logo
REVIEW>> MỸ NHÂN PHÁO HÔI TÌNH CỜ LÀM MẸ KẾ
my-nhan-phao-hoi-tinh-co-lam-me-ke
Tìm truyện

MỸ NHÂN PHÁO HÔI TÌNH CỜ LÀM MẸ KẾ

Tác giả:

Đại Hồng Sanh

Designer:

AI_Bích Sơn

Độ dài: 367

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 14

Kể từ khi đến với thế giới này, đêm nào Lục Yến cũng mơ thấy ác mộng.

Trong mơ, tiếng thở dốc nặng nề và những tràng cười phóng túng bị át đi bởi tiếng đàn sáo réo rắt từ trước sân vọng vào.

Trên tấm màn gấm thêu tua rua, một bàn tay thon dài trắng nõn buông thõng xuống. Những đốt ngón tay bị siết đến ửng hồng đang bấu chặt lấy rèm, đường thêu kim tuyến cuộn tròn trong lòng bàn tay, sắc trắng quyện sắc đỏ, diễm lệ giao hoà.

Nhưng rất nhanh, bàn tay ấy đã bị hai bàn tay khác với khớp xương rõ ràng kéo vào ghì chặt bên trong tấm màn thấp thoáng.

Bóng người đang giãy giụa nức nở dưới tấm rèm lụa xa hoa, bị đè chặt trên giường mềm, lúc ẩn lúc hiện.

Gió thổi hiu hiu, cuộc hội thoại vang lên giữa những vị tiểu thư đài các. Thế nhưng, từng lời từng chữ bọn họ thốt ra đều mang theo khinh bỉ nhục nhã, tuỳ thời huỷ hoại kẻ khác không thương tiếc. Cứ thế, có thể tước đoạt sinh mạng một cô nương xinh đẹp yếu mềm bằng chiếc lưỡi không dao sắc bén của mình.

Nghe nói, sau chuyện động trời tại yến tiệc nhà Trường Bá Nhạc, Lục cô nương Cung Hầu phủ đã trượt chân ngã xuống ao c hết đuối.

Làn nước lạnh lẽo tràn vào thân thể, những ký ức mông lung xoay chuyển nối tiếp, nàng nặng nề nhắm chặt đôi mắt, chìm dần xuống… kết thúc một đời bi thương tội nghiệp.

Choàng tỉnh dậy giữa những đau đớn ngột ngạt bủa vây, Lục Yến vẫn không tin mình đã đến nơi đây mấy tháng rồi. Cứ như thể, thế giới mà nàng từng sống với nhà lầu xe hơi, dòng người ồn ào huyên náo không hề tồn tại. Giờ đây, vây quanh nàng là những bức tường cao bí bách chật chội, từng dãy hành lang dài hun hút mờ mịt và lòng người sâu thẳm toan tính.

Thì ra, Lục Yến xuyên vào một cuốn tiểu thuyết cực hot, càn quét mọi bảng xếp hạng và các trang web truyện có tên là “Cung đình xuân sắc mộ lâm lang”. Nội dung cuốn sách hội tụ đủ các yếu tố cung đấu gia đấu, tranh quyền đoạt vị, quyền lực dục vọng và cả yêu hận tình thù.

Những đam mê và khát khao, sắc đẹp cùng danh vọng hoà quyện trong mỗi câu chữ, biến thành dòng chảy mãnh liệt giữa kinh thành phồn hoa đô hội, kích thích sự hứng thú và lôi cuốn độc giả.

Theo nguyên tác, nữ chính Tô Lâm Lang được xây dựng là cô nương tú lệ, thông minh bản lĩnh nhưng không đánh mất đi sự ưu nhã thanh tao của mình. Từng ánh mắt nụ cười của nàng ta có thể khiến người khác đắm chìm mà không hề tạo ra sự khiên cưỡng nào.

Thế nên, một nữ chính hoàn hảo như vậy phải xứng đôi với nam chính xuất chúng. Chẳng trách Chu Hoài Ký vừa gặp đã vấn vương trong lòng. Ngay cả những nam phụ xuất hiện phía sau cũng vì yêu nàng ta mà bất chấp tranh đoạt cưng chiều.

Mà bộ truyện hay, sao có thể thiếu các nhân vật phụ á c đ ộc nhảy ra ngáng đường gây khó dễ và làm nền cho hào quang nam nữ chính toả sáng kia chứ. Kết cục của họ tất nhiên là thê thảm, chẳng những bản thân chịu tội mà gia tộc cũng bị kéo xuống vũng bùn, thật đáng đời.

Tin tốt là Lục Yên không xuyên vào vai nữ phụ phản diện bị vả mặt. Điều phiền lòng là nàng xuyên thành Lục Yến Chi, muội muội của nữ phụ đó, đích tỷ Lục Phượng Sương.

Nói cho dễ hiểu thì, Lục Yến Chi là quân cờ bị người ta sắp xếp tính kế để khinh nhục cười chê Lục Phượng Sương. Và nàng chỉ sống được vài chương đã phải đi lãnh cơm hộp, sinh mệnh nhỏ nhoi lay lắt trong một trăm chữ đã biến mất không còn tăm hơi.

Cung Hầu phủ sau này cũng bị sự quyết liệt nhẫn tâm của nam nữ chính làm cho hoang tàn sa sút. Nhìn lại, một mảnh bất an gió tanh mưa m áu ngập trời.

May mắn thay, câu chuyện vẫn chưa bắt đầu và nhân vật nền vẫn chưa đến lúc phải lên sàn. Lục Yến Chi phải tìm cách thay đổi vận mệnh của mình. Nếu không, không chỉ nàng mà toàn bộ những người xung quanh đều phải đi đến con đường diệt vong.

Lục Yến Chi biết “hồng nhan hoạ thuỷ”, mà gương mặt của nàng vốn dĩ quá mức xinh đẹp diễm lệ. Nó có thể đẩy nàng vào tầm ngắm của những kẻ có dã tâm, trở thành món hàng mặc người âm mưu sắp đặt. Vì thế, nàng cần phải che giấu sự yêu kiều của mình, vờ làm một tiểu cô nương ngốc nghếch chẳng hay thế sự. Chỉ có như thế, nàng mới có thể tránh được tai ương.

Ban đầu, Lục Yến Chi thật sự chỉ muốn bảo vệ mạng nhỏ của mình. Thế nhưng, qua thời gian sớm chiều chung sống, nàng đã cảm nhận được sự ấm áp và quan tâm thật lòng của các huynh tỷ trong phủ, đặc biệt là đích tỷ Lục Phượng Sương của nàng.

Mọi người đều nói, Tô Lâm Lang mang vẻ đẹp thanh nhã dịu dàng, ai nhìn cũng yêu thích. Còn Lục Phượng Sương lại rạng rỡ kiêu kỳ có tính công kích. Lục Yến Chi chỉ cảm thấy, đích tỷ của mình chẳng những nhan sắc vượt qua nàng ta mà tính cách cũng cương trực lương thiện hơn nhiều.

Mặc dù Lục Yến Chi là nữ nhi của thiếp thất, trước nay tính tình ngang bướng làm loạn, gây ra đủ chuyện trong ngoài phủ rồi bị phạt hay cấm túc nhiều lần thì Lục Phượng Sương vẫn nhìn nàng bằng sự mềm mại và thấu hiểu. Thậm chí, nàng ấy còn đưa tiểu muội đến viện của mình để tận tâm chăm sóc, muốn uốn nắn nàng vào lễ nghi phép tắc.

Lục Yến Chi rất ngoan ngoãn nghe lời Lục Phượng Sương, quyết tâm đi theo đích tỷ để đổi thay số phận. Nàng tin rằng, chỉ cần nàng nỗ lực sẽ đạt được ước nguyện. Vì thế, cho dù trong tiệc ngắm hoa bị quận chúa bắt nạt đến thảm thương nàng vẫn nhẫn nhịn chịu đựng. Cho đến khi, nàng ta chạm đến điểm mấu chốt của nàng.

Lục Yến Chi dường như phát đ iên lên, đánh c hết cũng không buông nàng ta, ghì chặt dưới đất quyết tâm sống c hết một phen. Bấy lâu nay, nàng vẫn luôn trong tâm thế hoảng loạn sợ hãi hết thảy, làm gì đều cẩn thận từng li từng tí, co ro trong chiếc vỏ bọc, không dám cả ngước nhìn chứ đừng nói phản kháng lại.

Thế nhưng, Lục Yến Chi cũng có trái tim, cũng bất lực và tuyệt vọng biết nhường nào ở nơi xa lạ này. Nàng yếu ớt cầu toàn sự bình yên giản đơn nhưng đâu cho phép ai cũng có tư cách giẫm đạp khiêu khích lên giới hạn của mình. Vì thế, nàng chẳng kịp suy nghĩ hậu quả, cứ liều mạng lao lên chiến đấu. Tệ nhất thì c hết thôi.

Những gì diễn ra trước mắt như một bức tranh sống động khiến Chu Trọng Cung ấn tượng sâu sắc. Đó chẳng phải là tiểu cô nương mới lúc nãy chạy ra vườn mai giả vờ vô tình gặp hắn. Nàng còn cố để lộ cần cổ thiên nga cho hắn thấy đến hai lần, chẳng hiểu dụng ý là gì. Bầu trời rơi đầy bông tuyết, rét mướt thấm đẫm, vậy mà nàng vẫn dùng diễn xuất vụng về của mình giữa cái lạnh để tiếp cận hắn.

Chu Trọng Cung từ trước đến nay chưa từng đặt ai vào mắt. Thế nhưng, hắn lại nhớ kỹ Lục Yến Chi, bật cười cho sự ngây thơ thuần khiết của nàng. Rõ ràng, nàng bối rối và kinh sợ khi đứng trước mặt hắn diễn trò rồi lại tỏ ra trấn tĩnh tự tin như không có gì. Thật là một cô nương thú vị đáng yêu.

Thế nhưng, lúc này Lục Yến Chi như nhành hoa bị kẻ xấu nhẫn tâm vò nát, đang tàn úa héo rũ nằm ở đó. Vệt m áu đỏ thẫm đọng lại trên gò má, tạo thành những vết tích chói mắt yêu diễm. Chiếc áo lông chồn của nàng cũng lấm tấm bụi bẩn. Nhìn nàng đáng thương vô cùng.

Chu Trọng Cung bỗng nhiên cảm thấy lồng ngực đau xót tột độ. Hoá ra, trong thoáng giây lơ đễnh từ lần đầu gặp gỡ Lục Yến Chi, hắn đã rung động. Vì thế, hết lần này đến lần khác, hắn luôn chú ý nàng, sợ nàng hiểm nguy biến cố, sợ nàng bị người thương tổn ức hiếp, sợ nước mắt nàng rơi như mưa xuân ướt đẫm.

Sự tình cờ của duyên phận ngờ đâu lại biến thành tơ duyên đưa Lục Yến Chi đến bên Chu Trọng Cung. Vậy thì, hắn sẽ nắm lấy định mệnh, yêu thương bảo vệ chu toàn cho nàng cả đời.

Nhưng Chu Trọng Cung không biết, ban đầu người mà Lục Yến Chi nhắm đến không phải là hắn. Lúc trước, nàng vì tìm đường sống mà muốn thân cận với nam phụ trong truyện. Vì đọc không kỹ những đoạn này nên trí nhớ của nàng là mảng mơ hồ xáo trộn. Nàng chỉ có thể dựa vào những đặc điểm riêng để xác định người cần tìm. Không may, lại giăng bẫy trúng cha của nam chính nguyên tác.

Từ đấy, Chu Hoài Ký gặp Lục Yến Chi còn phải cúi đầu kính trọng dạ thưa. Có Chu Trọng Cung làm chống lưng, bất kể là ai đều không thể tổn thương hay tìm phiền phức cho nàng. Đoá hoa hắn đã muốn yêu chiều, luôn được đặt trong tim mà chở che.

Có Lục Yến Chi, thế giới của Chu Trọng Cung như được tô lên những sắc màu khác nhau. Không còn sự đen tối của mưu toan, sự c hết chóc của m áu tanh đao kiếm mà thay vào đó là bầu trời trong xanh, cơn gió mát lành, dưới hàng hiên treo những trản đèn lồng, có nàng nép mình bên ô cửa nhỏ đợi hắn trở về nhà.

Chu Trọng Cung là người lạnh nhạt vô tình. Biên cương sa trường và lưng ngựa rong ruổi chẳng thấy tương lai. Thế nhưng, giờ đây sau tất cả những bôn ba thăng trầm, hắn chỉ muốn trải qua quãng đời yên bình bên Lục Yến Chi.

Thế nhưng, thiên ý nào có dễ dàng chiều theo nhân ý. Có những chuyện, một khi bắt đầu thì không thể kết thúc. Chu Trọng Cung có thể không cần mọi thứ. Nhưng Lục Yến Chi thì khác. Hắn phải vì nàng mà tranh đoạt thiên hạ, bước lên ngai vị quyền uy, cho nàng một đời vinh hoa phú quý cẩm hồng rực rỡ.

Năm tháng đằng đẵng trôi qua, nguyện nắm tay người đi hết kiếp này.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: YuiNoMelody

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN