Tác giả:
Bán Tiệt Bạch Thái
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Độ dài: 85
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 1577
Giới thiệu:
Năm thứ hai sau khi kết hôn, Ôn Dạng phát hiện Trình Ngôn Vũ ngoại tình, đối phương là một người phụ nữ lớn hơn anh ta hai tuổi.
Người phụ nữ này thanh lịch, trí thức, luôn chỉ bảo và giúp đỡ anh ta trong công việc kinh doanh.
Bọn họ có thể nói bất cứ mọi chuyện với nhau, không hề giấu giếm điều gì.
Cô ta biết tiến biết lùi, biết chừng mực, cũng không than phiền và không hề tranh giành tình yêu.
Nhưng lại làm Trình Ngôn Vũ điên cuồng si mê cô ta, coi cô ta như vầng trăng sáng, chỉ ước có thể nhấc cả thế giới đến trước mặt cô ta.
Mà cô.
Từ khi phát hiện đến lúc điều tra, đều đã thất bại thảm hại. Trong mắt của Trình Ngôn Vũ chỉ toàn là cô ta.
Cô vốn tưởng rằng cô ta chỉ là người phá hoại cuộc hôn nhân của mình, ai ngờ, cô ta đã có gia đình từ lâu, mà chồng của cô ta, lại là một người đàn ông cực kỳ giàu có và đẹp trai.
Vì cuộc hôn nhân này, cô đã tìm đến chồng của cô ta.
—— Phó Hành Chu.
1. Nam chính là Phó Hành Chu.
2. Có liên quan đến “Đốt Cháy" và "Hoa Hồng Đỏ".
3. Lôi kéo tới cực hạn.
4. Nam nữ trưởng thành, sự phát triển giữa nam nữ chính bắt đầu sau khi ly hôn.
Tóm tắt ngắn gọn: Ôn Dạng, sẽ có người yêu em.
Chủ đề: Có trách nhiệm với hôn nhân.
***
Nếu như ví cuộc hôn nhân của Ôn Dạng giống với một tấm gương được điêu khắc tinh xảo không một vết xước, thì khi Trình Ngôn Vũ ngoại tình, tấm gương ấy đã vỡ đến nát vụn, không cách nào hàn gắn lại như lúc đầu được nữa.
Trình Ngôn Vũ yêu Ôn Dạng từ cái nhìn đầu tiên, mất hơn một năm mới có được cái gật đầu của cô. Hẹn hò đến năm thứ ba, hai người kết hôn, Ôn Dạng chấp nhận từ bỏ sự nghiệp lui về phía sau làm hậu phương vững chắc cho Trình Ngôn Vũ.
Mặc dù ai cũng tiếc cho tài năng thiết kế của Ôn Dạng, nhưng cô vẫn cực kỳ hài lòng với cuộc hôn nhân này. Hằng ngày, cô chỉ cần lo việc dọn dẹp, trang trí nhà cửa, nấu một bữa cơm thịnh soạn chờ Trình Ngôn Vũ về. Anh ta rất chiều chuộng cô, chưa từng làm cô phật lòng, nhà chồng cũng xem cô như con ruột của mình, cuộc sống hoàn hảo mỹ mãn giống như một câu chuyện cổ tích.
Mọi thứ bắt đầu thay đổi từ ngày nào, Ôn Dạng không còn nhớ rõ nữa.
Có thể là vào một ngày nọ, cô đang nấu cơm, bất cẩn làm đứt tay trong lúc thái hành. Máu chảy rất nhiều, có rửa qua nước cũng không ngừng chảy.
Rồi khi Trình Ngôn Vũ lấy cớ người không khỏe, từ chối chạm vào cô, nhiều lần đến mức khiến cô sinh nghi.
Ngay cả khi bình đun nước nổ vì chập điện, cảm giác bất an ấy càng lúc càng mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Ôn Dạng tự thôi miên mình đừng nghĩ nhiều, cho đến khi tự tai cô nghe thấy những gì mình vốn đã sợ hãi bấy lâu, từ chính miệng người chồng thân yêu của cô nói ra.
Anh ta hỏi, hôm nay chị đã uống cà phê chưa.
Anh ta nói, hôm nay mưa quá, chốc nữa tôi sẽ đón chị.
Anh ta bảo, tôi biết là không nên, nhưng tôi rất nhớ chị.
Hiện thực đã giáng vào mặt cô một cái tát vang dội như vậy.
Trình Ngôn Vũ thừa nhận, người phụ nữ ấy giống như ánh trăng sáng mà anh ta không thể với tới, chỉ có vậy thôi.
Nhưng Ôn Dạng đã nhìn thấy người phụ nữ kia, tên cô ta là Lê Mạn, tổng giám đốc của chuỗi kinh doanh trang sức cao cấp.
Lê Mạn rất xinh đẹp, mặc váy công sở mang giày cao gót, chỉ một câu nói của cô ta cũng đủ khiến sự nghiệp của Trình Ngôn Vũ lên như diều gặp gió.
Còn cô thì sao? Một người vợ không có công việc, chỉ biết ở nhà nấu nướng dọn dẹp, không có khí chất, không thể tự lập, giống như bông hoa trong nhà kính, chăm sóc mãi rồi cũng sẽ thấy mệt, sẽ đem lòng say mê đóa hoa nở rộ dưới mặt trời ngoài kia.
Khi Ôn Dạng biết được hai người họ đã làm gì vào đêm cô co ro sợ hãi trong bóng tối vì chập điện đó, dạ dày cô cuộn trào, hoàn toàn không thể chịu được nữa.
Vì thế, Ôn Dạng đã đến tìm Phó Hành Chu.
***
Tổng giám đốc Phó thị Phó Hành Chu, ngoại hình điển trai lạnh nhạt sắc bén, tuổi trẻ tài cao, là anh em họ với Phó Lâm Viễn và Phó Diên.
Cuộc đời của Phó Hành Chu giống như đã được lập trình ngay từ đầu, cả việc kết hôn cũng vậy. Khi gia đình thúc giục, trong số những tiểu thư danh giá muốn gả cho anh, anh lựa chọn người phù hợp nhất về mặt lợi ích.
Người đó chính là Lê Mạn. Hay nói cách khác, việc làm ăn của Lê Mạn phát đạt như vậy là hoàn toàn nhờ cái danh “Phó phu nhân”.
Thế mà có người lại không biết quý trọng.
Phó Hành Chu bận rộn công việc, anh ở Hồng Kông quanh năm, còn Lê Mạn ở lại Đại lục.
Vốn dĩ anh cũng không mấy để tâm đến cô ta, cho đến khi Ôn Dạng gọi điện đến muốn gặp anh một lần.
Ấn tượng đầu tiên của Phó Hành Chu về cô chính là, Ôn Dạng giống như con búp bê hỏng có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.
Cô vẫn rất đẹp, chỉ có điều sắc mặt trắng bệch đến dọa người, đôi mắt sưng húp như thể đã khóc cạn nước mắt, giọng nói run rẩy nhưng biểu cảm của cô lại bình tĩnh lạ thường.
Cô nói rằng, cầu xin các người hãy buông tha cho gia đình nhỏ bé của chúng tôi.
Nhưng lần tiếp theo anh gặp cô, lại là ở ngay trước cửa Cục dân chính.
Cô mặc bộ váy màu vàng rực rỡ, giống như một đóa hoa hướng dương ngẩng cao đầu đón nắng, thẳng lưng đi ra khỏi tòa nhà không quay đầu lại.
Tựa như quyết tâm phải khiến cho người đàn ông kia hối hận đến c hết.
Ôn Dạng sau khi ly hôn đã cùng bạn thân mở studio thiết kế nội thất, khách hàng đầu tiên của cô được người quen giới thiệu, không ai khác chính là Phó Hành Chu.
Dạo này anh có dự án ở trong nước, cần sửa sang một căn hộ để tiện việc ở lại. Ôn Dạng nhận thiết kế mà trong lòng nơm nớp lo sợ. Phải biết rằng, studio muốn thiết kế nhà cho Phó Hành Chu xếp hàng dài không thấy điểm cuối, cô lại nhiều năm rồi không cầm bút, sợ sẽ làm anh không hài lòng.
Điều đáng kinh ngạc là Phó Hành Chu không khó tính như trong tưởng tượng của cô.
Anh thích trang trí gam màu lạnh, nhưng vẫn sẵn sàng lắng nghe góp ý của Ôn Dạng. Cô tư vấn nên thêm vào một số chi tiết để căn nhà có phần ấm cúng hơn, anh đồng ý. Cô muốn được đi xem nhà, anh liền đưa luôn chìa khóa cho cô. Thậm chí ngay cả những việc nhỏ như mời cơm cảm ơn, đưa cô về nhà theo phép lịch sự, che ô cho cô, tất cả đều do Phó Hành Chu đích thân làm.
Ôn Dạng đã gần hai mươi lăm tuổi, không phải mười lăm. Cô ngầm cảm nhận được Phó Hành Chu có mục đích gì khác, nhưng vẫn không nói gì.
Cho đến khi anh nhẹ nhàng hỏi cô, “Có thể theo đuổi em được không?”
Về lý, mối quan hệ giữa hai người có phần hơi đặc biệt, nhất là khi sau ly hôn Trình Ngôn Vũ và Lê Mạn đã chính thức ở bên nhau.
Nhưng về tình, hình như cũng không có gì sai cả.
Phó Hành Chu nói rằng, anh bắt đầu thích cô kể từ khi thấy cô chụp ảnh trên đường Nathan ở Hồng Kông.
Giữa dòng người vội vã tấp nập, cô giơ cao ống kính, khóe môi hơi mỉm cười, ngập chìm trong ánh hoàng hôn cuối ngày, là điểm sáng dịu dàng nhất xoa dịu sự nóng bức hối hả của cuộc sống.
Sau này, anh còn phát hiện ra nhiều điểm tốt của Ôn Dạng. Cô xinh đẹp, tài giỏi, nỗ lực, kiên trì, dịu dàng, bao dung rộng mở, là người sẽ không bao giờ vì chuyện cũ mà lùi bước, ai gặp cũng thích, kể cả anh cũng không phải ngoại lệ.
Còn với cô, Phó Hành Chu chính là kiểu người trầm ổn đầy phong độ lịch thiệp, có thể thấy được anh đã trưởng thành trong một gia đình nề nếp quy củ như thế nào.
Anh tinh tế, luôn nhìn ra được tâm sự của Ôn Dạng. Lúc cô dính mưa chật vật nhất, Phó Hành Chu không có một ánh mắt thừa thãi nào, khiến cô cảm thấy mình được tôn trọng.
Anh chân thành, không chỉ nói thích Ôn Dạng nhưng còn chứng minh bằng hành động, đêm Giao thừa không quản đường xa đến đốt pháo hoa cho cô xem.
Anh cũng có sở thích chụp ảnh giống cô. Khi nhìn thấy bức ảnh chụp Kennedy Tower mà Phó Hành Chu chụp mấy năm trước, Ôn Dạng biết cô đã tìm được một người có tần số đồng điệu với mình.
Sau khi ly hôn với Trình Ngôn Vũ, ai cũng cho rằng cô sẽ suy sụp đổ vỡ, sẽ mất trắng tất cả. Ôn Dạng cũng từng cho rằng như vậy, nhưng thật may vì cô lại có được Phó Hành Chu. Người đàn ông hoàng kim được các tiểu thư giới thượng lưu ngưỡng mộ ấy, lại tình nguyện cúi đầu xưng thần dưới váy cô.
Tình yêu của họ như một lẽ đương nhiên, giống như mặt trời mọc ở phía Đông, như trăm sông đổ về một biển.
Ôn Dạng, rồi sẽ có một người đến yêu em, vì em vui mà hạnh phúc, vì em buồn mà xót xa. Người ấy sẽ dắt em đi qua những nỗi đau của quá khứ, trả lại cho em những hy vọng và mong đợi đối với một tình yêu chân thành. Người ấy sẽ là bến về, là chỗ dựa vững chắc nhất cho em, cùng em trải qua sóng gió cuộc đời, và mãi bên em cho đến khi thiên trường địa cửu.
Dạng Dạng, rồi sẽ có một người như vậy.
“Được gặp và yêu em là một trải nghiệm mà anh muốn sống lại cả nghìn lần trong nghìn kiếp khác nhau, nếu như anh có được cơ hội đó.”
—— Nicholas Sparks.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Sim - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved