logo
REVIEW>> NGHE NHƯ CẢ ĐỜI
nghe-nhu-ca-doi
Tìm truyện
Donate

NGHE NHƯ CẢ ĐỜI

Tác giả:

Ngưng Lũng

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 195

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 309

Giới thiệu:

Văn Đình Lệ nói không chút do dự: "Mục tiêu của tôi chưa bao giờ thay đổi: Nổi danh thiên hạ, có nhiều tiền bạc, đàn ông đẹp trai biết nghe lời..."

"Lục Thế Trừng đã từng nghe những lời này của cô chưa?"

Mạnh Kỳ Quang mỉm cười hỏi một cách trào phúng: "Đường đường là Lục công tử của nhà họ Lục lẫy lừng đất Nam Dương, liệu anh ta có vui khi biết trong mắt cô anh ta chỉ là “một người đàn ông đẹp trai biết nghe lời” không?"

Văn Đình Lệ nhướng mày: "Anh ấy không quan tâm đến những chuyện này đâu, anh ấy khác anh."

"Thật sao? Anh ta hiểu cô đến vậy nhưng không phải cuối cùng hai người vẫn cãi nhau chia tay sao?”

Văn Đình Lệ bướng bỉnh nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói lời nào.

Ý cười nơi đáy mắt Mạnh Kỳ Quang sâu hơn: "Văn Đình Lệ, cô vẫn chưa hiểu sao? Lục Thế Trừng này còn quá trẻ, quá thanh cao khoáng đạt, anh ta mắc bệnh sạch sẽ về tinh thần, cho nên không thể chịu đựng được việc cô lừa dối anh ta. Tôi và cô mới là người cùng một con đường."

***

Văn Đình Lệ là một cô gái sinh ra trong một gia đình thương nhân kinh doanh quần áo Tây tại Thượng Hải. Trong bối cảnh Thượng Hải thời dân quốc, một thành phố hoa lệ nhưng cũng đầy rẫy những định kiến xã hội, Văn Đình Lệ hiện lên như một bông hoa thanh xuân vừa trong trẻo vừa kiên cường.

Thiếu nữ Văn Đình Lệ toát lên vẻ thanh thuần, dịu dàng nhưng không hề yếu đuối. Cô có thể không mang trong mình dòng máu của giới quý tộc hay bước ra từ một gia đình danh giá, nhưng ở cô vẫn lấp lánh sự tự tin, thông minh và một tâm hồn khao khát thay đổi số phận.

Nét đẹp của Văn Đình Lệ không chỉ nằm ở dung mạo, mà còn ở thần thái, ý chí mạnh mẽ. Đó là ánh mắt sáng trong nhưng không kém phần cương nghị, là nụ cười ấm áp nhưng lại ẩn chứa sự quyết tâm. Cô không giống những tiểu thư khuê các quen sống trong nhung lụa mà mang trong mình sức sống bền bỉ, một vẻ đẹp toát lên từ sự rắn rỏi và nội tâm kiên định.

Chính sự kết hợp giữa sự mềm mại và tinh thần mạnh mẽ ấy đã tạo nên sức hút riêng biệt của Văn Đình Lệ, một thiếu nữ vừa dịu dàng, vừa có khí chất kiên cường hiếm có.

Sống trong xã hội phân tầng rõ rệt, nơi mà thương nhân dù giàu có nhưng vẫn bị xem là kém thanh cao hơn giới tri thức hay quý tộc, Văn Đình Lệ hiểu rằng con đường mình chọn không hề dễ dàng. Tuy nhiên, cô không vì thế mà chùn bước.

Ngược lại, cô xem đó như một động lực để không ngừng nỗ lực vươn lên. Cô không muốn chỉ là một cô gái bị ràng buộc bởi định kiến, mà muốn khẳng định vị trí của mình bằng chính tài năng và trí tuệ. Đó là tinh thần mạnh mẽ đáng khâm phục, là sự phản chiếu của một tâm hồn không cam chịu, không khuất phục trước số phận.

Ban đầu, Văn Đình Lệ tiếp cận Kiều Hạnh Sơ không phải vì tình yêu mà chỉ vì muốn lợi dụng anh để tránh khỏi sự quấy rối của Khâu Lăng Vân. Nhưng rồi, trái tim thiếu nữ tuổi đôi mươi sao có thể tránh thoát sự theo đuổi của lãng mạn, sự chân thành của Kiều Hạnh Sơ dần khiến trái tim cô rung động.

Anh ta đem đến cho cô sự ấm áp, sự bảo vệ và cả những giấc mộng đẹp về một tình yêu hoàn hảo. Cô đã từng tin rằng, chỉ cần cố gắng, chỉ cần nỗ lực, cô sẽ có thể bước chân vào tầng lớp thượng lưu và có được hạnh phúc trọn vẹn bên Kiều Hạnh Sơ.

Nhưng thực tế lại tàn nhẫn hơn những gì cô tưởng tượng. Khi cô ra mắt gia đình Kiều Hạnh Sơ, quá khứ của mẹ cô bị bóc trần, khiến cô trở thành đối tượng bị khinh miệt và miệt thị. Bà Kiều không ngần ngại phủ nhận cô, dùng những lời lẽ cay độc để phủ nhận giá trị của cô chỉ vì cô có một xuất thân không rõ ràng.

Đau đớn, tủi nhục và hoang mang, Văn Đình Lệ dần nhận ra rằng, dù có cố gắng đến đâu, cô vẫn mãi mãi là người đứng ngoài cánh cửa của giới thượng lưu.

Kiều Hạnh Sơ yêu cô, nhưng tình yêu ấy không đủ mạnh mẽ để chống lại định kiến gia đình. Anh ta từng đấu tranh vì cô, nhưng cuối cùng vẫn phải chịu khuất phục trước áp lực của dòng tộc. Cái ngày anh ta chấp nhận hôn nhân với một người khác cũng chính là ngày niềm tin vào tình yêu trong Văn Đình Lệ sụp đổ. Cô chia tay anh ta, để rồi rơi vào một vực thẳm của sự đau khổ và tuyệt vọng.

Nhưng số phận chưa bao giờ thật sự đóng chặt cánh cửa trước mặt cô. Chính vào lúc cô chới với giữa những nỗi đau, cô gặp được Lục Thế Trừng. Một người đàn ông lạnh lùng, bí ẩn nhưng lại là người duy nhất đủ kiên nhẫn để nhìn thấu trái tim đầy tổn thương của cô.

“Làn gió đêm…

Gẩy nhẹ sợi tơ tình duyên

Tấu một khúc

Đưa nàng đến bên ta…” *

Lục Thế Trừng không giống như bất kỳ người đàn ông nào trong cuộc đời cô. Lần đầu tiên gặp gỡ, anh không nói nhiều, chỉ đơn giản im lặng cúi xuống nhặt giúp cô món trang sức bị rơi. Nhưng chính sự im lặng ấy lại là thứ khiến cô nhớ mãi.

Anh không dùng những lời hoa mỹ để chinh phục cô, cũng không vẽ nên một bức tranh hoàn hảo về tương lai. Anh chỉ âm thầm ở bên, lặng lẽ bảo vệ cô, kiên nhẫn chờ đợi cô mở lòng. Anh yêu cô không phải vì vẻ đẹp kiều diễm hay sự tham vọng rực cháy, mà vì con người thật sự của cô.

Sự xuất hiện của Lục Thế Trừng đã làm thay đổi cuộc đời Văn Đình Lệ. Nếu Kiều Hạnh Sơ là mối tình đầu ngây ngô nhưng đầy tổn thương, thì Lục Thế Trừng lại là tình yêu sâu sắc, trưởng thành, là điểm tựa duy nhất giúp cô vượt qua những nỗi đau của quá khứ. Anh không chỉ cho cô tình yêu mà còn giúp cô nhận ra giá trị thực sự của bản thân.

“…Giọt sương trắng

Đọng trên gương mặt dịu dàng của người tình

Chạm khẽ vào tim ta

Ngàn vạn lời tỏ tình cất giấu vào trong lòng…” *

Tình yêu của họ không hề dễ dàng. Văn Đình Lệ đã từng hoài nghi, từng chối bỏ, từng sợ hãi tình cảm của chính mình. Cô từng nghĩ rằng, một người như cô làm sao xứng đáng với tình yêu của anh. Nhưng Lục Thế Trừng chưa từng rời đi. Anh vẫn ở đó, vẫn kiên định yêu cô, vẫn sẵn sàng bảo vệ cô trước những bão giông của cuộc đời.

Câu chuyện của Văn Đình Lệ và Lục Thế Trừng không chỉ đơn thuần là một chuyện tình lãng mạn, mà còn là hành trình của sự trưởng thành, của sự đấu tranh và của lòng kiên định. Đó là câu chuyện về một người phụ nữ đã từng bị xã hội ruồng bỏ, nhưng không vì thế mà đánh mất chính mình. Đó là câu chuyện về một người đàn ông yêu không phải vì những điều hào nhoáng, mà vì những điều chân thật nhất.

“…Kim phong ngọc lộ lần đầu diện kiến

Thế mà con tim lại cùng nàng chung một nhịp đập

Lặng lẽ sẻ chia nỗi nhớ trong lòng

…Tay trong tay chậm rãi tiến về phía trước

Gió đêm hát ru sương trắng vào giấc ngủ…” *

"Nghe Như Cả Đời" là một bản tình ca vừa ngọt ngào, vừa đắng cay. Nó khiến người đọc rung động trước những cung bậc cảm xúc của tình yêu, nhưng đồng thời cũng để lại những suy ngẫm sâu sắc về định kiến xã hội, về giá trị của con người và về sự lựa chọn của mỗi người trong cuộc đời. Điều quan trọng nhất không phải là xuất thân, không phải là địa vị, mà chính là việc ta dám yêu, dám đấu tranh và dám sống thật với chính mình.

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Kim Phong ngọc lộ do Trương Bích Thần - Tiểu Quỷ thể hiện

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Xoài - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN