
Tác giả:
Nghiêm Tuyết Giới
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Thanh xuân vườn trường,
Gương vỡ lại lành,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Chữa lành,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 84
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 6
Giới thiệu:
“Những thợ săn cao cấp nhất, thường thường luôn mang tư thái của con mồi để bước vào bàn tiệc.”
Bão cuồng phong gào thét, mưa rơi như trút nước.
Khương Điệp đến tham dự tiệc sinh nhật của bạn trai theo hợp đồng, vì bên ngoài đang có bão nên đành phải nghỉ tạm qua đêm.
Mọi người trong biệt thự cứ thế thoải mái chơi bời thâu đêm suốt sáng, dựa vào việc đây là biệt thự riêng biệt nên cứ thế bật nhạc đến mức âm lượng lớn nhất.
Ba giờ sáng, cánh cửa phòng ở tầng hai vốn luôn im lặng bỗng chốc được mở ra.
Một bóng hình thanh niên gầy gò tựa vào góc tường, hàng mi rủ xuống vì buồn ngủ.
“Có thể nói nhỏ tiếng chút không?”
Giọng anh mang theo hơi thở đặc trưng của người mới tỉnh giấc, nghe vẫn có chút xa cách đến mức quá đáng.
Những cô gái ở đây, ngoại trừ Khương Điệp, đều lén lút nhìn anh, thầm đỏ mặt.
“Đây là ai vậy?”
Bạn trai giới thiệu: “Hội trưởng Hội học sinh của chúng tôi, Tưởng Diêm.”
Tiệc tàn vào lúc rạng sáng, mọi người trong phòng khách đã say bí tỉ nằm ngổn ngang.
Tưởng Diêm từ trên lầu đi xuống, lại thấy Khương Điệp là người duy nhất còn tỉnh táo. Ngoài cửa sổ mưa trút xuống như thác đổ, giọng cô ướt át ngại ngùng, cố ý hỏi anh: “Họ đều không gọi dậy nổi, sáng nay em nấu nhiều cơm quá, chia cho anh ăn cùng nhé?”
Tưởng Diêm liếc nhìn bát cháo trắng mà cô nấu đến mức nát bét như hồ dán kia…
“Cảm ơn, nhưng tôi không thích ăn.”
Anh nhìn vào mặt cô mà nói, “Nhạt nhẽo.”
Khương Điệp tức giận, đây là đang nói bát cháo, hay là đang ám chỉ con người cô thế hả?
Vào đêm bão dữ dội nhất, mọi người ngồi quây quần cùng chơi board game.
Cuồng phong tàn phá dữ dội, biệt thự đột nhiên mất điện.
Khương Điệp mắc chứng quáng gà, trong lúc hoảng loạn không biết xoay xở thế nào, bạn trai đột nhiên nắm lấy tay cô.
Anh dịu dàng một cách khác thường, ngón trỏ khẽ cào vào lòng bàn tay cô như muốn trấn an.
Mãi rất lâu về sau, Khương Điệp mới biết được…
Đêm hôm ấy, kẻ thừa dịp bóng tối lén lút đưa bàn tay mình tới, chính là Tưởng Diêm.
*
“Một cơn bão thì cần hàng nghìn đám mây để hình thành, nhưng đôi khi, nó chỉ cần một cái đập cánh để bắt đầu.”
***
Lần đầu tiên gặp Tưởng Diêm, Khương Điệp vẫn đang mang trên mình cái danh bạn gái của Thịnh Tử Dục.
Lúc ấy là tiệc sinh nhật của Thịnh Tử Dục, địa điểm tổ chức là căn biệt thự được đàn anh Tưởng Diêm cho mượn. Cô nghe anh ta nói rằng, người tên Tưởng Diêm này chính là hội trưởng Hội sinh viên, là nhân vật nổi tiếng số một ở trường đại học, từ ngoại hình bên ngoài cho đến gia thế lẫn thành tích bên trong, tất cả đều hoàn hảo không có chỗ chê.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy Tưởng Diêm, Khương Điệp đã lập tức đánh chủ ý lên người anh và lý do thì hết sức đơn giản.
Hiện tại cô đang học chuyên ngành thiết kế thời trang, ước mơ của cô là dành được một cơ hội để đi nước ngoài đào tạo. Trong nhà không có điều kiện, nên Khương Điệp đã đặt hết kỳ vọng vào cuộc thi thời trang sắp tới do trường đại học tổ chức, ai đạt hạng nhất thì có một suất đến Paris du học. Muốn hạng nhất thì ngoài tay nghề ra, khâu lựa chọn người mẫu cũng rất rất quan trọng. Và Tưởng Diêm vừa hay rất hợp với ý của cô.
Sau khi trở về trường, việc đầu tiên Khương Điệp làm chính là đến Hội sinh viên nộp đơn xin gia nhập, ngày ngày không ngừng tìm cớ để mặt dày đến gần Tưởng Diêm, thậm chí còn không tiếc công sức diễn kịch làm màu, tất cả chỉ là để thuyết phục được anh làm người mẫu cho mình.
Ngày nào cũng đụng mặt như vậy, khó tránh khỏi sẽ nảy sinh tình cảm.
Thực ra, Khương Điệp chưa từng thích ai bao giờ, cả Thịnh Tử Dục cũng là một chút bất ngờ ngoài ý muốn. Trong một lần quay chụp video, Thịnh Tử Dục đã tình cờ lọt vào ống kính của cô và từ đó, số người gán ghép chèo thuyền họ càng lúc càng đông.
Cả hai người đều là blogger, chỉ chăm chăm để tâm đến lượng view và lượt tương tác, vì thế nên đã thuận nước đẩy thuyền trở thành một cặp đôi. Hai bên đều có qua có lại, sống c hết cùng hưởng, có họa cùng chịu.
Nào ngờ tên Thịnh Tử Dục kia lại đi tòm tem với một cô em khóa dưới, thế thì đừng trách vì sao Khương Điệp không khách sáo nữa.
Cô đá Thịnh Tử Dục, bắt đầu toàn tâm toàn ý theo đuổi Tưởng Diêm.
Còn lý do vì sao lại thích Tưởng Diêm thì lại rất đơn giản. Ai có thể không thích anh?
Nhưng đối với Khương Điệp, đó không chỉ đơn giản là vì ngoại hình, mà còn là vì những khoảnh khắc ngắn ngủi mà cô đã âm thầm ghi nhớ từ rất lâu.
Ví dụ như vào cái đêm oi ả ở Thái Lan ấy, khi Khương Điệp nhìn thấy Thịnh Tử Dục đang hôn đàn em khóa dưới ngay khi họ vẫn còn chưa chia tay, chính Tưởng Diêm là người đã che mắt cô lại, kéo cô ra khỏi nơi đó, rồi ở bên cạnh an ủi cô suốt cả một đêm. Cô biết đó là việc mà một hội trưởng nên làm, nhưng gò má của cô vẫn đỏ ửng, chắc là vì nhiệt độ 32 độ C ở đây đã khiến cả người cô nóng ran như thế.
Hay là như những ngày ngắn ngủi vòng quanh Paris, dạo bước Champs-Elysees, thưởng thức bánh mì baguette, ngắm tháp Eiffel về đêm. Chưa phải người yêu, nhưng đôi mắt đã thay trái tim nói ra hết thảy những tâm tư trong lòng.
Anh bảo vệ cô, che chở cô, còn không ngại đường xa mà bôn ba tìm đến giữa màn tuyết dày đặc. Vào một lúc nào đó, Khương Điệp đã thực sự tưởng rằng ông trời đang thương xót mình, gửi đến một Tưởng Diêm để bù đắp lại những nỗi đau mà cô đã từng phải chịu. Và cũng vào một lúc nào đó, cô đã thực sự muốn ở bên anh mãi mãi.
Nhưng sau này, chính Khương Điệp lại là người chủ động chia tay.
***
Tưởng Diêm có một bí mật như thế này.
Trước khi trở thành Tưởng Diêm, anh từng là Mười Một và trước khi trở thành Mười Một, anh đã từng là Lâu Lạc Ninh.
Cậu chủ Tưởng Diêm của nhà hào môn, đứa trẻ mang số thứ tự mười một từng bị cả trại trẻ mồ côi xa lánh và cậu bé Lâu Lạc Ninh có bố là t ội p hạm, thường xuyên bị đ ánh đ ập, đến cơm còn chẳng có mà ăn.
Không một ai biết đến quá khứ của anh. Ai cũng đều nhìn vào dáng vẻ bên ngoài, mặc định cho rằng anh sinh ra đã ngậm thìa vàng, chưa từng biết đến nỗi đau khổ của những người bình thường, hệt như vầng trăng sáng trên cao mà chưa một ai dám vọng tưởng chạm tới.
Chỉ trừ Khương Điệp.
Cô đã hỏi anh rằng, nếu như phóng một tên lửa bay lên vũ trụ, thì liệu có thể đặt chân lên mặt trăng hay không.
Thực ra, Tưởng Diêm đã bắt đầu chú ý tới cô, còn sớm hơn lúc cô để ý đến anh rất nhiều. Trong mắt anh, Khương Điệp là một cô gái năng nổ, nhiệt huyết, muốn gì thì làm nấy, chưa từng phải chịu trói buộc. Cô dùng những thủ đoạn vụng về để tiếp cận anh, đôi lúc còn tự biến mình thành trò cười, trông ngốc nghếch không thể tả.
Khương Điệp còn là một người cứng đầu, ngay cả khi Thịnh Tử Dục đã làm thế rồi mà cô vẫn chưa chia tay với anh ta, khiến Tưởng Diêm nghĩ mà thấy khó chịu cực kỳ.
Cô còn rất xinh đẹp, đặc biệt là hình xăm cánh bướm màu xanh nhạt trên mép đùi kia, khiến Tưởng Diêm khó lòng rời mắt.
Anh biết tình cảm của Khương Điệp, anh biết mình cũng thích cô, nhưng vẫn sợ hãi rằng một khi biết được quá khứ của anh rồi, cô sẽ không chút do dự mà rời bỏ anh.
Ánh trăng thì khó với tới, nhưng không phải ai cũng biết rằng bản thân mặt trăng vốn dĩ không phải tự mình phát sáng, mà là đã mượn nguồn sáng ấy từ mặt trời. Nếu như không có mặt trời, nó sẽ chỉ là một hành tinh xám xịt, giống hệt như anh vậy.
Nếu như không có lớp vỏ bên ngoài này, anh sẽ chẳng là gì cả.
Và sự thật chứng minh rằng, Tưởng Diêm đã đúng.
***
Nhiều năm chia xa, mỗi người một ngả, ai nấy đều đang vững bước trên con đường của chính mình. Đến khi gặp lại, tưởng chừng như đã khác xưa, đều đã trưởng thành hơn, nhưng có vẻ như vẫn giống hệt thuở trước, bởi vì lớp tro tàn ngày nào đã bùng cháy trở lại.
Chỉ với một cái đập cánh của loài bướm, một cơn gió lốc đã được hình thành. Từ một bước đi của định mệnh, hàng ngàn hàng vạn con đường đã được mở ra, nhưng ngược xuôi gần mười lăm năm, người trong tim anh vẫn chỉ có mình cô.
Từ cô gái rực rỡ nhiệt huyết năm nào, cô đã phá kén, trở thành một chú bướm trưởng thành, dùng đôi cánh cứng cáp để đi đến bất cứ nơi đâu mà cô muốn.
Khương Điệp từng cho rằng đây chính là ý trời, bởi vì cho dù có làm gì đi chăng nữa, thì tình cảm mà cô dành cho anh vẫn cứ rực cháy như thuở ban đầu.
Nhưng rất nhiều năm về sau, cô mới biết, hóa ra không phải là ý trời.
Mà chính là sự cố chấp của anh.
Cố chấp quay về, cố chấp ở bên, cố chấp yêu cô, vĩnh viễn chưa từng thay đổi.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Dã Quỳ
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved