Tác giả:
Vương Lục
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Nghiệp giới tinh anh,
Duyên trời tác hợp,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Sắc,
Chữa lành,
Lâu ngày sinh tình,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 84
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 451
Giới thiệu:
Nghệ nhân phục chế văn vật Hạ Quất ở bên cạnh Trần Hải Sinh bảy năm, từ lúc anh ta chỉ có hai bàn tay trắng đến lúc cái gì cũng có.
Thường hay có người hỏi, ước mơ của cô là gì.
Có lẽ là nhìn thấy Trần Hải Sinh thực hiện được ước mơ của mình.
Sau đó, anh ta sắp kết hôn rồi.
Cô dâu không phải là cô. Cô chỉ là người phụ nữ “ngoại trừ chịu khổ cùng, thì còn lại chẳng có gì xứng” trong miệng anh ta.
Vì thế, vào ngày anh ta tổ chức đám cưới, cô bán đi tất cả cổ phần trong tay, một mình bước lên hành trình đến Tây Tạng.
…
Trên đường đến Tây Tạng, cô gặp phải một người đàn ông trẻ tuổi bị người ta theo dõi. Cô có lòng tốt cứu anh một lần.
Người đàn ông lại lạnh như băng, đến cả một câu cảm ơn cũng không nói.
Cô tưởng anh là một chàng sinh viên đại học không có nhà để về nên rất thông cảm và tận tình khuyên bảo anh, rằng lòng người h iểm á c.
Nhưng cô lại không biết, tất cả những người trên toa xe đó đều là vệ sĩ của anh.
Lúc đó, người thân của anh qua đời, gia tộc phản bội. Anh độc chiếm quyền lực bằng thủ đoạn đ ẫm m áu, khiến cho bạn bè xa lánh, ai cũng muốn lấy mạng anh.
Chỉ có cô là người duy nhất cảm thấy anh cô đơn, không nơi nương tựa, luôn muốn cho anh mượn một mái nhà để nương thân.
“Vậy A Hạ, em nuôi anh nhé.” Anh nửa đùa nửa thật, nhìn chằm chằm vào mắt cô. Hiếm khi nào trên khuôn mặt lạnh lùng đẹp trai có một chút dịu dàng.
Không ngờ, sau khoảng thời gian dịu dàng triền miên, anh lại bị cô bỏ rơi trong buổi sáng sớm ở Lhasa, mờ mịt không thấy được tương lai.
…
Ở thành phố Thâm Quyến, rất ít người từng nghe đến tên của Ôn Thư Nghiêu, nhưng ai cũng biết rằng nhà họ Ôn có một ngài Cửu thủ đoạn đ ộc á c.
Tháng thứ ba sau khi Hạ Quất biến mất, Trần Hải Sinh như phát điên tìm cô ở Thâm Quyến. Sau đó, cuối cùng anh ta cũng nghe được tin tức về cô ở trong ngành, bất chấp mưa to tầm tã chạy đến dưới nhà cô.
Không ngờ là, đã sớm có người đứng đợi trong hành lang cũ kỹ.
Dưới ánh đèn mờ ảo, người đàn ông anh tuấn, lạnh lùng xoay chiếc bật lửa trong tay, ánh mắt trầm tĩnh đánh giá anh ta: “Trùng hợp thật. Anh cũng đến tìm cô ấy à?”
Vào lúc đó, Trần Hải Sinh nhận ra rằng mình đã thật sự mất đi Hạ Quất rồi.
***
Hạ Quất luôn nghĩ rằng, cô và Ôn Thư Nghiêu gặp nhau lần đầu tiên trên chuyến tàu đến Lhasa. Đó là chuyến hành trình cô tìm lại chính mình sau một cuộc tình đổ vỡ, sau sự phản bội của người mà cô tin tưởng nhất trong bao năm qua.
Nhưng cô lại không biết rằng, đó chỉ là lần đầu tiên mà anh được xuất hiện trước mặt cô một cách chính thức mà thôi. Vì với Ôn Thư Nghiêu mà nói, trước đó, anh đã từng gặp Hạ Quất rất nhiều lần.
Chỉ là, ánh mắt của cô chưa bao giờ hướng về anh. Chỉ là, lần nào anh cũng chỉ là một người qua đường vô danh, chẳng đáng nhắc đến, cũng chẳng đáng để cô ghi nhớ.
Đó là vào cái năm Hạ Quất mười tám tuổi kia, cô đến tận nhà anh để từ hôn. Thiếu nữ có dáng vẻ rất dịu dàng, đến lời cô nói ra cũng hết sức nhỏ nhẹ, nhưng cô lại nói ra lời từ chối đòi hỏi ở con người ta nhiều sự kiên định nhất.
Đó là vào cái năm Hạ Quất vừa chạm ngưỡng hai mươi kia, Ôn Thư Nghiêu đứng ở một góc, lặng lẽ nhìn cô kìm nén không cho phép bản thân được rơi nước mắt trước sự ra đi của ông, lặng lẽ nhìn một người khác đi đến bên cô, vỗ về an ủi cô, rồi lại nhìn cô bật khóc ngay khoảnh khắc người kia đến.
Có lẽ anh ta là người mà cô vô cùng tin tưởng, nhỉ? Vì cô đã tin tưởng anh ta đến nỗi, dẫu đang ép mình không được rơi nước mắt, nhưng chỉ cần anh ta đến, mọi nỗ lực kìm nén của cô đều sẽ trở nên vô nghĩa.
Tin tưởng một người đến nỗi có thể buông bỏ hết mọi phòng tuyến phòng bị, đến nỗi có thể thoải mái bộc lộ sự yếu đuối của mình ngay khi thấy người đó đến như vậy… đâu phải là điều dễ dàng gì.
Đó là vào một ngày mưa kia, khi mọi người đều cho rằng cô đang rơi nước mắt vì một chuyện không đáng, thì chỉ có riêng mình anh biết rằng, cô không khóc vì điều đó, mà cô chỉ đang trút hết mọi nỗi ấm ức trong bao năm qua ra ngoài.
Lần này cũng chẳng khác gì mấy lần trước, Ôn Thư Nghiêu vẫn chỉ là một người xa lạ, có chăng, là một người xa lạ tốt bụng.
Anh không thể làm gì khác hơn là cho cô một tán ô, dùng tấm lưng mình để ngăn chặn những giọt mưa kia đi, cho cô mượn một bờ vai để cô dựa vào.
Tiểu Quất, anh mong sao sự bầu bạn này của anh sẽ phần nào xoa dịu được nỗi buồn trong em.
Anh mong sao sau này em sẽ không phải rơi thêm bất kỳ một giọt nước mắt nào vì một kẻ không đáng nữa.
…
Ngài Cửu của nhà họ Ôn là một người mà không có bất kỳ một ai không dám mạo phạm. Ngài Cửu lạnh lùng vô tình, thủ đoạn tàn nhẫn, con người cực kỳ m áu l ạnh. Nghe đồn, vì để đạt được mục đích, ngài Cửu sẽ không từ bất kỳ một loại thủ đoạn nào. Nghe nói, kể từ thuở niên thiếu đến nay, đôi tay ngài Cửu đã nhuộm đầy m áu tươi.
Để thành công ngồi vào vị trí mà không phải ai cũng ngồi được, ngài Cửu này đã phải trải qua những điều mà không phải ai cũng không tưởng tượng ra nổi.
Người ta chỉ thấy anh lạnh lùng vô tình, thủ đoạn tàn nhẫn, m áu l ạnh chẳng có lương tâm. Nhưng người ta lại không biết rằng, một khi anh để lộ ra sự yếu mềm, sự dịu dàng, lòng trắc ẩn của mình, thì không chỉ riêng bản thân anh, mà một số ít người thật sự quan trọng với anh… sẽ là những người phải gánh chịu hậu quả nặng nề và tàn nhẫn nhất.
Nếu sự dịu dàng, lòng trắc ẩn của mình không những không giúp ích được gì, mà còn hoá lưỡi dao hại mình hại người… thì thà rằng anh cứ cất giữ những điều ấy thật kỹ, thà rằng cứ để cho người ta nghĩ rằng anh lạnh lùng vô tình.
Kể từ năm mười bốn tuổi cho đến nay, anh đã phải trải qua không ít “núi đao biển lửa”, không có một ngày nào là mạng sống của anh không cheo leo bên vực thẳm, không một ngày nào mà những người được ưu ái gọi là “người thân” kia của anh không tìm cách hãm hại anh, lấy mạng anh.
Anh cứ ngỡ rằng mình đã sớm chai sạn trước thứ gọi là “tình thân”, thậm chí là đời này đã vô duyên với cái thứ gọi là “tình yêu” kia rồi.
Vậy mà, Hạ Quất cứ cố tình xông vào cuộc đời của anh, dùng chính sự dịu dàng của mình mà chữa lành, mà thắp lên những tia sáng nhỏ bé cho cuộc đời tăm tối của anh.
Hạ Quất… Tiểu Quất của anh… cô xinh đẹp và dịu dàng hơn bất kỳ ai trên đời này, tấm lòng thiện lương của cô cao cả vô cùng, cao cả hơn mọi người trên cõi đời này.
Có lẽ, chính Hạ Quất cũng không biết rằng, sự xuất hiện của cô chính là tia sáng của hy vọng, là sự cứu rỗi, là chút dịu dàng mềm mại duy nhất còn sót lại trong đời Ôn Thư Nghiêu.
Tình yêu nảy nở.
Tình yêu này không phải là kết quả của một sự rung động bất chợt, cũng không phải là một thứ cảm xúc vô thưởng vô phạt.
Mà tình yêu này chính là sự cứu rỗi, là bàn tay duy nhất kéo anh ra khỏi vực thẳm bùn nhơ, là ánh sáng dẫn lối anh, là “mái ấm” thật sự để anh trở về.
“Anh sớm đã không còn là A Nghiêu của trước đây nữa rồi.
Nhưng anh vẫn vì cô mà rất nhiều lần đưa ra những quyết định không phải thuộc về “ngài Cửu”.”
Dẫu biết sẽ đẩy bản thân mình vào hiểm cảnh, nhưng chỉ cần Tiểu Quất của anh vẫn còn ở đây, vẫn an toàn đứng nơi đây, Ôn Thư Nghiêu sẽ không bao giờ hối hận, và anh cũng sẽ chấp nhận mọi cái giá phải trả.
Ánh sáng sẽ không đến hai lần, hoàng hôn này sẽ không đến thêm một lần thứ hai nào nữa. Cũng sẽ không còn hồ tuyết, hồ nước như ngày ấy nữa.
Bọn họ cũng thế, sẽ chỉ có một lần duy nhất này mà thôi, một lần vuột mất sẽ là mãi mãi mất đi.
Ôn Thư Nghiêu không hối hận vì đã giữ cô lại bên mình, Hạ Quất càng không hối hận vì đã chọn ở lại bên anh.
“Thề dưới ánh trăng là sẽ cạnh mãi không rời
Trước khi bình minh trước khi ngắm thấy mây xanh
Nói cho tình yêu trước khi gió thoáng bay nhanh
Nếu điệu nhảy này sẽ kéo dài đến mãi mãi…
Liệu em từ chối hay là nắm lấy tay anh?” *
____
*: Trích từ lời bài hát Hẹn gặp em dưới ánh trăng do HURRYKNG, HIEUTHUHAI, MANBO thể hiện
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quýt – Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved