logo
REVIEW>> MUÔN VÀN LẦN YÊU EM
muon-van-lan-yeu-em
Tìm truyện
Donate

MUÔN VÀN LẦN YÊU EM

Reviewer:

AI_Lưu Ly

Độ dài: 31

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 314

Giới thiệu:

Vào kỳ nghỉ sau kỳ thi đại học, nhà của Phó Triều Lễ có thêm một cô gái nhỏ đến từ nông thôn.

Cô gái nhỏ có má lúm đồng tiền duyên dáng, lời nói mềm mại, nhưng lại hơi quá đơn sơ, chậm chạp và ngu ngốc.

Bất kể Phó Triều Lễ làm cách nào, từ cách lạnh lùng đến trêu chọc, cô vẫn cứ ngoan ngoãn theo sau như không có chút phản ứng.

Suốt bao nhiêu năm kiêu ngạo, ngang ngược, đây là lần đầu tiên Phó Triều Lễ cảm thấy hoàn toàn bất lực.

*

Trong mắt Phó Triều Lễ, Giản Tòng Tâm là người nhút nhát, hay dính người, luôn thích mượn danh nghĩa cha mẹ anh để uy hiếp, là kiểu người anh ghét nhất.

Khi bạn bè cười đùa trêu chọc, anh cũng chỉ khinh thường cười nhạt, ánh mắt lạnh lùng.

“Chỉ có cô ấy thôi sao?”

*

Lời anh thốt ra vang đến tai Giản Tòng Tâm đứng bên ngoài, cô từ từ đóng lại cánh cửa đã mở hé.

Không ai biết rằng, đêm đó, Phó Triều Lễ cầm một khay bánh nhỏ, đứng trước cửa phòng Giản Tòng Tâm gõ cửa: “Đây là bánh do tôi tự làm, cô có muốn ăn không?”

Trong phòng không có tiếng trả lời, anh đứng trước cửa, đợi đến nửa đêm.

*

Rất lâu sau, một ngày nọ, một nhóm bạn bè rủ nhau đến nhà Phó Triều Lễ xem kịch.

Họ tưởng sẽ thấy cảnh tượng Phó Triều Lễ trực tiếp mắng cô gái nhỏ khóc, nhưng khi mở cửa, họ tận mắt chứng kiến cậu cả kiêu ngạo, luôn tự cho mình là nhất, cúi đầu vào hõm cổ của cô đầu bếp nhỏ, dụ dỗ bằng giọng trầm ấm: “… Không cho thêm rau thơm được không?”

Giản Tòng Tâm dường như đang giận dữ, mặt không cảm xúc bỏ một nắm rau thơm lớn vào nồi, môi cô đỏ bất thường.

“Phó Triều Lễ, lần này anh hôn em cũng vô dụng.”

Mọi người: ???

#Nếu bạn bị bắt cóc thì hãy nháy mắt…?#

*

“Anh thấy chúng sinh đều nhạt nhẽo, chỉ có em là ngọt ngào.”

***

Khi Giản Tòng Tâm lần đầu tiên đến thủ đô, người đầu tiên giúp đỡ cô thoát khỏi bọn l ừa đ ảo là một chàng trai tuy ưa nhìn nhưng có vẻ hơi đáng sợ, thế nên cô quyết định nói dối tên mình với anh, không hề mong đợi ngày gặp lại.

Không ngờ ngày ấy đến nhanh hơn cô tưởng. Nếu Giản Tòng Tâm biết rằng, chỉ ít phút sau mình sẽ xuất hiện và chính thức ở lại ngôi nhà của chàng trai ấy, cô đã thật thà khai báo rồi theo anh về luôn cho nhanh.

Chưa chính thức làm quen đã lừa gạt người ta, để lại ấn tượng xấu như thế thì ngày tháng sau này Giản Tòng Tâm làm sao sống yên ổn với Phó Triều Lễ đây…

Theo lời bà của Giản Tòng Tâm, khi còn ở huyện Vân Xuyên, bà và mẹ của Phó Triều Lễ là dì Bắc Sơ rất thân thiết và vẫn giữ liên lạc. Sau khi biết cô cháu gái nhỏ của bà đậu đại học ở thủ đô, chính dì ấy đã chủ động đề nghị cho cô đến ở nhờ để thuận tiện cho việc học.

Giản Tòng Tâm vâng lời bà, mang theo cả bao tải đặc sản một mình lên thành phố lớn, lần đầu thấy ngôi nhà to lớn như nhà của dì Bắc Sơ. Cô cũng không ngờ người phụ nữ xinh đẹp này lại dễ nói chuyện và tốt bụng thật sự.

Tuy là vậy nhưng Giản Tòng Tâm từ nhỏ đã lớn lên trong sự thiếu thốn, cô biết sự tử tế của người khác không phải là điều hiển nhiên, chẳng những cô phải tự mình nỗ lực học tập hơn nữa mà còn phải hiểu chuyện, hết lòng giúp đỡ người đã giúp đỡ cô trong khả năng của mình.

Việc nhà thì có đã người giúp việc, không đến phần cô, chú dì lại cả ngày bận rộn công việc riêng, có vẻ người cần được giúp đỡ nhiều nhất trong căn nhà này là Phó Triều Lễ.

Giản Tòng Tâm khá tự tin với tay nghề nấu ăn của mình, muốn thử nấu ăn cho Phó Triều Lễ thì được biết anh bị chứng biếng ăn. Sau này cô tìm hiểu nguyên nhân là do anh bị mất vị giác, không nếm được mùi vị nên cũng không còn muốn ăn gì cả. Vòng thể hiện này cô thất bại.

Cô cố ý hỏi thăm anh nhiều hơn một chút thì anh không thèm trả lời còn chê cô ồn ào. Thất bại tập hai.

Có một chuyện có vẻ hai người khá ăn ý, đó là khả năng “đốp chát” trong lời nói, kẻ tung người hứng chọc tức qua lại làm cho đối phương vừa tức vừa “cứng họng”. Ủa? Vậy là hợp nhau dữ chưa???

Giản Tòng Tâm là người khá vô tư, đằng sau sự hoà đồng và vui vẻ là sự chân thành khi đối xử với người khác. Dù cho đối diện với người mặt lạnh như Phó Triều Lễ thì cô vẫn giữ nguyên bản tính của mình, có cãi nhau cũng sẽ chú ý tới cảm xúc của anh, có bị anh mắng bị anh chọc ghẹo cũng sẽ chú ý tới an toàn của anh trước.

Sự ấm áp của Giản Tòng Tâm ban đầu khá lạ lẫm với Phó Triều Lễ. Từ những tổn thương trong quá khứ, anh không tin giữa người với người có thể đối xử tốt với nhau không màng lợi ích, anh không tin có người ngoài cha mẹ thật sự chú ý đến những cảm xúc bất ổn mà anh luôn giấu kín trong lòng.

Dì Bắc Sơ sau khi thông báo về sự có mặt của cô, đã nói anh là phải xem Giản Tòng Tâm như em gái mà đối xử tốt với cô, việc này ban đầu khá là phiền phức.

Phó Triều Lễ có vẻ ngoài điển trai, luôn thu hút ánh nhìn và sự chú ý của các nữ sinh trong trường, nhưng rất ít người dám tiếp cận Phó Triều Lễ bởi vì tính cách quá khó gần. Anh ít khi cười, luôn giữ vẻ trầm mặc chẳng quan tâm đến ai.

Cô nhóc mới đến ở nhờ nhà anh lại có vẻ quá trẻ con và trong sáng, kiểu con gái hay cười hay nói như vậy thường anh rất ghét tiếp xúc. Nếu không phải vì mẹ muốn anh để ý đến cô vì cả hai học cùng trường thì anh thật sự chẳng buồn quan tâm đến cô nói gì đến giúp đỡ cô.

Vì vậy nên khi những cảm xúc khác lạ bắt đầu nảy sinh trong lòng Phó Triều Lễ, anh không hiểu cho lắm. Vì không rõ mà anh buột miệng nói với bạn bè rằng Giản Tòng Tâm không gì hơn là người em gái mẹ bắt anh phải nhận, là mối phiền phức mà không vì mẹ anh đã chẳng bận tâm.

Không ngờ Giản Tòng Tâm nghe thấy rồi.

Thì ra đối với anh Phó thì sự quan tâm của cô là gánh nặng, tình cảm mập mờ vừa chớm nở giữa hai người cũng chỉ là tình cảm anh em giúp đỡ nhau mà thôi, không hơn không kém.

Giản Tòng Tâm lúc này chưa hẳn đã nhận ra mình thích Phó Triều Lễ, nhưng với một chàng trai đã vạch rõ ranh giới với mình như thế thì cô cũng nên tỏ ra hiểu chuyện mà không làm phiền anh thêm nữa. Anh trai em gái gì chứ? Không nên tưởng thật mà vui vẻ vì một viên kẹo ngọt, một que kem, một lon nước người ta tặng. Những sự quan tâm đó chỉ xuất phát từ nghĩa vụ mà thôi.

Đến khi Giản Tòng tâm thật sự giữ khoảng cách thì Phó Triều Lễ mới thấy khó chịu, cứng miệng làm chi tới lúc người ta không thèm nhờ vả thì lại tìm cách này cách khác làm hoà.

Tới đây thì chỉ có một nguyên nhân giải thích được tất cả mọi chuyện, đó là tảng băng Phó Triều Lễ bị mặt trời nhỏ Giản Tòng Tâm làm cho tan chảy mất rồi.

***

Theo mình những tình tiết tiếp xúc rồi xây dựng tình cảm giữ nam nữ chính thì rất nhẹ nhàng, dễ thương. Nếu khai thác quá khứ bị b ạo h ành (yên tâm không phải từ ba mẹ) tốt hơn thì có lẽ cao trào truyện và chuyển biến tâm lý của nam chính sẽ có hiệu quả hơn. Kiểu so với sự thật về những tổn thương nam chính chịu trong quá khứ thì nữ chính làm thay đổi nam chính hơi nhanh quá, chưa có “đã”.

Bù lại sau khi xác nhận tình cảm thì đoạn nam chính theo đuổi và hai bạn trẻ yêu nhau khá là “quắn quéo”, mình vừa đọc mà vừa tự động cười theo luôn vì quá mức đáng yêu.

Thường là sau nhiều thử thách hiểu lầm mà nam nữ chính yêu nhau là mình bắt đầu hơi chán rồi đó (do nhiều năm kinh nghiệm luyện ngôn tình nó vậy á), riêng truyện này là truyện hiếm hoi mình thấy đoạn “iu” nhau còn cuốn hơn đoạn chưa yêu nữa.

Cuối cùng thì một cửa ải nữa là pass truyện, truyện có pass nhập (cho sẵn), pass làm quiz, pass phải nhắn tin cho page chuyển ngữ xin. Tuy hơi mất công một chút nhưng không mà khó lắm đâu, nhà chuyển ngữ cũng trả lời khá nhanh và nhiệt tình, nên đừng ngại nhảy hố vì pass nhen mấy bà.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Góc Nhỏ Của Saki

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN