logo
REVIEW>> NGỌC TRAI ĐEN
ngoc-trai-den
Tìm truyện

NGỌC TRAI ĐEN

Tác giả:

Lộc Sanh

Độ dài: 102

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 12

Giới thiệu:

Khương Niệm từ đỉnh cao mây xanh rớt xuống vũng bùn lầy, từ cô cả nhà họ Khương thành người tình bé nhỏ của người đứng đầu nhà họ Cố.

Ai cũng ch ế g iễu Khương Niệm trèo lên giường người khác, nào hay Khương Niệm sống sướng như tiên.

Hôm nay giở trò, ngày mai làm nũng, cô chỉ cần ngoắc ngón tay là suýt làm nhà họ Cố đảo lộn.

Không phải là Khương Niệm chưa từng nghĩ tại sao Cố Ngôn Hiên lại tốt với mình như vậy.

Khương Niệm: “Vừa giúp tôi giải tỏa ham muốn, vừa giúp tôi xây dựng sự nghiệp, đừng bảo là anh thích tôi nhé?”

Cố Ngôn Hiên: “… Em nghĩ sao?”

***

Người ta thường ví những thứ đẹp đẽ nhất trên đời đều sinh ra từ đau đớn. Hoa sen nở từ bùn lầy, kim cương hình thành dưới áp lực, còn ngọc trai là kết tinh của tổn thương bị bao bọc suốt một quãng thời gian rất dài. Vậy nên, viên ngọc càng sẫm màu, càng lặng lẽ, thì câu chuyện phía sau nó lại càng chất chứa nhiều vết xước.

“Ngọc Trai Đen” là một câu chuyện như thế.

Không ồn ào, không phô trương, không dùng những cú twist kịch tính để gây choáng ngợp, truyện dẫn người đọc bước vào thế giới của Khương Niệm bằng nhịp điệu chậm rãi, như thể mỗi chương đều là một lớp vỏ mỏng được phủ thêm lên vết thương cũ, vừa để bảo vệ, vừa để chữa lành.

Nếu phải nói về “thiên đường” của Khương Niệm, thì đó chưa bao giờ là một nơi rực rỡ ánh sáng. Thiên đường của cô chỉ đơn giản là được sống yên ổn, được làm nghề mình yêu, được đứng thẳng lưng mà không còn sợ hãi quá khứ đuổi theo phía sau. Một mong ước rất nhỏ, nhưng với cô, lại là điều xa xỉ.

Khương Niệm không sinh ra trong một gia đình trọn vẹn. Mẹ ruột mất sớm, cha vì những sai lầm liên tiếp trong cuộc đời mà trở nên xa cách, mẹ kế thì chưa bao giờ thật sự xem cô là người nhà. Tuổi trẻ của Khương Niệm trôi qua trong những hiểu lầm, im lặng và tự ti. Cô học được cách nhẫn nhịn từ rất sớm, học cách không trông chờ, cũng học cách thu mình lại để tránh bị tổn thương thêm lần nữa.

Có những người, khi chịu đủ đau khổ sẽ bật dậy phản kháng. Nhưng Khương Niệm thì không. Cô giống như một viên ngọc đang hình thành, lặng lẽ chịu đựng từng hạt cát cọ xát vào mình, không kêu ca, không oán trách. Chính sự cam chịu ấy không khiến cô yếu đi, mà lại tạo nên một sức bền rất riêng, là thứ sức mạnh âm thầm chỉ bộc lộ khi cần thiết.

Tình yêu của Khương Niệm với nghề thiết kế cũng giống như cách cô sống. Không phô trương, không chạy theo hào quang, nhưng lại bền bỉ và nghiêm túc. Những bản thảo, những ý tưởng của cô mang theo cả quá khứ, ký ức và khát vọng được công nhận. Và cũng chính vì vậy, khi bị vu oan đạo nhái, cú ngã ấy không chỉ là một thất bại nghề nghiệp, mà còn là sự phủ nhận toàn bộ giá trị mà cô đã cố gắng xây dựng.

Giữa lúc ấy, Cố Ngôn Hiên xuất hiện.

Nếu ánh sáng trong đời Khương Niệm từng là thứ quá chói chang để chạm vào, thì Cố Ngôn Hiên lại giống như một ngọn đèn vàng: không rực rỡ nhưng đủ ấm để người ta không còn sợ bóng tối. Anh không bước vào cuộc đời cô bằng những lời hứa hẹn lớn lao, cũng không dùng tình yêu để ép cô thay đổi. Anh chỉ đứng bên cạnh, cho cô khoảng không gian cần thiết để tự đứng lên.

Điều khiến mình ấn tượng ở Cố Ngôn Hiên không phải thân phận hay năng lực, mà là cách anh yêu. Khi Khương Niệm bị hiểu lầm, anh không vội vàng đứng ra “giải cứu”, mà âm thầm tìm chứng cứ, để cô có quyền tự bảo vệ bản thân. Khi cô trốn tránh, anh không trách móc, chỉ lặng lẽ che chắn cho sự yếu đuối ấy. Anh tôn trọng cả những vết nứt trong tâm hồn cô, như cách người ta nâng niu một viên ngọc còn thô ráp.

Tình yêu giữa hai người không phải kiểu yêu khiến người ta say đắm từ cái nhìn đầu tiên. Nó được xây dựng từ những chi tiết rất nhỏ: một lời động viên đúng lúc, một sự im lặng đầy thấu hiểu, một niềm tin không cần nói thành lời. Không có ai cứu ai, chỉ có hai con người trưởng thành, chọn ở lại bên nhau.

Điều mình khá thích ở truyện là cách tác giả xây dựng những nhân vật đối lập. Nếu Khương Niệm là viên ngọc hình thành từ tổn thương, thì Tưởng Vy Vy lại là hình ảnh của một người bị lòng đố kỵ và tham vọng nuốt chửng. Cô ta không hoàn toàn xấu, nhưng sự không cam tâm, không chịu chấp nhận thất bại đã khiến cô tự đẩy mình vào ngõ cụt. Đến cuối cùng, khi mọi thứ sụp đổ, Tưởng Vy Vy vẫn rơi nước mắt, vẫn đau đớn, nhưng đó là nỗi đau của việc phải đối diện với hậu quả do chính mình tạo ra.

Truyện không dùng cái kết quá kịch tính để trừng phạt phản diện, cũng không lý tưởng hóa hạnh phúc của nhân vật chính. Mọi thứ diễn ra vừa đủ, giống như cuộc sống thật nơi người ta không phải lúc nào cũng được đền đáp xứng đáng, nhưng nếu kiên trì, vẫn sẽ có một vị trí dành cho mình.

“Ngọc Trai Đen” không phải câu chuyện khiến người ta đọc một mạch để giải trí. Nó phù hợp hơn với những ai từng trải qua cảm giác bị bỏ rơi, từng nghi ngờ chính bản thân mình, từng loay hoay tìm chỗ đứng trong thế giới rộng lớn này. Truyện không dạy người ta cách trả thù, cũng không vẽ ra một thiên đường hoàn mỹ, mà chỉ nhẹ nhàng nói rằng: tổn thương không định nghĩa con người bạn, cách bạn bước tiếp mới là điều quan trọng.

Mình thích Khương Niệm, không phải vì cô quá mạnh mẽ, mà vì cô đủ dũng cảm để không phủ nhận quá khứ của mình. Cô không cố gắng trở thành một người khác để được yêu thương, mà học cách yêu chính mình trước tiên. Và có lẽ, đó cũng là điều mà câu chuyện muốn gửi gắm.

Hy vọng sau khi đọc truyện, mỗi người sẽ hiểu rằng: không phải viên ngọc nào cũng cần phải trong suốt mới là quý giá. Có những viên ngọc mang màu đen trầm lắng, nhưng ánh sáng của nó càng nhìn lâu, lại càng sâu.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Cam - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN