logo
REVIEW>> MÓN QUÀ
mon-qua
Tìm truyện

MÓN QUÀ

Độ dài: 118

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 49

Ở thôn Sơn Vĩ, ai cũng gọi Lương Mạn Thu là con nhỏ HIV, vì cô bé có một người cha n ghiện ngập. Người ta nói cha con m áu mủ ruột già, cha làm điều xấu thì con gánh tiếng hư. Vậy nên tuổi thơ của Lương Mạn Thu bé nhỏ lúc nào cũng là những tiếng trêu ngươi và sự hắt hủi của lũ trẻ trong thôn.

Thật ra người cha tệ hại đó của Lương Mạn Thu nào có về nhà được mấy lần, lúc nào ông ta cũng lang thang ở khắp mọi nơi rồi vứt Lương Mạn Thu lại cho bà nội trông nom. Tuy rằng chỉ có mình bà nội lo cho cô bé, nhưng bà vẫn nuôi cô bé đủ ăn đủ mặc, còn được đi học nữa, cho tới tận cái ngày mà bà nội bị bệnh và được cô của Lương Mạn Thu đưa lên thành phố chữa bệnh.

Thôn Sơn Vĩ chỉ còn lại Lương Mạn Thu lủi thủi một mình chẳng ai lo toan, nếu không có hàng xóm giúp đỡ cho cô bé ăn nhờ, thật không biết Lương Mạn Thu sẽ phải sống thế nào nữa. Giữa lúc ấy, cha của cô bé, Lương Lập Hoa, bỗng từ nơi nào đó quay về, chẳng nói chẳng rằng kêu cô bé dọn đồ rồi dẫn cô bé tới một nơi mà cô bé chẳng biết, sau đó mặc kệ cô bé mà rời đi.

Từ nhỏ đến lớn, Lương Lập Hoa chẳng làm nổi một điều gì tốt đẹp cho Lương Mạn Thu, thậm chí khi bà nội không chăm được cô bé nữa, ông ta còn làm ra cái hành động đem con bỏ chợ như thế nữa. Có lẽ thứ ông ta giỏi nhất chính là gây phiền phức cho người khác, nên mới nghĩ ra cách đem Lương Mạn Thu ném cho người chiến hữu cũ của ông ta, bắt người ta phải cưu mang con mình.

Phải tới rất nhiều năm sau này, người cha tệ hại đó của Lương Mạn Thu mới từ giã cuộc đời thê thảm của mình. Nhưng với Lương Mạn Thu, ông ta đã như một người không tồn tại từ rất lâu rồi. Lương Mạn Thu không phải một người hay oán trách, nên cô bé cũng chẳng đi khóc lóc t hù h ận những hành động của ông ta, càng không biết ơn bất cứ hành động nào của ông ta.

Chỉ là, có một điều Lương Mạn Thu sẽ lặng lẽ xếp nó vào vị trí điều tốt nhất Lương Lập Hoa từng làm cho Lương Mạn Thu, đó là đem cô bé tới giao cho Đới Tứ Hải, một “chú gà trống nuôi con” nhưng khác hẳn Lương Lập Hoa.

Đới Tứ Hải là ông chủ của một tiệm ngỗng quay ở Hải Thành, vợ ông đã mất khi sinh đứa con trai đầu lòng Đới Kha, thế nên bao năm nay chỉ có mình ông lăn lộn kiếm sống nuôi cái thằng con láu cá của mình. Nhưng hình như ông trời thấy ông vẫn còn nhàn hạ quá hay sao, nên mới để Lương Lập Hoa nhớ tới ông rồi dắt con gái tới cửa hàng của ông xong chạy biến mất.

Lương Mạn Thu là một cô bé rất ngoan ngoãn, hỏi gì cô bé cũng đáp, tay chân cũng rất nhanh nhẹn, nói chuyện thì khá là khéo. Quan trọng nhất là giờ cha cô bé bỏ đi rồi, ông đâu thể mặc kệ cô bé ngoài đường được, nên đành gọi cô bé vào cùng, định bụng để cô bé ở nhà ông tới hết hè rồi sẽ đưa cô bé về.

Có thể nói, kỳ nghỉ hè trước khi lên lớp năm đó của Lương Mạn Thu là kỳ nghỉ hè đáng nhớ và nhiều biến động nhất trong cuộc đời cô. Cô đột nhiên phải tới ở nhà của bác Đới, ở đó có ngỗng quay thơm phức, cơm canh ngọt lành, có một chiếc giường dành cho cô và đặc biệt nhất là có một anh trai Đới Kha thích bắt nạt cô bé còn thích mặc chiếc quần sịp đỏ xấu hoắc.

Sau đó cô phải vào viện phúc lợi xã hội, không được đi học, rồi tới phi vụ trốn khỏi viện phúc lợi và ồn ào ở tiệm ngỗng quay của Đới Tứ Hải, cho tới khi Đới Tứ Hải nhận nuôi cô, lúc này chuỗi ngày lộn xộn của Lương Mạn Thu mới kết thúc.

Lương Mạn Thu biết mình phải cảm ơn Đới Tứ Hải rất nhiều vì đã đứng ra cưu mang giúp đỡ cô, nhưng thật ra trong lòng cô, còn một người nữa mà cô cũng biết ơn rất nhiều, đó là Đới Kha.

Nếu ngày đó cậu nhóc Đới Kha không dẫn cô bé Lương Mạn Thu chạy trốn khỏi viện phúc lợi, thì có lẽ cả cuộc đời này của Lương Mạn Thu đã rơi vào một con đường tối tăm đến độ chẳng thể hy vọng gì nữa rồi. Những đứa trẻ non nớt chẳng suy nghĩ gì nhiều, nhưng vô tình chúng lại đã cứu lấy cuộc đời của đối phương.

Cái tên Đới Kha đó không chỉ là người đã dắt cô về nhà, mà còn là cái tên gắn bó với cô suốt cả chục năm sau đó, như hình với bóng, lúc nào cũng có nhau.

Lúc Lương Mạn Thu về sống cùng với nhà Đới Kha, khi ấy cậu cũng mới chuẩn bị lên lớp sáu, lớn hơn Lương Mạn Thu một lớp. Từ nhỏ Đới Kha đã chẳng phải cái đứa hiền lành ngoan ngoãn gì cho cam, thậm chí cậu còn là đứa cầm đầu đám trẻ hay chơi chung ở khu đó.

Vì vậy khi Lương Mạn Thu ngoan ngoãn học giỏi về sống cùng với cậu, Đới Kha nghiễm nhiên có thêm một nhóc sai vặt và một tay làm bài tập giúp, đổi lại, Đới Kha sẽ nhận trách nhiệm dắt Lương Mạn Thu đi chơi cùng cậu.

Những năm tháng đấy, đã từng có một cô bé bị chấy phải cạo trọc đầu nên lúc nào cũng tự ti đội mũ và một cậu nhóc cũng âm thầm đi cạo đầu cho giống cô bé nhưng lại không chịu hé răng an ủi, đã từng có hai đứa nhóc đánh nhau đến mức bỏ nhà ra đi, cuối cùng bị phạt nắm tay làm hòa ở trước đồn cảnh sát, rồi thì hai đứa nhỏ lúc nào cũng chí chóe nhau nhưng lại bảo vệ nhau hơn bất kì ai khác.

Khi lớn hơn, chúng ta lại có một chàng trai trẻ chẳng nghĩ ngợi đã lao vào đánh cho kẻ tung tin đồn bậy bạ về “con cún còi” nhà mình sau đó trốn lủi đi mất, có một anh chàng cà lơ phất phơ có khi chẳng đỗ nổi ngôi trường cấp ba có “tỉ lệ p há t hai nhiều hơn cả tỉ lệ đỗ đại học” nhưng lại vì ngăn không cho cái đứa ngốc ngốc nhà mình đi học riêng với trai lạ mà đâm đầu vào học tập.

Ngày này nối tháng nọ, chẳng biết tự bao giờ thời gian đã trôi đi rất lâu, hình ảnh chàng trai nhấc bổng cô gái nhỏ lên xoay vòng vòng trong quán net vì đỗ cấp ba, chân trần chạy quanh khu phố khoe mình đã có trường để học, hay hai người lén lút ôm nhau bên cánh cổng trường cấp ba để báo tin đỗ đại học đã trở thành những thước phim xưa chạy qua trong đầu.

Hành trình trưởng thành của Lương Mạn Thu và Đới Kha có rất nhiều điều, nhưng quan trọng hơn hết chính là có đối phương.

Từ ngày còn là hai đứa nhóc dắt nhau đi chơi đuổi bắt đến khi là một cậu cảnh sát và một cô luật sư, họ đã trở thành những “người bí mật” đặc biệt nhất của nhau. Những khoảnh khắc ngại ngùng bỡ ngỡ tuổi dậy thì, những thắc mắc thuở mới lớn, những bí mật họ cùng nhau phát hiện và chỉ thuộc về riêng họ, rồi đâu đó trong đấy, những nụ non tình cảm đã nhú lên từ bao giờ.

Sự nuôi dưỡng của năm tháng chính là thứ dinh dưỡng tốt đẹp nhất cho tình yêu. Không vội vàng chóng vánh, không hời hợt nhất thời, họ từ xa lạ, đến thân quen, cãi nhau rồi làm lành, cùng nhau học tập, cùng nhau phấn đấu, cùng đi qua những nỗi buồn niềm vui. Mỗi lần như thế, tình cảm sẽ góp thêm vào một phần rất nhỏ, và qua hàng vạn lần như thế, cuối cùng nó mới thành tình yêu.

Từ “con cún còi” của Đới Kha, cuối cùng Lương Mạn Thu đã trở thành “bà xã” của Đới Kha. Đó chính là sự thần kỳ của định mệnh, vì họ sẽ chẳng bao giờ ngờ được, một sự nông nổi thuở non thơ biết đâu lại thay đổi cả cuộc đời của mình.

____

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN