc kẹt trong cơn mưa dai dẳng ẩm ướt.

Nhắm mắt lại, kìm nén từng tiếng nấc nghẹn ngào. Mở mắt ra, đưa tiễn cô về nơi xa lắm.

Người mất, chỉ chôn thân xác. Kẻ ở lại, chôn cả linh hồn.

Giang Vọng Thư, cứ thế tàn nhẫn bỏ mặc anh đối diện với thế giới mục rỗng xáo trộn này.

***

Nhà họ Giang ở thành phố Kinh vô cùng nổi tiếng trong giới thượng lưu. Bố mẹ Giang đều xuất thân cao quý, khí chất ưu nhã lạnh nhạt lại xuất sắc tài năng trên lĩnh vực thương trường. Họ có hai người con là Giang Dữ và Giang Vọng Thư.

Từ bé Giang Dữ luôn là niềm tự hào của cả gia tộc. Anh có vẻ ngoài xuất chúng không ai bì kịp, lại cao lớn nổi trội hơn người. Hơn hết, anh dường như còn là phiên bản hoàn chỉnh gom trọn những ưu điểm của bố mẹ, thông minh, trầm ổn, lạnh lùng. Khi ấy, chỉ cần Giang Dữ xuất hiện ở đâu, đều khiến cho mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh. Tựa như sao trên bầu trời, anh kiêu ngạo, thanh cao và xa vời.

Khác hẳn với bố mẹ hay anh trai, em gái Giang Vọng Thư lại yếu ớt đến đáng thương. Cô bé như nàng công chúa nhỏ trong tháp ngà nguy nga, chỉ cần một vết xước cũng mỏng manh dễ vỡ. Vì thế, cô luôn được mọi người trong nhà hết mực yêu thương cưng chiều. Ai nấy đều sợ rằng, giông bão bên ngoài cánh cửa nhỏ, sẽ khiến viên minh châu trong lòng họ ướt át tổn thương.

Căn biệt thự rộng lớn xa hoa lại chẳng hề lạnh lẽo u buồn chút nào. Bởi vì, chỉ cần có Giang Vọng Thư ở đó, khắp nơi luôn tràn ngập những sắc màu rực rỡ, tiếng nói cười như chuông bạc ngân nga trên núi cao.

Thế nhưng, những tháng ngày tốt đẹp lại nhanh chóng biến động nhấp nhô khi Giang Vọng Thư gặp phải tai nạn nhỏ. Vết thương của cô không có gì nghiêm trọng, lại mở ra một bí mật bị chôn giấu từ lâu.

Hoá ra, nhiều năm về trước, do sai sót từ bệnh viện mà hai đứa trẻ nhà họ Giang - Tống bị ôm sai. Từ đấy, khiến cho vận mệnh hai người rẽ sang hai hướng khác nhau. Gần hai mươi năm trôi qua, những tình cảm dày công vun đắp, những ký ức và kỹ niệm, đều khiến mỗi người khó lòng buông bỏ cũng như chấp nhận sự thật hiện tại.

Bởi vì, cho dù là Giang Vọng Thư hay Tống Lê Nhược, đều mang trong lòng những suy nghĩ riêng biệt. Ai cũng cần thời gian để thích nghi với thân phận mới.

Nhưng đối với nhà họ Giang hay Tống, hai cô gái nhỏ đều là con gái yêu của họ. Cho dẫu thế nào, họ vẫn luôn yêu thương che chở và tìm cách bù đắp lại hết thảy.

Đáng tiếc, mọi người đều nhận ra Giang Vọng Thư còn đang che giấu điều gì đó. Cô từ bỏ giấc mơ sang nước ngoài du học chuyên ngành Âm nhạc. Mỗi ngày cùng bạn bè ra ngoài vui chơi, ăn uống, thậm chí là còn vào quán bar tìm kích thích. Dường như, cô có chút bất đồng với trước kia, nghịch ngợm, kỳ lạ hơn.

Mà Giang Dữ từ trước đến nay luôn là bến cảng an toàn nhất của Giang Vọng Thư. Khi còn bé mỗi lần cô bị ức hiếp luôn là anh đứng ra bảo vệ. Cô học không tốt bị mẹ mắng cũng là anh bên cạnh bênh vực. Cho dù cô có làm gì điều gì sai hay ngang bướng vô lý, anh cũng sẽ dung túng mỉm cười gánh hậu quả thay cô.

Anh bảo, anh sẽ là chống lưng cho em.

Giang Vọng Thư thật sự xem Giang Dữ là bầu trời của mình, vô cùng thân thiết ỷ lại vào anh. Có anh, tất cả những muộn phiền thử thách trong cuộc đời này, chẳng là gì cả.

Thế nhưng, càng đến gần hơn với cái c hết, Giang Vọng Thư càng lo sợ. Cô không biết phải nói lời từ biệt đến những người thân yêu như thế nào, cũng không dám khóc nức nở trước mặt người khác. Thời gian càng cạn kiệt, những khổ sở trong cô càng lan tràn, phủ lấp mọi thứ.

Cứ thế, khi mọi chuyện tưởng chừng đã đi vào quỹ đạo và đang dần ổn định như vốn dĩ, Giang Vọng Thư bỗng nhiên phát bệnh. Không có bất kỳ dấu hiệu nào về tình trạng của cô, nhưng lại khiến mỗi người đều biết, chẳng còn bao lâu nữa. Sinh mệnh, mỏng như tơ trời, chỉ cần một cơn gió thổi qua, cũng sẽ đứt đoạn, cuốn cô rời xa nơi này mãi mãi.

Khoảng thời gian ấy, Giang Dữ vẫn luôn canh giữ bên giường bệnh Giang Vọng Thư. Trái tim anh như bị nắm chặt, hít thở đau đớn vô cùng. Rõ ràng, mới ngày hôm qua cô còn nói chuyện vui vẻ cùng anh, ánh mắt nụ cười xinh đẹp đến thế. Vậy mà hôm nay, cô lại gầy yếu nhợt nhạt lặng yên nằm ở nơi đó, tĩnh mịch bi ai.

Giang Dữ là một người lý trí tỉnh táo, trầm ổn cùng trưởng thành hơn lứa tuổi rất nhiều. Anh chưa từng để bản thân mình dao động hoảng loạn trước bất cứ chuyện gì. Thế nhưng, đứng trước Giang Vọng Thư lúc này, đôi tay anh run rẩy đầy sợ hãi. Anh sợ mình sẽ đánh mất cô.

Có lẽ chính Giang Vọng Thư cũng không biết, trong lòng Giang Dữ đang chôn giấu một tình cảm khác dành cho cô. Kể từ khi bí mật được hé lộ, anh đã không thể khống chế trái tim. Anh nhận ra, chỉ cần là việc liên quan đến Giang Vọng Thư, đều có thể khiến anh không còn kiểm soát được nữa.

Giữa sự sống và cái c hết, luân hồi biến đổi khó lường, Giang Dữ đ iên cuồng muốn đổi thay tất cả.

Thế nhưng, vẫn là không thể níu giữ được Giang Vọng Thư, người con gái anh yêu.

Khoảnh khắc cô khép chặt đôi mi, cũng khép chặt ánh sáng trong mắt anh.

Thế giới luân chuyển, chỉ riêng anh, trầm mình xuống địa ngục không thể quay về.

Sau khi Giang Vọng Thư mất, Giang Dữ gầy đi rất nhiều, đôi mắt cũng âm u lạnh lùng hơn trước. Anh tựa như một cỗ máy chẳng còn cảm xúc, từng ngày chỉ biết đến công việc mà thôi. Trong những đêm khuya thanh vắng, anh lại đến chung cư cũ của Giang Vọng Thư, lật giở từng chút thân quen còn sót lại, xoa dịu cơn đau đầu nhức nhối và trái tim rỉ máu khôn nguôi của mình.

Mong rằng, chút vấn vương nơi trần thế, đưa anh vào giấc mộng, có thể gặp được người.

Thời gian chậm chạp lướt qua, một năm hai năm rồi năm năm đằng đẵng, ngay đến cả những ký ức cũng đang bị bụi mờ che lấp, dù chẳng ai nói gì làm gì hay nhắc đến cái tên Giang Vọng Thư thì nỗi đau vẫn như vẹn nguyên trong lòng những người ở lại. Họ chỉ vờ rằng, bản thân đang dần quên lãng, cố nén những thương tâm chất chứa đó lại, tiến về phía trước.

Chỉ có Giang Dữ, là đang héo mòn trượt dài theo tháng ngày. Nhiều năm rồi, anh lại ngỡ như hôm qua, bóng hình đã nhạt phai nhưng dòng chảy của vận mệnh lại chưa bao giờ dừng. Có chăng, anh đang tự lừa mình dối người rằng, mất đi cô anh vẫn có thể sống tiếp. Chỉ là, sống mà như đã c hết, chênh vênh lạc lối, dập dềnh nổi trôi.

Giang Dữ cứ nghĩ cuộc đời anh sẽ mãi trôi qua như thế, cho đến khi anh gặp được một người. Hôm ấy mưa phùn lất phất, cô gái bước đi trên con đường lát đá xanh. Khoảnh khắc anh nhìn thấy cô, mọi thứ như ngưng đọng lại thành vết tích, hoà theo màn mưa, rơi xuống đáy lòng.

Chỉ trong một cái chớp mắt, Giang Dữ liền biết, cô là An Kính, cũng là Giang Vọng Thư đã c hết quay về.

Anh như kẻ lạc đường sau bao nhiêu năm tháng dài bơ vơ trên cõi đời này nay đã tìm thấy điều trân quý nhất, sợ hãi không dám buông tay. Cái ôm thật chặt, như thể muốn đem cô khảm sâu vào xương tuỷ, để nỗi nhớ nhung đau thương anh trải qua được chữa lành. Mọi sự trống rỗng trong anh, đều được lấp đầy.

Những tham luyến say mê cuồn cuộn trong trái tim Giang Dữ. Hoá ra, cho dù là trong hình dáng nào, chỉ cần là em, anh đều sẽ nhận ra từ cái nhìn đầu tiên.

Và yêu em, từ kiếp này đến kiếp khác.

Vạn vật thay đổi, luân hồi tiếp nối, mãi không xa rời.

____

*: Trích bản dịch lời bài hát In Heaven do JYJ thể hiện

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Mulberry - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN