logo
REVIEW>> MỘT CƠN GIÓ XUÂN QUA
mot-con-gio-xuan-qua
Tìm truyện
Donate

MỘT CƠN GIÓ XUÂN QUA

Tác giả:

Ngôn Chí

Reviewer:

AI_Lưu Ly

Độ dài: 11

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 188

Giới thiệu:

1. Cuối tuần nào Xuân Hòa cũng tới đường Úc Phong để vẽ tranh, vẽ hoa, vẽ chim và vẽ cây cỏ.

Không phải vì phong cảnh ở đây đẹp, mà vì anh từng xuất hiện ở đây.

Cô hy vọng có thể gặp lại anh, nhưng đây đã là năm thứ ba cô chờ đợi rồi.

Cô quyết định vẽ xong tháng này sẽ không tới nữa.

Tuần thứ nhất, tuần thứ hai, tuần thứ ba cho đến tuần cuối cùng, cô thu dọn bảng vẽ chuẩn bị rời đi.

Nào ngờ lại bị một ông lão giữ lấy hỏi đông hỏi tây, hình như là bảo cô đi xem mắt.

Sau vài lần từ chối khéo, Xuân Hòa hết cách, chỉ có thể nửa đùa nửa thật bảo: “Thật ra yêu cầu của cháu với bạn đời rất cao, giá trị nhan sắc cao, thu nhập cao, EQ cao, cháu trai của ông có không ạ?”

Cô tưởng làm vậy là có thể đuổi ông lão nhiệt tình quá mức này đi, nào ngờ ông ấy lập tức gọi cháu trai mình đến.

Người đàn ông vẫn phong lưu lịch thiệp như ba năm trước, ánh mắt toát lên thứ ánh sáng khiến người ta mê mẩn, anh không chỉ có, mà còn áp đảo hoàn toàn.

2. Dịch Thương Bắc, người nắm quyền của tập đoàn nhà họ Dịch, tướng mạo xuất chúng, đóa hoa trên núi cao, lạnh lùng kiêu ngạo.

Những người phụ nữ tranh giành để được làm đối tượng liên hôn(*) với anh có thể xếp hàng từ đây tới tận Pháp.

(*)Hai người kết hôn với nhau để tăng thêm lợi ích cho gia tộc.

Nhưng anh lại nhắm mắt làm ngơ tất cả.

Trong một lần phỏng vấn ghi hình không gian làm việc của anh, phóng viên phát hiện người đàn ông không dính dáng đến tình yêu này lại có chứng chỉ đầu bếp, chứng chỉ thợ làm bánh, chứng chỉ thợ làm vườn…

“Anh Dịch, anh tự thi những thứ này sao?”

Người nào đó thản nhiên ừ một tiếng: “Dỗ cô bé trong nhà, thi bừa ấy mà.”

***

Một cuộc gặp gỡ có thể kéo dài bao lâu?

Một ánh mắt thoáng qua? Một lời chào, một lời tạm biệt? Một cuộc trò chuyện kéo dài? Một tình cảm chôn giấu suốt ba năm?

Tất cả đều có thể bắt đầu từ một lần gặp gỡ.

Người ấy có thể đã quên, nhưng Xuân Hoà thì vẫn còn nhớ rất rõ. Vì vậy mà cô lặng lẽ ở nơi lần đầu tiên họ gặp nhau, chậm rãi chờ đợi.

Không ngờ lần tiếp theo họ chạm mặt lại là ở đồn cảnh sát, khi cô đến giúp cho người em trai bất trị giải quyết hậu quả vụ va chạm giao thông cậu ta gây ra.

Anh có nhớ cô không? Xuân Hoà không chắc. Nhưng đêm ấy cô đã mơ thấy anh, người đàn ông cô hằng chờ đợi, khoác chiếc áo khoác rõ là đắt tiền lên người cô, rồi lẳng lặng rời đi.

Cũng phải thôi, với địa vị và gia thế của anh, chiếc áo có đắt tiền ra sao thì cũng chẳng đáng là gì. Nên dù Xuân Hoà có muốn tìm cách trả lại cũng chưa chắc gặp lại được anh.

Số phận lại “hay ho” hơn cô tưởng rất nhiều. Không ngờ sau lần vô tình ấy thì hai người lại tiếp tục “vô tình” gặp lại nhau thêm nhiều lần nữa.

Xuân Hoà là một cô gái xinh đẹp, độc lập, trầm tĩnh nhưng mạnh mẽ. Sự xinh đẹp của cô không phải chỉ dừng ở mức ưa nhìn mà là người bất cứ ai cũng phải ngoái đầu nhìn lại. Thậm chí vẻ ngoài tưởng như là một lợi thế này còn gây cản trở khi cô làm công việc thiết kế của mình. Một người khiến đàn ông trầm trồ, phụ nữ ghen ghét thì đương nhiên sẽ dễ xảy ra chuyện.

Dịch Thương Bắc đã giúp cô trong một lần gặp khách hàng như thế. Cô không thích anh nhìn thấy mình chật vật, nhất là trong lúc anh chờ gặp đối tượng liên hôn mà ông nội chọn cho anh. Bỗng nhiên bao nhiêu thứ chồng chất khiến cô bật khóc trước mặt anh. Xuân Hoà chưa bao giờ là người dễ để lộ cảm xúc của mình như thế.

Có lẽ mặc dù biết mình chẳng có mấy cơ hội được ở bên anh, nhưng Xuân Hoà vẫn vô thức tin tưởng và xem anh như một nguồn động viên từ lâu. Nước mắt chỉ có thể rơi khi ở bên người mình tin tưởng, trên thế giới này với Xuân Hoà chắc người như vậy cũng chỉ có Dịch Thương Bắc.

Anh nhớ cô rồi, nhớ cô là cô gái anh khoác vội áo khi trời lạnh, là cô gái bị đổ oan mồi chài chồng người khác chỉ vì quá xinh đẹp. Dù Dịch Thương Bắc đã từng gặp qua rất nhiều người nhưng Xuân Hoà vẫn khiến anh ấn tượng (nhưng vẫn không nhớ lần đầu tiên gặp chị, chán anh Dịch!).

Sau khi gặp nhau tới lần thứ ba thì Dịch Thương Bắc tìm cớ thêm wechat của Xuân Hoà nhưng cô từ chối cho anh, đồng nghĩa với việc nếu không có thêm một lần tình cờ nào nữa thì hai người sẽ như hai đường thẳng song song giữa thành phố Nguyên rộng lớn.

Giây phút này có lẽ cả hai đều đang đánh cược với vận mệnh. Họ nghĩ họ đang làm điều tốt nhất chứ không phải điều họ muốn nhất, vì họ không nhìn thấy tương lai ở đối phương.

Dịch Thương Bắc biết ngay từ khi sinh ra trong giới này, anh phải dùng hôn nhân cả đời mình để củng cố thế lực cho gia tộc, cho công ty nhà. Anh không có quyền lựa chọn hoặc nếu có cũng chỉ có thể là chọn một trong số những cô tiểu thư trâm anh thế phiệt ông nội hết lần này đến lần khác mai mối cho anh.

Anh bị Xuân Hòa thu hút nhưng chưa thật sự muốn tiến tới một cách nghiêm túc với cô. Cô xinh đẹp nhưng không phải là đối tượng có thể kết hôn, một khi bắt đầu tức là anh dù biết trước kết quả vẫn chọn lừa dối cô, ít nhất ngay lúc này anh nghĩ vậy. Nên khi Xuân Hoà từ chối kết nối mối quan hệ giữa bọn họ, anh không ép cũng không hỏi thêm, cứ vậy mà đưa cô về nhà.

Sau này gặp lại, anh cảm nhận được cô cũng có tình cảm với anh, giữa họ phát triển một sợi dây liên kết mập mờ không rõ. Cuối cùng sợi dây đứt phăng khi anh đề nghị tiến xa hơn dù chưa có một lời khẳng định hay tuyên bố nào.

Cô từ chối anh nữa rồi.

***

Về phần Xuân Hoà, chúng ta có thể biết điều mà Dịch Thương Bắc không biết, đó là cô yêu anh trước. Đáng lẽ khi có cơ hội thì cô nên nắm lấy ngay mới đúng, chứ không phải hết lần này đến lần khác đẩy anh ra xa.

Xuân Hoà cũng không nhìn thấy tương lai của họ, anh là người ngoài tầm với với cô. Là “crush” thì được, tìm hiểu sâu hơn thì chưa chắc đã đẹp đã hay. Không phải vì cô nghèo hơn anh, mà vì hoàn cảnh gia đình phức tạp khiến cô tự ti trước anh. Sợ rằng anh hay người khác nghĩ cô tiếp cận anh vì nguyên nhân khác.

Xuân Hoà có bị cám dỗ trước lời mời gọi của anh không? Có chứ, người mà cô hằng chờ đợi ngay trước mặt cô đây mà. Nhưng một khi cô để mình bị cuốn theo khi anh vẫn chưa nhận ra tình cảm của anh thì đó là một sự sỉ nhục đối với người như Xuân Hoà. Nên cô chọn dừng lại.

Anh chú ý cô là thật, giúp cô là thật, có rung động với cô cũng là thật nhưng chưa đủ với Xuân Hoà. Hoặc là có tất cả trái tim của anh, hoặc là thà không bắt đầu để mọi thứ dừng lại ở thời khắc tốt đẹp nhất này.

***

Những cảm nhận trên đây thật ra phần nhiều do suy nghĩ của riêng mình, mình nghĩ với tính cách nhân vật như thế thì lúc đó quyết định như thế là vì vậy, chứ mọi chuyện diễn ra hơi nhanh và ít được tác giả đi sâu vào phân tích.

Truyện rất đáng yêu, nhược điểm duy nhất là hơi ngắn. Cả tính cách của nam và nữ chính đều có nhiều nét đặc biệt mà có thể khai thác nhiều hơn, để độc giả có thể hiểu về diễn biến tâm lý nhân vật hơn, đáng tiếc là những phần như vậy cảm giác chưa đủ, đọc chưa đã.

Dù vậy thì với một truyện giải trí thì đúng như cái tên, “Như một cơn gió xuân qua” cứ nhẹ nhàng lướt qua cảm xúc của bạn, để lại sự ngọt ngào vừa dịu mát vừa ấm áp, trong lành mà dễ thương như một cơn gió xuân qua.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Gấc - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN