Tác giả:
Hi Cố
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Trường Xuân
Độ dài: 68
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 329
“Anh từng nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ mất trí
Đôi khi em kéo anh vào màn đêm dài miên man
Trái tim em trống rỗng biết bao
Nuốt ngược dòng nước mắt nghẹn ngào.
Ánh mắt em nhìn anh
Đẹp đến mức lấp lánh tựa ngàn sao
Những lời nói dịu dàng của em
Khiến anh đêm nay không kìm được nước mắt.
Rơi xuống như ánh bình minh
Khi bóng tối dần phai nhạt…” *
Và chỉ trong cái nhìn thoảng qua ấy, tình yêu đã bắt đầu nơi trái tim anh, là rung động, là xao xuyến, là quyến luyến ánh mắt em mãi không rời.
Vì có em xuất hiện, nên thế giới mà anh luôn cho rằng, chỉ tràn ngập những chán ghét khổ đau mới trở nên dịu dàng mềm mại đến thế.
Tô Nhạc, Tô Nhạc…
Trong giấc mơ, tên của em cũng là những giai điệu đẹp nhất anh kiếm tìm. Nguyện yêu em ngay cả khi bầu trời đầy giông bão, thuỷ triều cuốn tung tất cả.
Mục Thiên Thừa -
***
Nhiều năm về trước.
Thành phố S.
Đêm ấy, ánh đèn đường mờ ảo không thể xua đi được cái lạnh và sự tăm tối đang dần bao phủ lên mọi thứ. Dường như nó cũng báo hiệu cho những biến cố lớn sắp sửa xảy ra, mà cái giá để chịu đựng, thật khó diễn tả thành lời. Bởi vì, bi kịch chính thức bắt đầu, là cơn ác mộng bủa vây gây thương tổn đến đáng sợ mà cô bé con Tô Nhạc đã tận mắt chứng kiến tất cả.
Kẻ ấy, lợi dụng bóng đêm và sự hoang vắng, lướt qua mẹ cô rồi cắm sâu con dao sắc bén nơi ngực bà. Cứ thế, bà ngã xuống mặt đường lạnh ngắt, máu đỏ tuôn ra khắp nơi, cứ chảy mãi chảy mãi không ngừng.
Tô Nhạc đứng từ xa, khiếp sợ hoảng loạn đến cùng cực. Điều duy nhất cô có thể làm là chạy nhanh đến bên mẹ, muốn dùng đôi tay non nớt bé nhỏ của mình ngăn vết thương thôi chảy máu. Muốn gọi tên ai đó giúp cô cứu mẹ và bắt được kẻ xấu xa kia. Nhưng mà, vẫn là không thể nữa rồi.
Lúc cảnh sát đến và đám người vây quanh hiện trường, mọi thứ chỉ còn là tiếng nấc nghẹn và nước mắt như trân châu rơi đầy trên má Tô Nhạc.
Năm ấy, chỉ trong một khoảnh khắc vừa chào tạm biệt mẹ, thì dường như đó cũng là lời từ biệt mà cô nào biết trước. Tô Nhạc đã vĩnh viễn mất đi mẹ, mất đi cả thế giới yêu thương cô từng có được rồi.
Thế nhưng, vụ án của mẹ Tô Nhạc lại được nhanh chóng giải quyết như muốn che đậy cho điều gì đó kinh khủng phía sau. Mọi vết tích đều bị xoá sạch, tên t hủ p hạm nào đó nhận tội, ngồi t ù. Ai nấy đều dần quên đi, để thời gian phủ kín bụi mờ.
Chỉ duy nhất cô bé Tô Nhạc là không cách nào quên được. Vết xăm trên tay kẻ kia, dáng vẻ lẩn trốn của kẻ đó và một màu đỏ rực cứ như ma chú, nhuộm lên dòng ký ức của cô. Để mỗi khi suy nghĩ chạm đến, trái tim liền đau đớn không cách nào thở nỗi.
Tô Nhạc chôn chặt cơn ác mộng ấy lại, dần dần trưởng thành, trở thành một nữ luật sư xinh đẹp, lạnh lùng và tài giỏi vô cùng. Hằng ngày, văn phòng luật của cô tiếp nhận rất nhiều khách hàng khác nhau, có vụ thì về ly hôn, có vụ lại liên quan đến hình sự…
Công việc bận rộn khiến Tô Nhạc có thể quên đi nhiều thứ, nhưng nỗi canh cánh về cái c hết đầy thương tâm của mẹ, vẫn chưa lúc nào nguôi ngoai trong cô. Tô Nhạc, muốn lật lại vụ án năm xưa, tìm ra kẻ thủ ác thật sự, báo thù cho bà.
Những tưởng rằng, cuộc sống của Tô Nhạc sẽ chỉ gói gọn đầy tẻ nhạt mệt mỏi trong quãng đường từ văn phòng luật đến nơi ở nhỏ của cô mà thôi, thì lại có một người bất ngờ xuất hiện.
Hôm ấy, là lần đầu tiên Tô Nhạc gặp Mục Thiên Thừa, anh vì bất tiện bởi vết thương trên chân, nên đã nhờ cô nhặt giúp mình chìa khoá rơi xuống.
Tô Nhạc đã không hề biết rằng, chỉ một lần tiện tay giúp anh, cũng đã tiện tay nhặt về một người bên cô cả nửa cuộc đời về sau. Duyên phận, đúng là kỳ diệu. Và Mục Thiên Thừa, dường như là món quà quý giá mà ông trời ban tặng cho cô.
Ban đầu, kỳ thật Tô Nhạc chỉ coi anh như một người bạn bình thường. Văn phòng luật của cô phía trên, văn phòng tư vấn tâm lý của anh phía dưới, gặp gỡ đôi ba lần, gật nhẹ đầu với nhau hay chào nhau hỏi thăm vài câu đơn giản.
Thế nhưng, vô tình hay cố ý, Mục Thiên Thừa đã âm thầm bước vào thế giới của Tô Nhạc lúc nào chẳng hay. Ở bên cạnh anh, cô như được tắm mình trong mùa xuân ấm áp tháng Ba, trong cơn gió nhẹ thoảng hương thơm của khóm hoa ven đường ngày hạ, trong ánh nắng dìu dịu lướt qua khung cửa sổ của ngày chớm thu.
Mục Thiên Thừa luôn dùng ánh mắt đầy bao dung mềm mại nhìn cô, giọng anh cũng rất êm tai và trầm ấm. Từ trước đến nay, Tô Nhạc chưa từng nghĩ, sẽ có một người mà mỗi khi cất tiếng gọi tên mình, có thể khiến trái tim cô rung động mãnh liệt đến vậy. Tô Nhạc, dần bị anh thu hút, muốn biết về anh nhiều hơn, ở bên anh lâu hơn một chút. Chưa phải là tình yêu, lại như đã yêu nhau từ rất lâu rồi.
Thế nhưng, Tô Nhạc lại không hiểu, Mục Thiên Thừa luôn là người cư xử lịch thiệp nhẹ nhàng và ôn hoà đến thế, sao lại có những lúc như trở thành con người hoàn toàn khác, tràn ngập hơi thở lạnh lùng sắc bén vô cùng. Ngay đến ánh mắt, cũng thay đổi đến mức khó tin. Khoảnh khắc đó, anh không còn là Mục Thiên Thừa mà Tô Nhạc biết nữa rồi thì phải.
Thế nên, lý trí Tô Nhạc nhắc nhở bản thân, hãy nhanh chóng chạy trốn khỏi người này đi. Anh ta quá nguy hiểm và đầy sự công kích. Nhưng mà, trái tim cô lại lên tiếng can ngăn, nó nói rằng nếu cô rời đi, mọi thứ về anh cũng sẽ tan biến. Sự ấm áp dịu dàng bấy lâu nay anh mang đến cho cô, không còn lại gì nữa.
Vì thế, dẫu biết sẽ là một cuộc thử thách táo bạo đậm mùi hiểm nguy, Tô Nhạc vẫn kiên định tiến về phía Mục Thiên Thừa, cùng anh lật mở hết thảy và đối đầu với kẻ kia.
***
“Giờ đây
Anh sáng dẫn lối
Đánh thức đêm tối xa lạ
Những lời lạnh lùng khắc sâu trong tim
Anh sẽ che đi, để ôm lấy em.
Anh sáng dẫn lối
Mở ra trái tim đã tan vỡ
Trên đôi môi em vương lại
Những cảm xúc sâu thẳm
Anh càng khao khát em mãnh liệt hơn.” *
Mục Thiên Thừa là một bác sĩ tâm lý tài giỏi xuất sắc. Thế nên, anh biết, anh bị bệnh, hơn nữa còn rất nặng. Nếu không thể kiểm soát được lý trí sẽ gây thương tổn nghiêm trọng cho người khác. Mà khi anh gặp gỡ và yêu Tô Nhạc ngay từ cái nhìn đầu tiên, mọi thứ đang dần đi chệch với mong muốn của anh. Bởi vì, một nhân cách khác trong anh là Ngải Thiên, không chấp nhận Tô Nhạc, xem cô ấy là chướng ngại vật phá huỷ thế giới của mình. Vì thế, hắn muốn g iết cô.
Khoảnh khắc biết được Tô Nhạc vì mình mà bị thương, Mục Thiên Thừa thật sự không dám đối diện với sự thật này. Người mà anh yêu thương trân trọng nhất, lại bị chính một nhân cách khác trong anh ra tay tàn nhẫn đến vậy. Ở bên cạnh anh, là sự nguy hiểm khó lòng kiềm chế.
Thế nên, Mục Thiên Thừa dù có yêu Tô Nhạc đến mức nào, cũng không dám đem cô ra đặt cược. Không thể bảo vệ cô, chi bằng huỷ hoại chính mình, sẽ không để cho Ngải Thiên tuỳ thời thức tỉnh rồi làm hại cô như lần đó nữa.
Vì vậy, Mục Thiên Thừa chấp nhận buông tay cho đoạn tình cảm sâu đậm này.
Thế nhưng, phút giây Tô Nhạc tìm thấy anh nằm trên vũng máu nơi căn phòng đầy những mảnh vỡ, cô đã biết đáp án cho trái tim mình. Không sao, không sao cả. Chỉ cần Mục Thiên Thừa anh còn sống là được rồi. Cô sẽ đưa anh đến bệnh viện điều trị, giúp anh chữa bệnh, khống chế nhân cách kia. Cô sẽ không để anh c hết, không để anh vì những ám ảnh trong quá khứ và sự hối hận dành cho cô, mà huỷ hoại bản thân như thế.
Bởi vì, Mục Thiên Thừa là một người quá đỗi dịu dàng và ấm áp. Anh xứng đáng có được những điều tốt đẹp. Quá khứ bất hạnh cùng những nỗi đau chồng chất đã khiến anh tự tạo cho mình một Ngải Thiên đủ mạnh mẽ, đủ lạnh lùng, cũng đủ tàn nhẫn đương đầu và chống chọi với tất cả. Để anh có thể là một Mục Thiên Thừa mà hồi ức không cần chứa đựng những ác mộng kinh hoàng đó.
Nhờ có Tô Nhạc, Mục Thiên Thừa mới có thể dũng cảm đối diện với những chuyện đã xảy ra, cũng biết cách chung sống hoà bình với Ngải Thiên trong mình. Bởi vì anh biết, chính Ngải Thiên đã cứu anh, gánh hết tất cả những đau thương khổ sở kia vì anh.
Thế nên, giờ đây, Mục Thiên Thừa càng hiểu và trân trọng hơn. Chỉ duy nhất một điều, anh muốn Tô Nhạc an toàn và hạnh phúc ở bên anh. Vì thế, anh ngoan ngoãn nghe lời cô ăn cơm, uống thuốc, nghỉ ngơi, đi khám… như một chú cún con to lớn nhưng lại hiền lành ngốc nghếch.
Có Tô Nhạc, tất cả những bất an, nôn nóng và mất kiểm soát của Mục Thiên Thừa, đều được xoa dịu hoàn toàn. Anh đang dần khỏi bệnh, sau đó có thể cầu hôn Tô Nhạc, cưới cô, chung sống bên nhau đến hết cuộc đời này.
Thế nhưng, có những thứ tưởng chừng đã bị thời gian vùi lấp, nay lại theo từng cơn sóng ngầm dữ dội mà trỗi dậy. Vụ án của nữ sinh viên bị g iết hại mà văn phòng luật Tô Nhạc đang nhận, liên quan đến Trương Yến, một kẻ trong Trương gia, gia tộc quyền lực bậc nhất nơi thành phố S. Và nó, không chỉ dừng lại ở đó.
Thêm nhiều người bị g iết hại bằng cách này hay cách khác. Dẫu đã biết rõ h ung t hủ là ai, nhưng lại không thể làm gì được. Hắn ta cứ thế nhởn nhơ nhảy nhót trên ranh giới của Pháp luật, nô đùa với từng sinh mệnh vô tội, vươn bàn tay đầy dơ bẩn của mình ra khắp nơi, muốn bóp nát tất cả.
Vụ án năm xưa của mẹ Tô Nhạc cũng có những manh mối mới và bất ngờ là, điều chỉ về cùng một hướng. Hoá ra, từ lúc mẹ cô nhận vụ án, đã bị người khác nhắm đến s át h ại. Kẻ đó, cuồng điên mà man rợ, càn rỡ mà tàn ác.
Tô Nhạc lúc này phải làm gì đây? Kiên trì nhiều năm mong được báo thù cho mẹ là thế, nhưng nhìn những người thân bên cạnh đều rơi vào nguy hiểm liệu cô có thể tiếp tục. Và sau tất cả mọi chuyện thì phải chăng, thật sự đã vượt qua được giông bão.
Trong tiếng nhạc nhẹ của khu trung tâm thương mại, giữa những yêu thương ngọt ngào mà Tô Nhạc và Mục Thiên Thừa vừa trao nhau kia, vẫn là mũi dao xuyên vào ngực cô…
Tô Nhạc ngã xuống, bó hoa lily trắng rơi đầy đất, máu nhuộm cánh hoa thành màu rực rỡ…
Nơi xa, Mục Thiên Thừa vội vã chạy đến, đôi tay anh run rẩy, đến giọng nói cũng trở nên khàn khàn nghẹn ngào. Liệu rằng, bi kịch có lặp lại như trước kia của mẹ cô? Tình yêu của bọn họ, chưa đi đến kết thúc đã nhuốm màu tang thương rồi ư?
Mời các bạn dõi theo những chương cuối để tìm câu trả lời cho mình nhé!
____
*: Trích bản dịch lời bài hát See the light do Lim Hyunsik thể hiện, Ost When the phone rings
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Mơ - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved