
Tác giả:
Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu
Reviewer:
AI_Anh Đào
Designer:
AI_Diệp Trà
Độ dài: 63
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 67
Giới thiệu:
Chương Như đang quẩy banh nóc trong KTV, ngay phút cao trào, cô vô tình chạm mắt với gã đàn ông ngồi phía đối diện. Người nọ tay cầm chuỗi Phật châu, ánh mắt lạnh tanh như viết to hai chữ “giả tạo”.
Khéo làm sao, Chương Như ghét cay ghét đắng mấy kẻ chuyên xài chuỗi Phật châu để làm màu, bởi thế từ hôm đó trở đi, đôi bên tự ngầm hiểu chẳng ưa gì nhau, dù sau này có trở thành đồng nghiệp cũng chỉ gật đầu một cái xã giao rồi đường ai nấy đi.
Cho đến một buổi event nọ, người đó bất ngờ đỡ giúp cô một ly rượu.
Bỗng dưng Chương Như cảm thấy người đàn ông này cũng có mị lực ra phết, ngoại trừ hơi cổ hủ và có tí kiểu cách thì nhan sắc và body đều đạt chuẩn, cũng đáng để cưa cẩm một phen.
*
Vào cái ngày bị đè ra tấn công, Diệp Ấn Dương mới nhận ra con gái Quảng Đông máu lửa thật, còn định lực của mình thì cũng chỉ có thế.
Tóm tắt bằng một câu: Gái bạo dạn cầm cưa trai nghiêm túc.
Thông điệp: Hướng về mặt trời, rạng rỡ ánh hoàng hôn.
***
“Anh ghét tôi lắm sao?”
“Trùng hợp thật, tôi cũng không ưa anh chút nào!”
Chương Như không bao giờ ngờ rằng, người đàn ông khiến cô buột miệng nói ra những câu gai góc như vậy lại chính là “ngoại lệ” hiếm hoi trong cuộc đời cô. Là người khiến cô muốn theo đuổi đến cùng, cũng là người khiến cô lần đầu tiên phải nghiêm túc nghĩ đến hai chữ “trọn đời”, dù chính cô cũng không biết mình có sẵn sàng cho điều đó hay không.
Ấn tượng ban đầu của Chương Như về Diệp Ấn Dương chính là một kẻ quá đỗi nghiêm chỉnh trông rất “làm màu”, bề ngoài nho nhã bên trong giả dối, đẹp thì đẹp thật nhưng chưa đến mức khiến người ta phải rung động, càng không phải kiểu khiến cô phải kẹp chân mà thốt lên hai chữ “đáng yêu”.
Lần nào gặp anh cũng đều cho cô ấn tượng không hề tốt đẹp. Thật ra nếu anh chủ động bắt chuyện với cô thì bao ân oán cá nhân cô nhất định sẽ xoá bỏ, nhưng Diệp Ấn Dương lần nào cũng chỉ lướt qua khiến Chương Như chợt nhận ra có lẽ người ta cũng không có ý muốn làm hoà với mình.
Và điều đó làm cô phiền não hơn cô nghĩ. Bởi loại đàn ông như Diệp Ấn Dương, nói thật là Chương Như chưa từng gặp qua.
Đã vậy bây giờ người ta còn vào công ty của cô làm việc, cũng là một trong những vị sếp lớn. Cho dù trong lòng có không cam tâm thế nào đi nữa, Chương Như vẫn buộc phải đối mặt với anh mỗi ngày, phải giữ phép lịch sự tối thiểu vì bộ mặt của công ty.
Thậm chí khi biết hai người làm chung một nơi, cô còn hùng hồn nghĩ rằng: đàn ông trên đời này thiếu gì. Cô xinh đẹp như vậy, chỉ cần ngoắc tay một cái là hai ba anh chạy tới. Mấy cái chuyện như yêu đương chốn công sở á, đến chó cũng chẳng thèm, huống gì là cô.
Ấy vậy mà, đời đúng là rất thích tát thẳng vào mặt người khác.
Một buổi event nọ, sếp Diệp bất ngờ đỡ giúp cô một ly rượu. Sự đàn ông lịch thiệp của anh khiến cô bắt đầu có một cái nhìn khác, tự dưng cô cảm thấy gã cán bộ cổ hủ này thực ra cũng có mị lực, cũng đáng để cưa cẩm một phen.
Nói là làm, Chương Như chính thức bước vào hành trình theo đuổi sếp Diệp. Cô muốn bóc trần lớp vỏ quân tử ấy, muốn xem bên trong con người nghiêm chỉnh kia có thể hoang dã và cuồng nhiệt đến mức nào.
Từ việc cố gắng xin vào làm dưới trướng anh, đến việc không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội “chấm mút” nào, dù là một ánh mắt, một câu nói, hay một khoảng cách mập mờ khó gọi tên.
Chương Như không phải kiểu phụ nữ chỉ biết yêu bằng bản năng. Cô thông minh, có năng lực, và quan trọng nhất là biết dựa vào chính bản thân mình để tỏa sáng. Cô không dùng tình cảm để đổi lấy vị trí, mà dùng thực lực để khiến người khác phải nhìn nhận. Đến mức Diệp Ấn Dương từ chỗ nghi ngờ, dần dần mới hiểu vì sao Tào Ngật Sơn lại tiến cử cô. Kỳ tài chốn công sở, quả thật không phải lời nói cho có.
Thế nhưng, công việc thuận lợi không có nghĩa là chuyện tình cảm cũng suôn sẻ. Trên mặt trận theo đuổi, Chương Như liên tục vấp phải sự từ chối khéo léo nhưng dứt khoát của Diệp Ấn Dương. Dù cô có cố gắng kéo gần khoảng cách mập mờ đến đâu, anh vẫn luôn giữ một ranh giới rất rõ ràng.
Nhưng Chương Như chưa bao giờ là người dễ dàng chịu thua. Cô không tin một người đàn ông như anh lại vô cảm đến vậy. Chỉ là cô nghĩ, có lẽ mình chưa dùng đủ chiêu mà thôi.
Khi giai đoạn theo đuổi cuồng nhiệt không mang lại kết quả như mong muốn, Chương Như quyết định thay đổi chiến thuật. Lần này, cô chọn cách lùi lại.
Cô rụt rè hỏi anh:
“Anh thật sự không thích em sao?”
“Không sao, dù sao anh cũng yên tâm, từ giờ em sẽ không làm phiền anh nữa. Anh cứ đi tìm người mình thích đi.”
“Em biết anh là một người rất tốt, nhưng có những chuyện không thể ép được.
Trước đây em sai… anh nói đúng, em vẫn nên nghiêm túc trong công việc hơn.”
Cô nói lời buông tay, nhưng thực chất là đang chờ đợi. Chờ Diệp Ấn Dương quay đầu, chờ anh chủ động bước về phía cô. Và khi thời cơ đến, cô sẽ không bỏ lỡ.
Ban ngày, Chương Như vẫn là nhân viên tận tụy, làm việc cẩn thận và chuyên nghiệp. Ban đêm, cô lại ngóng dài cổ, chờ đợi người đàn ông kia tự “ship” mình đến tận nơi.
Và cuối cùng sau bao tháng ngày, cá cũng cắn câu thật.
Tình yêu chốn công sở, nói kích thích là không sai. Trước mặt đồng nghiệp, cả hai vẫn giữ dáng vẻ nghiêm túc, nhưng phía sau màn hình điện thoại lại là những tin nhắn mập mờ, những ánh mắt len lén đưa tình. Vụng trộm nhưng ngọt ngào, hồi hộp nhưng đầy mê hoặc.
Diệp Ấn Dương đúng là kiểu đàn ông cực phẩm. Anh chín chắn, điềm đạm, biết quan tâm đúng lúc. Ở bên anh, Chương Như đã có những tháng ngày đáng để ghi nhớ, đáng để vinh danh trong cuộc đời.
Song trong mắt Chương Như, mối quan hệ này lại mang một định nghĩa rất khác, cũng chỉ là một mối tình chóng nở chóng tàn. Cô chỉ xem anh như một người “bạn giường”, vui thì ở bên nhau, không cần nghĩ đến tương lai, không cần gánh trách nhiệm dài lâu.
Nhưng Diệp Ấn Dương lại không nghĩ như vậy.
Đối với anh, đã xác định đến với ai chắc chắn sẽ nghĩ đến hai chữ cả đời. Anh muốn yêu đương nghiêm túc, muốn cùng cô kết hôn, có một gia đình đúng nghĩa.
Ấy vậy mà, khi anh chia sẻ điều này với Chương Như, anh chỉ nhận lại được sự bối rối như thể điều đó quá sức chịu đựng với cô vậy. Mối quan hệ mà anh ngỡ là đã thành ấy, hoá ra lại được anh định nghĩa chỉ bằng sự tự tin mù quáng của bản thân.
“Em không định hẹn hò với anh.”
“Tại sao?”
“Vì… em chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn.”
Hóa ra, điều khiến mối quan hệ này chênh vênh không phải là tình cảm, mà là quan điểm sống. Một người muốn yêu đến tận cùng, một người lại chỉ muốn dừng ở khoảnh khắc hiện tại. Một người khao khát ổn định, một người vẫn là “con ngựa bất kham” không muốn bị trói buộc.
Liệu cuộc tình này đã thật sự đi đến hồi kết? Liệu Diệp Ấn Dương có thể thu phục được trái tim của Chương Như, khiến cô sẵn sàng ở lại bên anh, không chỉ vì yêu, mà còn vì tương lai?
Nếu bạn tò mò một người đàn ông nghiêm chỉnh đã từng có thất bại trong tình yêu sẽ yêu như thế nào, và một cô gái “máu lửa” sẽ thay đổi ra sao khi đối diện với hai chữ cả đời, thì hãy thử nghía qua “Người đẹp máu lửa” nhé.
Đây thật sự là một bộ truyện rất thú vị không chỉ bởi hai nhân vật chính mà còn cả những nhân vật phụ xung quanh. Cùng theo dõi xem “con ngựa bất kham” ấy đã bị “chàng cán bộ” thu phục ra sao nha!!!
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Mạn Mạn Trường Dạ
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved