logo
REVIEW>> MÙA ĐÔNG Ở THÀNH NHỎ
mua-dong-o-thanh-nh
Tìm truyện

MÙA ĐÔNG Ở THÀNH NHỎ

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 65

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 15

Giới thiệu:

Thầy Chu nói muốn giới thiệu cho anh một cô gái rất tốt, hỏi anh có muốn đi gặp mặt không. Trần Phóng vui vẻ ngậm thuốc lá gật đầu với thầy Chu: “Gặp chứ. Người thầy giới thiệu em chắc chắn đi gặp.”

Nhưng thật ra anh lại muốn xem thử cô gái tốt trong miệng thầy Chu thì tốt đến độ nào.

Nghe tên có hơi quen tai. Trong trí nhớ xa xôi của anh, có một cô gái cũng mang cái tên này. Cô gái này trắng lắm.

Gặp mặt rồi lại có phần quen mắt, cô gái này đúng là trắng thật.

Kết hôn được ba tháng, nửa đêm, Trần Phóng đến gõ cửa nhà thầy Chu, thở hổn hển nói: “Thầy Chu, rốt cuộc con mắt nào của thầy thấy cô gái đó tốt hả?”

Bề ngoài là con thỏ trắng sữa, bên trong là yêu tinh! Sớm muộn gì anh cũng c hết trong tay cô, đến cả sợi lông cũng bị cô nuốt trọn.

Nếu như hỏi thầy Chu là ai, thì đó là chủ nhiệm lớp cấp Ba của Trần Phóng, là người đã từng đuổi theo anh khắp cả nửa cái trấn nhỏ này.

Ừ.

Cũng là chủ nhiệm lớp của cô gái tốt kia.

Nam nữ trưởng thành cưới rồi mới yêu.

Anh Phóng bề ngoài xấu xa yêu cô gái xấu xa bên trong.

***

Đào Hiểu Tích kết hôn rồi.

Năm nay cô hai mươi tám, buộc phải nghe theo lệnh của mẹ mà đi xem mắt rồi kết hôn. Có điều, xem mắt theo sắp xếp là một chuyện, đối tượng mà Đào Hiểu Tích tự mình lựa chọn là một chuyện khác.

Chú rể của cô là Trần Phóng, một cậu bạn học chung lớp cấp ba, người mà hồi đó cô nghĩ có quăng tám cây sào cũng không thể tới.

Khi ấy Đào Hiểu Tích là học sinh giỏi, luôn ngồi ở vị trí đầu trong lớp, còn thành tích của Trần Phóng bết bát đến nỗi không nỡ nhìn, chưa khi nào lọt khỏi thứ hạng đầu từ dưới đếm lên, thế nên chỗ ngồi của anh luôn là cuối lớp.

Sau này cô tốt nghiệp rồi lên thành phố đi làm, đã quên luôn mình có người bạn này là anh.

Vốn dĩ mẹ cô cũng không quá hài lòng với anh. Hồi còn đi học Trần Phóng học không giỏi, lúc sau cũng chỉ tốt nghiệp cấp ba. Anh không phải người xuất sắc nhất trong số các đối tượng của Đào Hiểu Tích, nhưng cô chỉ vừa ý một mình anh.

Lý do rất đơn giản, bởi vì Đào Hiểu Tích thấy hai người có thể nói chuyện hết sức tự nhiên. Nếu ngay cả nói chuyện cũng không được thì sau này cưới rồi phải biết nhìn mặt nhau thế nào? Ngoài ra, Trần Phóng còn có ngoại hình, có công ty, có nhà cửa riêng, nhìn chỗ nào cũng thấy ưng.

Hai người hẹn nhau ăn cơm vài lần, sau đó quyết định tiến tới hôn nhân, sửa sang nhà cửa, mua sắm vật dụng, lễ lạt đầy đủ. Và cứ như thế, Đào Hiểu Tích đã thành công gả ra ngoài.

Đêm tân hôn, cô chợt nhớ lại lời của cô bạn từng nói, rằng cái gì mà Trần Phóng là người đứng đầu trong Tứ Đại Kim Cương của lớp. Nghe qua thì có vẻ như là môn phái võ lâm, nhưng thực chất lại đang bàn về độ… cứng.

Trời đất chứng giám, người đứng đầu sao lại chỉ trụ được có một phút thế này?

***

Đào Hiểu Tích cảm thấy rằng trên đời này, thứ không nên làm nhất chính là trông mặt mà bắt hình dong.

Trần Phóng có vẻ ngoài nghiêm túc, đôi khi anh lại trông rất hung dữ, nhưng điều bất ngờ là anh lại cực kỳ thông thạo chuyện xã giao và bếp núc, đặc biệt là rất biết lấy lòng người khác. Như mẹ cô chẳng hạn, chỉ mới nửa năm thôi mà bà đã chuyển từ không hài lòng sang thiên vị, lúc nào cũng cảnh cáo cô không được bắt nạt anh.

Đào Hiểu Tích tỏ vẻ, nào có, là anh bắt nạt cô mới đúng. Lúc nào cũng khiến cô sống dở chết dở, một khi giở thói lưu manh ra là không ai bằng. Thế mà vẫn có thể giả nai trước mặt bố mẹ cô, biến cô thành kẻ phản diện duy nhất trong nhà, có tức đến nghiến răng nghiến lợi cũng không làm được gì.

Nhưng không chỉ riêng mình Đào Hiểu Tích, Trần Phóng cũng cho rằng không nên trông mặt mà bắt hình dong.

Đào Hiểu Tích là người thầy Chu giới thiệu cho anh. Lần đầu tiên gặp, anh đã thấy cô xinh xắn ngoan ngoãn, dịu dàng vô hại, giống như một con thỏ con. Nhưng rồi cưới về mới biết, cô nào phải thỏ con, mà là yêu tinh mới đúng.

Trần Phóng luôn tự nhận mình là người bình tĩnh, lại năm lần bảy lượt bị Đào Hiểu Tích chọc cho tức chết. Trước mặt bà nội, cô sắm vai một người vợ dịu dàng hết mực chăm lo cho chồng, mỗi khi cô không vui là y như rằng, anh lại bị bà nội rầy.

Chỉ khi ở riêng, cô mới hiện nguyên hình.

Có lúc nào anh dám to tiếng với cô đâu? Khi Đào Hiểu Tích tức giận, anh còn không tiếc từ bỏ hết mọi tôn nghiêm xuống để dỗ dành cô nữa là. Có khi nào Đào Hiểu Tích không leo lên đầu lên cổ anh đâu? Mỗi lần như thế, Trần Phóng đều phải bó tay chịu trói, để mặc đồng nghiệp cấp dưới cười nhạo, trong lòng thầm nghĩ nếu cứ cái đà này, sớm muộn gì anh cũng sẽ bị cô nuốt trọn.

Nói thì nói thế thôi, cũng không thể phủ nhận rằng Trần Phóng là một người chồng rất tốt. Là người tỉ mỉ, biết quan sát trước sau, trừ lúc trên giường ra thì rất biết chiều chuộng cô.

Đào Hiểu Tích biết anh mất bố mẹ từ nhỏ, chỉ có một bà nội già yếu nuôi anh ăn học đến tận cấp ba. Vì bà, anh đã từ bỏ con đường đại học, quyết định đi học nghề rồi ra làm riêng. Bà nội là người quan trọng nhất với anh, và cũng vì bà nên anh mới quyết định kết hôn.

Cô biết Trần Phóng vẫn luôn khao khát một gia đình, mà anh cũng đang rất cố gắng để giữ gìn cho gia đình nhỏ của mình được hạnh phúc. Cẩn thận từng tí, dù có chuyện gì cũng cố giấu nhẹm đi, chỉ vì sợ cô sẽ lo lắng.

Ít ra thì, anh đã vượt xa sự kỳ vọng ban đầu của Đào Hiểu Tích.

Một thiếu niên nghịch ngợm không chịu học hành, biến thành đối tượng xa lạ được mai mối, sau đó lại trở thành chồng của cô, sau này sẽ là bố của con cô và cũng sẽ là người cùng cô đi đến cuối cuộc đời.

Hôn lễ của họ không long trọng xa hoa, sau khi cưới cũng không hưởng tuần trăng mật. Ai nấy đều quay về guồng quay cuộc sống, anh đi làm, cô khởi nghiệp, chuyên tâm kiếm tiền, cũng không quên chăm sóc gia đình hai bên và vun đắp tình cảm vợ chồng với nhau.

Cuộc sống không phải quá giàu sang sung túc, nhưng ai nhìn vào cũng biết vợ chồng họ cực kỳ hạnh phúc. Sao có thể không hạnh phúc được? Đào Hiểu Tích đã tăng liền bốn ký, mặt mũi tròn trịa hồng hào, còn Trần Phóng thì mang nguyên một bộ móng sơn đỏ rực đến chỗ làm cơ mà.

Đó là do vợ anh đã lén sơn cho anh trong lúc ngủ, để trả thù cho việc tối qua anh hành hạ cô đến sáng.

Đào Hiểu Tích vốn thù dai như thế, anh ở lâu rồi, riết cũng thành quen.

Công bằng mà nói thì, cô là một người vợ rất tốt. Từ khi Đào Hiểu Tích gả đến, hôm nào bà nội anh cũng cười, cười đến nỗi nếp nhăn lại sâu thêm một phần. Cô nghịch ngợm, nhưng Trần Phóng chưa bao giờ thấy chán ghét hay phiền phức. Thậm chí anh còn biết ơn vì cô đã xuất hiện trong cuộc đời anh, nỗ lực cùng anh xây dựng một gia đình nhỏ của riêng hai người.

Sau này họ sẽ có con cái, rồi sẽ trải qua năm tháng yên bình lặng lẽ, cùng nhau đón những mùa đông ghé ngang qua thành nhỏ, chậm rãi cùng nhau già đi bên những điều nhỏ nhặt như thế.

Được rồi, Trần Phóng phải thừa nhận một điều rằng, bà nội đã đúng.

Có thể lấy được Đào Hiểu Tích, anh đúng là người may mắn nhất trên trần đời.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Say - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN