Tác giả:
Duy Kỳ
Reviewer:
AI_Anh Đào
Designer:
AI_Tịch Lam
Độ dài: 55
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 360
Giới thiệu:
Giang Sinh lái xe tải đi khắp nam bắc, không ngờ một ngày lại vớt được một cô gái từ hồ lên.
Cô gái xinh đẹp, người nhỏ nhắn gầy gò, nhưng tính khí lại rất lớn, suốt ngày mặt lạnh lùng, động một tí là nổi cáu.
Giang Sinh rất đau đầu, nhưng biết làm sao đây? Người mình cứu, dù phải quỳ xuống cũng phải chăm sóc đến cùng. Ai ngờ được một ngày cô gái lại túm cổ áo anh mà hôn, còn nói giọng khàn khàn: “Giang Sinh, em thích anh.”
Giang Sinh: ???
Hạ La chưa bao giờ nghĩ rằng một người đẹp siêu cấp như cô lại tỏ tình thất bại.
“Giang Sinh, em thích anh.”
“Tôi chỉ xem em như em gái thôi.”
“Nói bậy! Đừng lấy mấy lời vô nghĩa đó để lừa em!”
“Em cũng khá là tự luyến đấy.”
Hạ La chống nạnh: “Chuyện khác thì em không tự tin, nhưng nhan sắc thì em chưa thua ai.
Anh dám nói là chưa từng có ý đồ gì với em sao?”
Giang Sinh: …
— Thế giới này rộng lớn, luôn có một kẻ kỳ quặc phù hợp với bạn
***
“Và anh đã đến sưởi ấm tình em bờ môi ướt mềm
Và anh đã đến khẽ lau hàng mi, hôn làn tóc rối
Màu mắt ấy say đắm tim em
Vòng tay êm ru tình em yếu mềm
Lòng bỗng vui, nghe hân hoan câu ca đời rộn rã.” *
Nghe nói cuộc đời con người, vận may sẽ có xu hướng cân bằng động, nửa đầu đời kém may mắn thì nửa sau sẽ cân bằng lại. Hạ La nghĩ, có lẽ câu nói này là thật.
Gặp được Giang Sinh là điều may mắn nhất trong cuộc đời cô.
…
Quay ngược thời gian trở về cái ngày đầu tiên Hạ La gặp Giang Sinh, ngày mà anh cứu cô thoát khỏi hình bóng tử thần.
Khi đó cô giận anh dữ lắm, nghĩ bụng sao cái người này lắm chuyện thế, cô đã chẳng muốn sống nữa lại cứ cố chấp cứu cô lên, rồi người không có bao nhiêu đồng còn quyết định cưu mang cô?
Có lẽ anh không phải người xấu, chỉ là tốt bụng quá mức sẵn sàng liều mình cứu cô, thậm chí nghĩ rằng đưa cô đi là có thể ngăn được ý định t ự t ử của cô.
Thôi cứ đi theo anh trước đã, những chuyện khác từ từ tính tiếp.
Người đàn ông này thật kỳ lạ, rõ ràng là một người tiêu xài cho bản thân rất tiết kiệm, nhưng đối với cô lại chi tiêu khá rộng rãi. Thuê phòng ngủ, cho tiền tiêu, chi tiền ăn mặc chẳng để cô thiếu thứ gì. Nhưng do anh muốn làm người tốt thôi mà, ai bảo anh cứu cô lên, nên anh phải gánh chịu hậu quả do hành động của mình gây ra.
Làm người tốt khó lắm. Bản thân cô đã trải qua muôn vàn chuyện trái ngang trên đời, sao không thể không hiểu rõ đạo lý này đây?
Song nhiều ngày đồng hành cùng Giang Sinh, suy nghĩ của cô cũng dần đổi thay, nỗi giận dữ trong cô cũng từ từ tan biến. Nếu không phải vì cứu cô, anh đã không phải tốn thêm tiền cho cô ăn ở. Nếu không cứu cô, anh đã không gặp con mèo nhỏ màu cam kia, càng không phải tốn mấy nghìn tệ chữa bệnh cho mèo, và sẽ không thiếu tiền đưa cho bố mẹ.
Anh không phải người xấu, còn là một người tốt bụng, vậy tại sao cô cứ phải làm khó anh?
Thậm chí có lúc cô còn cảm thấy áy náy vì đã cản chân anh, khiến anh mất mất một đơn hàng lớn, thế nên đã cố gắng hết sức tìm kiếm đơn hàng lớn khác cho anh.
Mối quan hệ của hai người cũng dần dần thay đổi, từ việc cô không muốn cho anh biết họ tên mình vì vốn dĩ cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, nhưng cuối cùng cô cũng quyết định mở lòng nói cho anh biết:
“Hạ La, chữ Hạ trong mùa hạ, chữ La trong la y.”
“Chào cô, tôi tên Giang Sinh, chữ Giang trong sông Trường Giang, chữ Sinh trong sinh mệnh.”
Sau khi biết nhau, khoảng cách tâm lý dường như gần lại nhiều, rất kỳ lạ, rõ ràng chỉ là hai chữ đơn giản, nhưng lại có một ma lực vô hình.
Kể từ giờ phút này, cô với anh không còn là hai người xa lạ nữa.
Từ ngày đi theo Giang Sinh, dường như cô đã cảm nhận được âm thanh của hạnh phúc. Cuộc sống không còn là hai màu xám xịt, là tuyệt vọng mắc kẹt trong hố sâu. Chính anh đã kéo cô thoát khỏi đầm lầy, ôm lấy cô những lúc cô cần lắm một bờ vai nương tựa.
Thì ra trên đời này có một người như vậy, thật sự quan tâm để ý đến một người có trái tim tan vỡ.
Và dần dần, trái tim của cô cũng rung động vì anh.
Ban đầu Hạ La chỉ nghĩ đơn giản là vì anh giống như một chiếc phao cứu sinh nên đã khiến cô cảm động, nhưng không hiểu sao mỗi lần nghĩ đến chuyện sẽ rời xa anh lại khiến trái tim cô âm ỉ đau, và lúc thấy anh đang ở cùng một người con gái khác lại khiến lòng cô khó chịu vô cùng.
Hoá ra là vì bản thân cô đã thật sự thích anh.
Cô chắc chắn một điều anh cũng thích mình, dù anh chưa từng nói gì, nhưng giác quan thứ sáu của phụ nữ làm cô có thể cảm nhận được. Nhưng chẳng hiểu thế quái nào mà cô càng bật đèn xanh thì anh lại càng thêm trốn tránh đẩy cô ra xa?
Dường như anh có một bí mật nào đó không thể nói với cô, đã vậy thì cô sẽ cố gắng tốn thêm chút sức nữa, một ngày nào đó ắt biết được câu trả lời.
Chàng trai cô thương hoá ra đã từng là một vì sao sáng chói, nhưng chỉ vì muốn đòi lại công bằng cho em gái mà tất cả đã bị huỷ hoại. Học hành dang dở, tương lai mờ mịt, chỉ còn lại cuộc sống đầy thương tổn, cùng với cha mẹ tóc bạc sớm vì ngày đêm vất vả lo chạy tiền bồi thường cho anh.
Cô quá xinh đẹp, tương lai còn đầy hứa hẹn, anh không muốn một người đã từng có vết nhơ trong cuộc đời như mình ảnh hưởng đến cô, cũng sợ nếu nói ra cô sẽ bỏ rơi anh, khiến trái tim này lại chồng thêm một vết sẹo.
Hoá ra ai cũng có một địa ngục riêng.
“Không sao cả, không phải lỗi của anh, lỗi tại tên khốn kia. Những kẻ như thế, làm chuyện xấu mà không bị trừng phạt, chắc chắn sẽ không dừng lại, vẫn sẽ tiếp tục gây tổn hại cho người khác.”
“Em không ghét anh sao?”
“Anh biết không? Ngay cả anh g iết c hết tên ấy, em cũng nhất định sẽ tha thứ cho anh.”
Kể từ cái ngày định mệnh năm ấy, cuộc đời anh đã bắt đầu rẽ ngang. Anh của tuổi 20 bị mắc kẹt trong bóng đêm, không thể quay đầu lại cũng lạc lối chẳng thể bước tiếp. Giờ đây, như thể có một bàn tay từ trong bóng tối vươn ra, mang theo một tia sáng mở ra lồng giam, nói với anh rằng, không sao cả, không phải lỗi của anh.
Ngỡ rằng anh là người cứu được cô, ai ngờ đến cuối cùng lại là anh được cô gái nhỏ bé ấy cứu rỗi.
“A La, anh đã cho em cơ hội để đi, là em tự không đi, vậy thì, anh sẽ không bao giờ buông em ra nữa.”
Từ giờ phút này, dẫu cuộc sống có trăm bề khốn đốn, dẫu cho thời thế có xoay vần, anh và cô vẫn sẽ mãi ở bên nhau.
Không bao giờ chia lìa.
…
“May mắn nhỏ của em” thực sự là một bộ truyện khiến mình cảm động. Mặc dù motif không hề mới, cũng là hai con người chồng chất vết sẹo đến bên nhau cứu rỗi chữa lành cho nhau, nhưng truyện vẫn mang một màu sắc rất riêng làm cho mình ấn tượng.
Hạ La là một cô gái mang trong mình chằng chịt vết thương, cũng chính những vết thương ấy để lâu ngày hóa thành chứng trầm cảm, rồi đến một lúc nào đó cô không còn chịu nổi nữa nên đã quyết định ra đi mãi mãi. Nếu không gặp được Giang Sinh, có lẽ cuộc đời của Hạ La chỉ toàn là những bi kịch.
Nhưng may mắn, cô gặp được anh đúng thời điểm bản thân tuyệt vọng nhất.
Họ không chỉ chữa lành cho nhau, mà còn cùng nhau hoàn thiện bản thân, hướng tới một cuộc sống càng ngày càng tốt đẹp. Từ lúc mới yêu đến đăng ký rồi có con, thời gian tích tắc trôi qua chẳng mấy chốc đầu cả hai đã điểm bạc.
Song họ vẫn mãi ở bên nhau.
“Đến hôm nay, họ đều không còn trẻ nữa, nhưng thật may mắn là họ vẫn yêu nhau, không gì có thể thay thế được.”
____
*: Trích lời bài hát Và anh đã đến do Nguyễn Minh & Minh Đức thể hiện
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Linh Đang
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved