
Tác giả:
Sissycici
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Tịch Lam
Độ dài: 120
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 16
Giới thiệu:
Cuộc đời của Yến Hiếu Tiệp có hai việc nhất định phải thành công, một là trở thành bác sĩ ngoại khoa, hai là theo đuổi được Ôn Kiều.
Mà Ôn Kiều cũng có hai việc nhất định phải thực hiện được, một là trở thành pháp y, hai là cắt đuôi được Yến Hiếu Tiệp.
Thế nhưng đến cuối cùng Ôn Kiều mới nhận ra, sự tấn công trực diện đầy nhiệt huyết và chân thành của “chó nhỏ” ấy, cô căn bản không thể chống đỡ nổi!
***
Ôn Kiều biết, cô và Yến Hiếu Tiệp không phải là người trong cùng một thế giới.
Anh là cậu chủ nhà giàu, thành tích học tập xuất sắc, cộng thêm vẻ ngoài điển trai nên tương lai xán lạn ngời ngời, dù có lông bông hay học hư theo đám bạn xấu thì cũng chẳng có ai dám chê trách anh.
Còn Ôn Kiều chỉ là một cô gái bình thường có hoàn cảnh không mấy khá giả, phải sống cùng mẹ kế trong một căn nhà kiêm “nơi làm việc” của bà ta. Vì từng trải qua cú sốc tâm lý nên cô luôn rất lạnh lùng, thậm chí còn cảm thấy cực kỳ bài xích những thể loại không đứng đắn như Yến Hiếu Tiệp.
Anh luôn miệng nói thích cô, nhưng cô thừa biết đó chỉ là phản ứng thường thấy của đám con trai đang tuổi dậy thì. Vì thế nên cô rất ghét anh, suốt hơn một năm nay, mỗi lần anh mặt dày bám theo, cô lại dùng những lời lẽ đanh thép để bảo anh cút đi.
Nhưng càng bảo cút, Yến Hiếu Tiệp lại càng mặt dày mày dạn hơn.
Mẹ kế của Ôn Kiều làm giúp việc cho nhà họ Yến nên được giao cho một căn nhà nhỏ ở ngõ Yên Hải để nghỉ tạm. Mẹ kế đã đưa chìa khóa cho cô, cứ mỗi khi trong nhà ồn ào không thể làm được bài, cô lại chạy đến đó. Trùng hợp thay, đây cũng là nơi mà Yến Hiếu Tiệp thường xuyên chạy đến mỗi khi bị bố đánh không muốn ở nhà.
Căn nhà vốn đã cũ nát, không gian cũng không mấy rộng rãi, nhưng nó đã trở thành căn cứ bí mật của cả Ôn Kiều và Yến Hiếu Tiệp.
Lúc ban đầu, Ôn Kiều vừa né tránh, lại vừa có chút chán ghét việc Yến Hiếu Tiệp cứ áp sát lại gần. Cô kháng cự theo bản năng, chưa từng cho anh sắc mặt tốt, cũng chưa từng thực sự để tình cảm của anh trong lòng.
Khác với anh, ngoài việc liều mạng học hành ra, Ôn Kiều thực sự không có gì trong tay. Không có tiền bạc, không có gia thế, chỉ có học tập mới là con đường duy nhất của cô. Vậy cho nên, cô đã không ngừng học tập, thậm chí còn đã vạch sẵn một tương lai cho riêng mình, một tương lai hoàn toàn không có anh.
Nhưng chẳng biết từ lúc nào, Yến Hiếu Tiệp đã bắt đầu trở thành một thói quen của Ôn Kiều.
Có lẽ thói quen xấu cũng là thói quen, nhưng không thể phủ nhận rằng, cô đã quen với việc nhìn thấy anh mỗi ngày. Anh cứ mang cái bộ dạng tươi cười tự tin ấy xuất hiện trước mặt cô, lúc thì tốt đến mức khiến cô cảm động, lúc thì lưu manh trâng tráo đến mức khiến cô chỉ muốn cho một đấm.
Lúc không vui sẽ nghĩ đến Yến Hiếu Tiệp, lúc vu vơ sẽ nghĩ đến anh, lúc không giải được bài cũng nghĩ đến, lúc gặp chuyện thì người đầu tiên cô cầu cứu chính là anh.
Yến Hiếu Tiệp đã lặng thầm làm biết bao nhiêu việc cho cô như thế.
Anh nhường thứ hạng cho Ôn Kiều, lại mang tấm thân đầy thương tích băng qua mười con phố giữa trời mưa để giúp cô mua đồ dùng cá nhân khi cô tới tháng. Khi là thứ này, lúc lại là thứ kia, không đáng giá bao nhiêu, nhưng lúc nào cũng xuất hiện vào ngay lúc cô cần nhất, có muốn không cảm động cũng khó.
Có lẽ Ôn Kiều của năm mười lăm tuổi sẽ không bao giờ ngờ được rằng, cô của năm mười sáu tuổi lại chủ động bày tỏ tình cảm của mình với Yến Hiếu Tiệp, lại càng không thể ngờ được chính anh là người sẽ cùng cô đi hết quãng đời còn lại.
***
Yến Hiếu Tiệp biết Ôn Kiều nghĩ anh và cô không phải là người cùng chung thế giới, nhưng anh mặc kệ.
Anh là con một của một gia tộc bề thế, thực sự chưa bao giờ phải lo lắng hay sợ hãi chuyện gì, có thể nói là muốn gì được nấy, từ trước đến nay chưa có thứ gì mà anh không có được.
Nhưng vào năm mười lăm tuổi, Yến Hiếu Tiệp đã nhìn thấy Ôn Kiều và kể từ đó về sau, cô gái ấy đã bước vào trong những giấc mộng tuổi niên thiếu của anh.
Đó là một cô gái rất xinh đẹp, tính tình lạnh lùng ít nói, chỉ quanh quẩn giữa nhà và trường học. Đôi khi cô còn cứng nhắc, lầm lì, hung dữ, làm Yến Hiếu Tiệp nhiều lần thắc mắc không biết anh có vấn đề gì mà lại đi thích cô, mà lại còn là kiểu c hết mê c hết mệt như thế.
Kể từ đó, đứa con cưng của trời vốn luôn nhìn đời bằng nửa con mắt ấy, đã biến thành chú cún con không ngừng vẫy đuôi chạy sau lưng cô. Trước tiên là chai mặt tạo ấn tượng, sau đó là mượn cơ hội mon men tiến sát lại gần, rồi không ngừng gạt cô vào tròng.
Mọi thứ cảm xúc mà Yến Hiếu Tiệp vốn xem nhẹ cũng bắt đầu lên lên xuống xuống, thấy cô vui là anh vui, thấy cô buồn là anh buồn, thấy cô giận thì anh mềm lòng, thấy cô đi với người khác thì anh lại ghen đến điếng cả người.
Tình cảm của thiếu niên vốn đơn giản là thế. Chỉ cần một mồi lửa là có thể bùng cháy chỉ trong khoảnh khắc, có dập thế nào cũng không tắt, nhiều lúc bùng lên rực rỡ, nhiều lúc cứ âm ỉ duy trì, nhưng trước sau vẫn chưa bao giờ lụi tàn.
Và rồi khi tình cảm ấy đơm hoa kết quả, đã cho Yến Hiếu Tiệp nếm trải hết bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Hóa ra, Ôn Kiều của anh hoàn toàn không phải kiểu người lạnh lùng như thế. Cô cũng là một thiếu nữ, cũng có những góc khuất mềm mại nhất được hàng rào gai bao phủ xung quanh, không đủ kiên trì thì sẽ không tìm thấy.
Hóa ra Ôn Kiều cũng không hề bẽn lẽn hay xấu hổ như anh tưởng tượng. Đối với mọi phương diện, dường như cô luôn có năng khiếu học một biết ba. Rõ ràng là cùng nhau nếm thử trái cấm, nhưng không hiểu sao càng lúc cô lại càng bạo hơn cả anh.
Và hóa ra Ôn Kiều của anh cũng rất thích anh, thích đến mức không gặp được thì sẽ nhớ, thích đến mức nảy sinh cảm giác ghen tuông chiếm hữu.
Tình cảm thuở thiếu thời ấy, tựa như cơn mưa bất chợt ập đến vào một buổi chiều oi bức nọ, khiến người ta cảm thấy bứt rứt bồn chồn không yên, lại không nhịn được mà thèm khát một miếng dưa hấu mọng nước và cứ như thế mà chìm đắm vào trong dư vị ngọt ngào đến mê người ấy.
Lần đầu gặp gỡ, rồi cùng nhau trưởng thành, bốn mùa cứ thế xoay chuyển, lại đến lúc mỗi người một con đường riêng. Tuy đều hướng về tương lai, nhưng vẫn không quên chờ đợi đối phương cùng đi, để rồi đến một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ giao thoa cùng nhau, cùng nhau viết nên một đoạn kết tuyệt vời cho tuổi trẻ nồng nhiệt này.
Tình yêu vốn là như thế, ai đúng ai sai, ai đuổi ai chạy, dường như cũng chẳng còn quan trọng nữa.
_____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Từ Sao Hoả đến La Mã
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved