logo
REVIEW>> MỘ VÂN
mo-van
Tìm truyện

MỘ VÂN

Tác giả:

Cẩu Trụ

Độ dài: 117

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 21

Giới thiệu:

Tiểu thư Khương gia xinh đẹp như hoa, tính cách đằm thắm, ngoan ngoãn. Ai gặp cũng phải mềm lòng, vô thức dịu dàng hơn khi nói chuyện với nàng.

Trừ Thẩm Độ.

Thẩm Độ không thèm che giấu sự chán ghét của mình đối với Khương Vân Thù.

Hắn lạnh lùng, gần như là tuyệt tình đối với nàng, thậm chí hắn còn thường xuyên ức hiếp nàng đến mức khiến nàng nước mắt lưng tròng.

Nào ngờ, cuối cùng hai người này lại kết thành phu thê.

Mọi người đều nghĩ rằng, cuộc sống của Khương Vân Thù sau khi gả vào Thẩm gia sẽ không mấy tốt đẹp, sẽ bị ức hiếp nhiều hơn cả trước kia.

Nhưng sau khi thành thân, Khương Vân Thù lại càng ngày càng rạng rỡ, càng ngày càng xinh đẹp, không hề có dáng vẻ đáng thương của người bị ức hiếp. Ngược lại, Thẩm Độ thì dần trở nên kỳ quặc, cảm xúc thất thường.

Có người kể lại rằng, một lần hắn ta và người khác đến thư phòng của Thẩm Độ để nhờ vả, vừa nói được vài câu, Thẩm Độ – người vốn đang vui vẻ – bỗng nhiên nổi giận. Khi ấy, mặt mày của Thẩm Độ trở nên u ám, hắn khàn giọng quát: “Không hiểu à, cút ra ngoài!”

Bọn họ hoảng sợ bỏ chạy, hoàn toàn không biết lý do vì sao Thẩm Độ lại đột ngột đỏ bừng tai và nổi cơn tam bành.

Bọn họ càng không thể biết rằng, sau khi bọn họ rời khỏi đó, Thẩm Độ đã thô bạo nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đang trốn dưới bàn lên. Ngón tay thô ráp của hắn xoa nắn đôi môi mềm mại, ướt át của nàng không chút thương tiếc.

Hơi thở của Thẩm Độ hỗn loạn, nghiến răng nghiến lợi: “Vui không, chơi đủ chưa?”

Trong cuộc đời thuận buồm xuôi gió của Thẩm Độ, hắn chưa từng gặp cô nương nào hoang đường như Khương Vân Thù.

Hắn hoàn toàn không có cách nào đối phó với nàng.

Càng không thể kiểm soát được việc bản thân dần chìm đắm trong sự dịu dàng của nàng.

Cho đến ngày kia…

Ngón tay mềm mại của Khương Vân Thù khẽ vuốt ve một vết sẹo cũ trên lưng hắn, và nàng thì thầm rằng: “May mà lúc đó có chàng cứu ta trong con hẻm tối, chắc khi ấy chàng đã đau lắm nhỉ?”

Lưng Thẩm Độ cứng đờ, đồng tử lập tức run rẩy. Hắn biết, hắn chưa từng cứu người nào trong con hẻm tối cả.

Còn vết sẹo đó, nó xuất hiện vào năm hắn xuất chinh, khi hắn chiến đấu ngoài chiến trường.

***

Những ngày qua, cả kinh thành vẫn chưa thôi xôn xao vì câu chuyện “chạy tình” đầy bi hài của Thẩm đại nhân và đại tiểu thư Khương gia.

Cả hai đều xuất thân từ hai gia tộc danh giá bậc nhất kinh thành, người là tiểu thư danh môn nức tiếng xinh đẹp, người là quyền thần trẻ tuổi tương lai xán lạn. Nếu hai người lưỡng tình tương duyệt, khi đặt cạnh nhau sẽ là một mối lương duyên tuyệt đẹp do trời đất tác thành.

Nhưng trớ trêu thay, trong câu chuyện giữa đôi nam nữ “trai tài gái sắc” này, chỉ có mỗi đàng gái là đem lòng tương tư, dốc sức theo đuổi, còn đàng trai lại lạnh lùng hờ hững, chẳng màng đến tấm chân tình của cô nương gia.

Ai nghe thấy cũng phải thở dài tiếc nuối, tiếc cho cô nương mù quáng trao nhầm trái tim, tiếc cho vị quyền thần lạnh lùng, chỉ vì cặp mắt cao hơn đầu mà vô tình gạt bỏ mối duyên lành.

Thật ra, chuyện Thẩm đại nhân được người ta theo đuổi vốn chẳng phải là chuyện gì lạ lùng, vì dẫu sao hắn cũng có vẻ ngoài quá sức anh tuấn, lại thêm năng lực nổi trội, địa vị cao quý, và chuyện hắn luôn trưng ra bộ mặt lạnh lùng, phũ phàng từ chối mọi “tín hiệu tình yêu” từ các cô nương càng chẳng phải chuyện mới mẻ gì.

Nhưng điều khiến câu chuyện lần này “có sức hút” hơn hẳn là vì… cô nương Khương gia đã kiên trì theo đuổi Thẩm đại nhân tận ba lần, nhưng cả ba lần hắn đều lạnh mặt đuổi nàng, thậm chí còn chẳng thèm chừa lại chút mặt mũi hay đường lui nào cho cô nương nhà người ta.

Tận ba lần đó! Rốt cuộc trái tim của Thẩm đại nhân phải sắt đá ra sao mới có thể nhẫn tâm đến nhường này?

Chuyện “yêu hận tình thù” nóng hổi bực ấy, hỏi sao không khiến người ta thổn thức? Hỏi sao không trở thành “tiêu điểm” của mọi “tụ điểm” trà dư tửu hậu?

Nhưng đó chỉ là câu chuyện do quần chúng ăn dưa thêu dệt nên, còn sự thật đằng sau ấy à… có thể sẽ khiến đám người thích hóng hớt này kinh ngạc đến rớt cả cằm mất thôi.

Ba năm trước, trên đường trở về từ Lương Châu, Khương Vân Thù không may gặp nạn trong một con hẻm tối.

Nàng may mắn được một người cứu giúp, nhưng rồi, khi tỉnh lại, nàng lại không thể tìm ra được tung tích của ân nhân để báo ơn.

Mọi người xung quanh nàng đều phủ nhận sự tồn tại của người nọ, đều nói với nàng rằng người nọ không hề tồn tại, là do nàng quá sợ hãi nên mới sinh ra ảo giác.

Nhưng nàng biết, người nọ không phải là ảo giác do nàng tự tưởng tượng ra, mà người nọ thật sự tồn tại. Vì trước lúc hoàn toàn mất đi ý thức, nàng thấy người nọ đã trúng một nhát dao, rồi chiếc ngọc bội mà người nọ đeo bên hông đã vô tình rơi vào y phục nàng.

Mặc cho mọi người xung quanh có phủ nhận mạnh mẽ đến đâu, trong suốt ba năm ròng, Khương Vân Thù vẫn luôn nỗ lực tìm kiếm vị ân nhân ngày ấy đã ra tay cứu nàng khỏi con hẻm tối, chắn thay nàng một nhát dao hiểm.

Cho đến một ngày, chiếc ngọc bội vốn luôn nằm yên trong ngăn tủ chợt trở thành manh mối quan trọng nhất giúp nàng lần ra được tung tích của người nọ, và rồi…

Tìm đến được Thẩm Độ.

Theo đuổi hắn ba lần để báo ân.

Và cả ba lần đều bị hắn từ chối phũ phàng.

Mọi người và cả hắn đều cho rằng nàng “mù quáng vì yêu”, nghĩ rằng nàng đợi hắn hàng canh giờ là si mê hắn, cố chấp đuổi theo hắn chỉ để nói đôi câu là cố chấp vì yêu, ba lần tìm đến là yêu đến không còn đường lui… Chỉ có Khương Vân Thù biết, nàng cố chấp tìm đến hắn tận ba lần chỉ vì hai chữ “báo ân” kia mà thôi.

Nàng không yêu thích hắn, không thâm tình với hắn, không cuồng si hắn đến vậy…

Mặc dù nàng vẫn thích hắn, nhưng phần thích ấy chưa đủ nhiều đến nỗi khiến nàng bất chấp tất thảy, hết lần này đến lần khác “đeo bám” hắn như lời người ta nói. Vì muốn báo ân, nàng mới tìm đến, và sẽ chỉ tìm đến đúng ba lần.

Nếu cả ba lần đều bất thành, nàng sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt hắn nữa. Đây chính là nguyên tắc “bất quá tam” từ trước đến nay nàng vẫn luôn tuân thủ, chưa từng phá lệ, dù nàng có yêu thích hay dành tình cảm cho một thứ gì đó nhiều đến mấy.

Và hắn cũng chỉ là một trong số rất nhiều thứ mà nàng quan tâm mà thôi.

Có lẽ, chính bản thân Khương Vân Thù cũng không nhận ra, Thẩm Độ đã từ từ bước vào thế giới của nàng, và cũng chính nàng đã chậm rãi mở cánh cửa lòng của mình ra, chấp nhận để hắn bước vào. Bởi lẽ, hắn chính là người duy nhất phá vỡ được nguyên tắc “bất quá tam” của nàng, khiến nàng không đành lòng chấm dứt những nỗ lực đã bỏ ra vì hắn.

Không chỉ vì Thẩm Độ có gương mặt anh tuấn vừa hay rất hợp ý nàng. Không chỉ vì khí chất lạnh lùng, nhạt nhẽo, vô vị nhưng bên trong lại sống động và rực rỡ kia. Càng không chỉ vì Thẩm Độ rất nhỏ mọn, nhưng cũng rất dễ dỗ dành…

Mà Khương Vân Thù nhận ra, Thẩm Độ là người đầu tiên nàng nghĩ tới khi bản thân gặp nguy hiểm, là người đầu tiên xông đến cứu nàng khiến lòng nàng an tâm, vô thức ỷ vào… và hắn cũng chính là người duy nhất nàng mong muốn trở thành “phu quân” của mình.

Từ khoảnh khắc Khương Vân Thù thầm nghĩ, nếu hắn là phu quân của nàng, nàng có thể dễ dàng dỗ dành hắn bằng rất nhiều cách khác nhau, nàng đã ngầm cho phép Thẩm Độ bước vào thế giới của mình rồi.

Chỉ là, có vẻ tên nam nhân lạnh lùng, ngạo mạn, nhỏ mọn nhưng dễ dỗ này… “ngốc” hơn nàng nghĩ rất nhiều.

Từ khi sinh ra, Thẩm Độ đã là con cưng của trời, đã nắm trong tay rất nhiều thứ mà người khác ao ước. Trong mỗi một ngày sống trên đời, hắn chưa từng rơi vào cảnh thiếu thốn, chưa từng để bản thân chịu thiệt. Sau khi trưởng thành, hắn thuận lợi dấn thân vào chốn quan trường, từng bước trở thành một vị quyền thần trẻ tuổi nổi tiếng lạnh lùng, sát phạt như hiện nay. Hắn có vốn liếng để kiêu ngạo, cũng có quyền để đứng trên đỉnh tháp nhìn xuống chúng sinh.

Thẩm Độ chưa từng gặp phải trắc trở gì, chưa từng nếm trải mùi vị của “cầu mà không được”, mãi cho đến khi hắn gặp Khương Vân Thù, mãi cho đến khi hắn không thể không hạ mình xuống níu giữ nàng và nói từng tiếng cầu xin nàng ở lại…

Trong mắt của Thẩm Độ của bây giờ nào có sự kiêu căng, ngạo mạn của kẻ đứng trên nơi cao nữa? Giờ đây hắn chỉ quan tâm đến việc làm sao để Khương Vân Thù yêu hắn, làm sao để nàng không hoà ly với hắn, làm sao để nàng chấp nhận tha thứ và ở lại với hắn…

Trước khi gặp Khương Vân Thù, Thẩm Độ chưa từng có tình cảm nam nữ với bất kỳ ai, chưa từng biết thế nào là “yêu”. Gặp nàng rồi yêu nàng… vốn là chuyện ngoài ý muốn trong đời hắn.

Hắn vẫn luôn nghĩ bản thân được yêu, nên hắn chìm trong bong bóng mơ mộng, lún sâu vào sự dịu dàng của nàng đến không thể thoát ra, thậm chí còn không ít lần ngang ngược tiếp nhận mọi “tình yêu” và sự dung túng của nàng, chưa từng nghĩ cách làm sao để nàng yêu hắn. Vậy mà, khi sự thật được phơi bày, hắn như rơi xuống vực thẳm.

Thì ra, một Thẩm đại nhân lạnh lùng quyết đoán trên quan trường… cũng có lúc yếu đuối đến thế. Hắn không biết mình đã mất đi khả năng tưởng tượng hay không dám tưởng tượng, rằng khi nàng không yêu hắn, hắn sẽ ra sao?

Nếu nàng thật sự yêu hắn, nàng sẽ có dáng vẻ thế nào?

Những ý nghĩ ấy như một cái móc câu khổng lồ móc chặt lấy hắn, khiến hắn chỉ có thể nương theo lực kéo của nó để nổi lên mặt nước, nhìn rõ sự thật bên ngoài lớp bong bóng hư ảo. Dù rằng chính hắn sẽ bị đầu nhọn sắc bén của cái móc câu ấy đâm cho thủng xương thủng thịt.

Hắn nhận ra bản thân thật tồi tệ, việc bày mưu tính kế này vốn chẳng đường hoàng chính trực gì. Nhưng hắn sẽ không phủ nhận sự tồi tệ ấy của mình, cũng sẽ không dừng bày mưu tính kế.

Bởi vì, hắn chấp nhận dùng mọi cách để giữ nàng lại, hắn nhất định phải tiến lại gần nàng, không để nàng rời đi.

Vì nếu mất nàng là rơi vào vực sâu vạn trượng, hắn tuyệt đối không thể sa xuống.

Hắn phải nắm chặt lấy sự dung túng của nàng, phải học cách nương theo đó mà leo lên thật nhanh.

Hắn không biết khi nào mới đến ngày mà hắn được nhìn thấy ánh sáng mặt trời, nhưng nay đã có một tia sáng mờ nhạt chiếu vào tâm hồn hắn, cho hắn nhìn thấy hy vọng được cứu rỗi.

Và sự tự chủ mà hắn vẫn luôn tự hào trước mặt nàng… đã sớm trở thành một đống đổ nát, hắn hoàn toàn không thể khống chế được lòng tham trong mình nữa.

Thẩm Độ biết, đó là vì hắn yêu nàng.

“Chỉ cần nàng yêu hắn, thế là đã đủ để hắn khuynh đảo vì nàng.

Tình yêu của nàng là báu vật mà hắn trân quý, đương nhiên hắn sẽ dốc hết sức để giữ thật chặt trong lòng bàn tay.

Để nàng yêu hắn thêm một chút…

Để nàng mãi mãi yêu hắn, vĩnh viễn yêu hắn…”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Siro - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN